“Khá lắm, xem ra nữ nhân này quyết tâm mơi món đồ kia trên người Lạc tiểu tử cho bằng được!
Rốt cuộc là linh vật gì, mà khiến nàng không tiếc trả giá đắt như vậy?"
Tử U Tử thầm tò mò trong lòng.
Nhưng chưa kịp hắn mở miệng, một luồng cảm ứng đột ngột xuất hiện khiến cả ba vị Kim Phù Giai ở đây đều biến sắc, không chút do dự ngưng tụ hộ thân linh tráo.
Ngay sau đó, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, gò đất khổng lồ phía xa đột nhiên nứt toác, vỡ ra thành nhiều đường.
Tia chớp màu tím chói lòa như Thiên Phạt Chỉ Tiên quét ngang, những nơi nó đi qua đều bị xẻ đôi như dao nóng cắt mỡi
Một tia sượt qua ngọn núi nơi đám người đang đứng, Thương Vân Tử thấy vậy liền nhanh tay hơn Lệ phu nhân, vung tay tế ra một tấm thuẫn hình chữ nhật.
Hắn vốn tưởng rằng như vậy có thể dễ dàng chặn được tia roi lôi điện này, biểu diễn một phen trước mặt Lệ phu nhân.
Ai ngờ, tia roi lôi điện màu tím tưởng chừng không có mấy phần trọng lượng lại mang theo một cỗ cự lực cực kỳ mạnh mẽ.
Chỉ trong nháy mắt, nó quất tấm thuẫn gãy làm đôi, suýt chút nữa cũng cùng đám đất đá kia, bị chém thành hai nửa!
Thương Vân Tử lập tức giận tím mặt, thần niệm vừa động, vô số linh trùng màu xanh lục từ bên hông hắn bay ra, nhanh chóng ngưng tụ thành móng vuốt, định bắt lấy roi lôi điện, cũng như bắt được kẻ chủ mưu.
Nhưng đúng lúc này, những tia roi lôi điện màu tím kia lại đột ngột hóa thành vô số điểm sáng rồi tan biến.
Thương Vân Tử tức khắc trở nên thừa lực không chỗ dùng.
Nhưng rất nhanh, dị biến lại xảy ra, mọi người chỉ cảm thấy đất trời rung chuyển, gò đất kia như gặp núi lửa phun trào, bị hất tung lên không trung.
Mà bầu trời trong phạm vi vạn dặm xung quanh ngưng tụ vô số quang cầu ngũ sắc, ào ào bay về phía đạo tử kim quang mang vừa bay ra từ gò đất.
"Vạn Nguyên Quy Nhất, đây là có trọng bảo xuất thế af”
Thấy cảnh tượng này, Tử U Tử kinh hãi, khó tin thốt lên.
Trong lòng hắn thầm nghĩ, chẳng lẽ vận khí mình tốt đến vậy, lại vô tình kết giao được một đại sư luyện khí cấp đại lục hay sao?!
"Lại... vậy mà thật sự luyện thành! Chờ một chút, đừng hoảng hốt, dị tượng này tuy kinh người, nhưng chưa chắc đã lọt vào top một ngàn của Hỗn Độn Vạn Linh Bảng!"
Lệ phu nhân ánh mắt ngưng trọng nhìn đạo tử kim quang mang kia, cố tỏ ra trấn định suy nghĩ.
Còn thải đực nữ tử bên cạnh nàng thì mặt xám như tro, chỉ cảm thấy sau này mình thật sự phải làm nô tỳ cho dị tộc!
Nhưng thú vị thay, Sơn Dương phía sau nàng lại nhếch mép cười, thừa dịp mọi người phân tâm, lấy ra truyền âm linh trùng, để lại một đạo thần niệm:
"Kể từ hôm nay, tất cả Tử Tinh tạm dừng bán, số đã bán đi, bản sơn chủ sẽ mua lại với giá nào cũng được!"
Nhưng không ai ngờ tới, Thương Vân Tử đang nóng lòng vãn hồi mặt mũi trước Lệ phu nhân lại lựa chọn ra tay với bảo vật vừa luyện thành!
Ý nghĩ của hắn rất đơn giản, dù đã đến hồi kết của việc luyện bảo, động tay chân một chút cũng không khiến nó sắp thành lại bại, nhưng chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến phẩm chất của bảo vật.
Như vậy cũng đủ để Lệ phu nhân vui vẻ!
"Thương Vân lão tặc, ngươi còn biết xấu hổ hay không!"
Tử U Tử thấy vậy liền mắng to, nhưng sự việc xảy ra quá nhanh, hắn không kịp ngăn cản.
Thương Vân Tử nghe vậy chỉ khinh thường cười thầm trong lòng, mặt mũi nào có quan trọng bằng linh trùng, lão già này đúng là kẻ no không biết đói!
Trong chớp mắt, móng vuốt sâu ăn lá khổng lồ đã lách mình độn đến gần tử kim quang mang, không chút do dự muốn ôm lấy.
Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện phía sau tử kim quang mang, hắn vung tay nắm lấy, tử sắc lôi quang liền bỗng nhiên tăng vọt mấy lần.
Tức thì, tử kim quang mang lay động dữ dội.
Và lần này, móng vuốt màu xanh lục lập tức dừng lại động tác túm lấy!
Tựa hồ rất lâu, lại tựa hồ chỉ trong chớp mắt, móng vuốt màu xanh lục hóa thành một ngôi sao băng, lao thẳng xuống mặt đất.
Thời gian chớp nhoáng, mặt đất truyền đến một tiếng "Ầm", và xuất hiện thêm một cái hố sâu không thấy đáy.
Nhưng điều bất ngờ là, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Ngay sau đó, lấy hố đất làm trung tâm, mặt đất trong phạm vi mấy ngàn dặm bắt đầu nứt toác, sụp đổ.
Ánh sáng vàng chói lòa từ những khe nứt này bùng lên, như dao sắc gặp băng tan, như núi lở đất sụt, chém nát toàn bộ đại địa!
Ngay cả ngọn núi nơi Lệ phu nhân và những người khác đang đứng cũng không thể thoát khỏi kiếp nạn này.
"Đây... Đây là linh bảo gì?!"
Dù đã chết vô số linh trùng, Thương Vân Tử lúc này cũng bị trấn trụ, không khỏi thốt ra suy nghĩ trong lòng.
"Bảo vật này tên là Thông Thiên Tử Kim Chùy, tiền bối còn muốn thử xem?"
Theo giọng nói của Lạc Hồng truyền đến, linh quang rực rỡ nhanh chóng thu liễm.
Rất nhanh, một thanh chùy dài chừng ba thước, đầu búa bát giác, toàn thân tựa như được chế tạo từ Tử Tinh, được trang trí bằng những hoa văn kim sắc, xuất hiện trước mắt mọi người.
Giờ khắc này, linh quang tuy đã nội liễm, nhưng vẫn đủ để Thông Thiên Tử Kim Chùy tản mát ra khí tức pháp tắc nồng đậm của nó.
Cảm nhận được điều đó, tất cả mọi người ở đây đều không khỏi lộ vẻ tham lam.
Lúc này, Tử U Tử là người đầu tiên tỉnh táo lại, dù sao giá trị của Lạc Hồng chắc chắn lớn hơn cây Thông Thiên Tử Kim Chùy này, mà nhân vật như vậy đã có hiềm khích với Phù Du Tộc!
"Ha ha, Lạc tiểu hữu đừng giận, Thương Vân đạo hữu chỉ là nhất thời hồ đồ, tất cả đều do lão phu không thể kịp thời đón tiểu hữu, mới gây ra nhiều hiểu lầm như vậy!"
Lời nói của Tử U Tử rất tinh tế, nghe như đang giải vây cho Thương Vân Tử, nhưng thực chất lại là nói cho Lạc Hồng biết ai đã động thủ, và nửa sau câu thì thẳng thắn bày tỏ mình đứng về phía Lạc Hồng.
"Tử U trưởng lão nói vậy là quá lời, tiền bối chỉ cần đến, không coi là muộn!"
Dù Lạc Hồng chưa từng thấy Từ U Tử, nhưng khí tức nguyên thần thì không thể giả được, nên lập tức nhận ra hắn.
"Hừ, tiểu tử, ngươi đừng mừng vội, linh bảo của ngươi tuy đã luyện thành, nhưng chưa chắc đã đạt tới trình độ chúng ta đã nói!"
Đến giờ phút này, Lệ phu nhân vẫn không muốn từ bỏ.
"Vị tiền bối này, đám tơ nhện kia là linh tài quan trọng để Lạc mỗ luyện chế một món linh bảo khác, thực sự không thể bỏ được.
Nếu chúng ta đều không ai muốn nhường, vậy mời mang Lạc mỗ đến Hỗn Độn Vạn Linh Bảng của quý tộc để nghiệm chứng một phen.
Chi là không biết, Lạc mỗ thân là dị tộc có được phép tiến vào?”
Lạc Hồng vừa nói, vừa thu Thông Thiên Tử Kim Chùy vào đan điền để ôn dưỡng.
Ra là vì cực phẩm tơ nhện, vậy thì dễ hiểu!
Tử U Tử nghe vậy lập tức hiểu rõ mọi chuyện, liền lên tiếng:
"Dị tộc tất nhiên không được phép đến gần Hỗn Độn Vạn Linh Bảng của tộc ta, nhưng lão phu nguyện đứng ra bảo đảm cho Lạc tiểu hữu, nếu có thể, chúng ta có thể xuất phát ngay."
"Đa tạ tiền bối."
Lạc Hồng chắp tay cảm ơn, rồi quay sang nhìn Sơn Dương nói:
"Sơn Dương đạo hữu, lần này Lạc mỗ lại làm tổn hại vài mỏ quặng của ngươi, nhưng vẫn bồi thường theo quy củ cũ chứ?"
"Ha ha, không cần, chỉ là trùng tu đường hầm mỏ thôi, chẳng đáng là bao!"
Lúc này, Sơn Dương vốn tính toán chi li lại trở nên hào phóng.
Lạc Hồng nghe vậy còn cảm thấy kỳ lạ, nhưng rất nhanh hắn đã hiểu ra nguyên do, liền khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
"Đừng nói nhảm nữa, đường đến Hỗn Độn Vạn Linh Bảng không gần đâu!"
Lệ phu nhân lập tức bực bội nói, sau đó Thương Vân Tử hảo tâm mời nàng đi phi thuyền, đều bị nàng trừng mắt nguýt một cái, cự tuyệt.
Tử U Tử thấy vậy lắc đầu, rồi gọi ra một con phi trùng khổng lồ, bảo Lạc Hồng cùng hắn ngồi chung.