Ta Tại Phàm Nhân Khoa Học Tu Tiên

Lượt đọc: 97115 | 3 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1043
Đường lui cùng ma châu

❊ ❊ ❊

“Tốt, chúng ta trở lại vấn đề chính, Lạc sư huynh đâu rồi?”

Sau khi diệt trừ con quỷ áo trắng, Hàn Lập lập tức nhìn Nguyên Dao hỏi.

"Trong cấm chế xảy ra chút biến cố, Lục Túc bọn họ đều đã chết!"

Nguyên Dao vừa đến đã ném ra một tin tức nặng ký, khiến Hàn Lập choáng váng.

"Chờ một chút, ý của Nguyên đạo hữu là tam đại Yêu Vương đều chết cả rồi sao?!

Cái này. Chăng lẽ là Lạc sư huynh làm?"

Hàn Lập kinh ngạc hỏi.

Thật là hết nói, kế hoạch chuồn êm biến thành giết người đoạt bảo từ lúc nào vậy?

"Có liên quan đến phu quân, nhưng kẻ thực sự diệt sát tam đại Yêu Vương lại là hai cỗ khôi lỗi kia!"

Nguyên Dao nói ngắn gọn rồi kể lại chi tiết những gì nàng thấy trong cấm chế Thần Trì cho Hàn Lập nghe.

"Vậy thì có nghĩa Lạc sư huynh không gặp nguy hiểm, chỉ là đang giải quyết hậu quả,

Nghe xong, Hàn Lập thở phào nhẹ nhõm, dù sao ba tảng đá lớn đè nặng lòng hắn đã không còn nữa.

Nhưng nghĩ lại, hắn nhíu mày, giọng trầm xuống:

"Không đúng, con quỷ áo trắng trước đó đã tập kích chúng ta trong âm vụ đại trận, nó là thuộc hạ của hai cỗ khôi lỗi kia.

Nó theo các ngươi sau lưng chắc chắn không có ý tốt, nếu hai cỗ khôi lỗi đó không có ác ý với Lạc sư huynh, sao lại bày ra chuyện này?"

"Ý của Hàn đạo hữu là, bọn chúng không định tha cho chúng ta?"

Nghiên Lệ nghe vậy liền nhận ra sự bất ổn, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.

"Lạc sư huynh có lẽ đã bị hai kẻ kia tính kế, chúng ta tốt nhất lập tức đuổi theo ma phần, rồi tùy cơ ứng biến!"

Hàn Lập nghiêm mặt nói, dứt lời liền định độn quang, hướng ma phần mà đi.

"Không, Hàn đạo hữu khoan đã, phu quân từng dặn dò, muốn chúng ta xóa bỏ các loại ấn ký trên người sau khi thoát khốn.

Ta không rõ nguyên nhân, nhưng tốt nhất đừng coi nhẹ việc này!”

Sau sai lầm lớn ba trăm năm trước, Nguyên Dao không dám khinh suất bất kỳ lời nào của Lạc Hồng.

Đương nhiên, lần đó không thể nói Nguyên Dao hoàn toàn không nghe theo Lạc Hồng, mà chủ yếu là nàng vừa phi thăng Linh giới chưa được bao lâu, không rõ thần thông của Hợp Thể lão quái, nên mới đoán sai.

"Những ấn ký này do tam đại Yêu Vương lưu lại, bọn chúng đã chết, theo lý thuyết Lạc sư huynh không cần vội để chúng ta xóa bỏ nó, trừ phi... Được thôi, cứ phòng vạn nhất vậy!"

Hàn Lập xoa cằm lẩm bẩm rồi gật đầu đồng ý.

"Xóa bỏ những ấn ký này cần mượn chuyển luân tụ âm trận, chúng ta tìm một nơi âm khí đầy đủ đã."

Nghiên Lệ nghiêm túc nói.

Vì lo lắng cho Lạc Hồng, cả ba không chần chừ gì, vừa thống nhất ý kiến liền cùng nhau bay về phía chân trời.

......

Ở nơi đó không lâu trước, trên một ngọn núi hoang nào đó thuộc Âm Cốt sơn mạch, đột nhiên vang lên tiếng đất đá văng tung tóe.

Một nụ hoa màu đen trồi lên khỏi mặt đất, rồi lặng lẽ nở rộ, lộ ra thân ảnh một nữ tử.

"Bọn chúng quả nhiên hướng ma phần, là đi ngang qua, hay vì đám ma khí kia?"

Không nghi ngờ gì, nữ tử này chính là Mộc Thanh, kẻ đã dùng bí thuật trốn thoát.

Thực ra, nàng đã đoàn tụ chân thân bên ngoài cấm chế Thần Trì trăm dặm sau khi giả thân bị chém không lâu, nhưng vì cảnh Lục Túc bị diệt sát quá mức kinh hoàng, mãi đến khi Lạc Hồng đi được hơn nửa canh giờ, nàng mới dám lộ diện.

"Không được, chuyện này nhất định phải làm rõ!"

Nghĩ đến viên bảo châu trong ma phần, Mộc Thanh cuối cùng không đành lòng, sắc mặt dữ tợn.

Nàng giậm chân xuống rồi độn hạ sơn phong, đến một sơn cốc gần đó.

Sau khi kiểm tra kỹ càng, xác nhận không có quỷ vật ẩn nấp, nàng liền vung tay áo, ném ra vô số quang đoàn lục sắc lớn bằng nắm tay.

Những quang đoàn này nhanh chóng rơi xuống khắp sơn cốc, vừa chạm đất liền cắm sâu vào trong, không thấy bóng dáng.

Mộc Thanh dang hai chân, hai tay bấm pháp quyết, nửa thân dưới lập tức hóa thành một đoạn thanh mộc trong ánh linh quang.

Ngay sau đó, Mộc Thanh biến đối pháp quyết, nửa thân dưới thanh mộc nhanh chóng mọc ra vô số rễ màu trắng sữa, chui vào lòng đất.

Cả sơn cốc rung chuyển dữ dội theo tiếng niệm chú của Mộc Thanh, những nơi quang đoàn lục sắc cắm xuống lại có từng cây non xanh biếc phá đất mà lên.

Chỉ trong vài nhịp thở, những cây non này đã cao đến mấy chục trượng, tán cây như được phủ một lớp hoa, nổi lơ lửng một tầng linh quang xanh biếc dày đặc.

Mộc Thanh chỉ tay, đánh ra một đạo pháp quyết vào một cây đại thụ, khiến tán hoa xanh biếc của nó bắn ra những cột sáng pháp lực giống nhau về sáu hướng khác nhau.

Những cây đại thụ bị cột sáng này bắn trúng cũng biến đổi y hệt.

Chi một lát, tất cả đại thụ trong sơn cốc liên kết với nhau, tán hoa xanh biếc đần dao động theo một tần suất nhất định, nhanh chóng hình thành dòng linh khí ổn định.

Một đại trận đã thành!

Nhìn trận pháp vận hành ổn định, Mộc Thanh khẽ thở phào, rồi đột nhiên há miệng, phun ra một viên châu màu trắng sữa.

Viên châu lớn cỡ trứng gà, bề mặt đầy những hoa văn kim sắc cổ quái, hơi trong suốt, có thể thấy một bóng cây mơ hồ bên trong.

"Lần này nguy hiểm, ta không thể mang bản thể theo người, ở lại đây mới an toàn nhất."

Như đang thuyết phục chính mình, Mộc Thanh lẩm bẩm rồi duỗi ngón tay ngọc, chạm nhẹ vào viên châu.

"Bùm" một tiếng nhỏ, viên châu phun ra một luồng thanh hà lớn, cuốn vào mặt đất rồi để lộ ra một cây tùng đen kịt khổng lồ.

Mộc Thanh liên tục đánh ra nhiều đạo pháp quyết, khiến cây tùng cắm rễ tại chỗ.

Ngay sau đó, Mộc Thanh lại há miệng, phun ra một giọt tinh huyết màu xanh biếc.

Giọt tinh huyết được thúc giục cắm vào một chỗ hơi nhô lên trên cành cây.

Hai cột sáng lục sắc đánh vào, chỗ nhô lên bỗng sáng rực lực quang, rồi đần biến thành một khuôn mặt vượn méo mói

"Mau tỉnh lại!"

Mộc Thanh khẽ quát.

Nghe thấy tiếng quát, khuôn mặt vượn đột nhiên mở mắt, rồi một tiếng "Răng rắc" vang lên, chỗ nhô lên vỡ vụn, một con vượn già lông vàng từ đó thoát ra.

Con vượn này chính là mộc linh lão nô – Kim Linh.

Con vượn già này rõ ràng đã chết dưới đòn càn quét của khôi lỗi áo giáp tím một canh giờ trước, giờ lại hồi sinh!

"Tham kiến chủ nhân!"

Vừa hiện thân, vượn già lông vàng đã quỳ xuống hành lễ.

"Đứng lên đi, bản thể của ngươi đã chết, giờ ngươi là Kim Linh."

Mộc Thanh có chút thổn thức, dù sao vượn già lông vàng là kẻ duy nhất nàng tin tưởng, bản thể chết đi thật đáng tiếc.

Nhưng sự mềm yếu này chỉ thoáng qua trong lòng Mộc Thanh, nàng liền giao nhiệm vụ cho đối phương trông coi bản thể, nếu có bất trắc thì mang nó trốn về Địa Uyên.

"Cái này... Chủ nhân, xin thứ lỗi cho lão nô lắm lời, hai cỗ khôi lỗi kia đã diệt sát được Lục Túc và Lam đại nhân, chủ nhân e là không phải đối thủ.

Hơn nữa chủ nhân còn muốn đến ma phần, Hàn tiểu tử chết không thấy xác, không có Tịch Tà Thần Lôi mở đường, thật sự nguy hiểm vạn phần!"

"Những điều này ta há không biết, nhưng viên châu ta gặp trong ma phần lần trước, lực lượng ẩn chứa bên trong không chỉ cực kỳ tương tự với bản nguyên chi lực của ta, mà độ tinh thuần và số lượng đều gấp mười mấy lần bản thể!

Nói cách khác, chỉ cần ta luyện hóa nó, bản nguyên chi lực của ta sẽ tăng trưởng tương ứng, không chỉ đột phá cảnh giới hiện tại dễ như trở bàn tay, thậm chí bước vào cấp độ cao hơn, trở thành tồn tại tiêu dao thực sự của Linh giới cũng có khả năng!

Cho nên, Kim lão ngươi không cần khuyên nhiều, cơ hội này đáng để ta mạo hiểm một phen.

Dù sao chỉ cần bản thể không bị tổn hại, ta cùng lắm ngủ say ngàn năm, rồi có thể đoàn tụ Linh khu trong bản thể, một lần nữa hiện thế!"

Ánh mắt Mộc Thanh kiên định.

"Lão nô hiểu, nếu có bất trắc, lão nô sẽ liều mạng mang bản thể của chủ nhân về Địa Uyên!"

Vượn già lông vàng cực kỳ nghiêm túc nói.

“Ừm, thân thể này của ngươi chỉ có tu vi linh soái sơ giai, hai kiện linh bảo này ngươi cầm lấy hộ thân, ta đi đây!”

Mộc Thanh không muốn nán lại lâu, ném ra một mặt thanh mộc kính và hai ngụm đoản kiếm rồi giải trừ mộc hóa nửa thân dưới, thân hình lóe lên rồi đến bên ngoài thanh mộc chu thiên đại trận.

Nàng biến thành một đạo thanh hồng, độn đi với tốc độ cao nhất về hướng Lạc Hồng biến mất.

Mộc Thanh vừa đi, vượn già lông vàng liền kích hoạt thanh mộc chu thiên đại trận, khiến nó biến mất không dấu vết, trở lại thành một hoang cốc như trước.

......

Mấy ngày sau, trên không trung Minh Hà chỉ địa, ba đạo độn quang xé toạc màn trời, nhanh như tên bắn, mang đến một tia động tĩnh cho thế giới tĩnh mịch này.

Đột nhiên, tiếng người vang lên từ độn quang tử sắc bên trái:

"Lạc tiểu hữu, chúng ta sắp đến, ma phần ở ngay phía trước."

Nhờ có hai cỗ khôi lỗi mở đường, bọn họ không gặp yêu quỷ Minh Hà nào tập kích, nên đi rất nhanh, chỉ trong vài ngày đã thoát ra khỏi Âm Cốt sơn mạch, đến gần ma phần.

Lạc Hồng cũng sớm nhận ra điều này, dù sao nồng độ ma khí xung quanh đã tăng lên rất nhiều từ trước đó không lâu.

Nghe vậy, hắn không đáp lời mà đồn hết thị lực nhìn về phía trước.

Ánh mắt Lạc Hồng xuyên qua vạn thủy thiên sơn, nhìn thấy một cảnh tượng tận thế kinh hoàng.

Cách đó mấy ngàn dặm, một đoàn ma khí khổng lồ nối liền trời đất chậm chạp xoay tròn.

Hình dạng của nó như một hình nón lùn mập, nhìn từ xa tựa như một ngôi mộ màu đen, nên mới có tên "Ma phần".

"Sao, tiểu hữu sợ rồi à? Như ta đã nói, chỉ cần ngươi theo sát chúng ta, cái ma phần này chỉ có vẻ ngoài hung hiểm thôi."

Khôi lỗi Áo giáp tím thấy Lạc Hồng không đáp lời, tưởng hắn lại muốn rút lui, liền lên tiếng trấn an.

Sợ ư?

Thật ra, Lạc Hồng không hề sợ.

Bởi vì kỳ diệu thay, Lạc Hồng cũng như Mộc Thanh, đã chuẩn bị đường lui cho mình trước khi đến ma phần.

Tính thời gian, Hàn lão ma bên kia chắc cũng đã xóa bỏ gần hết ấn ký, nói cách khác âm khí tụ tập nhờ chuyển luân tụ âm trận cũng không sai biệt lắm.

Minh Hà chỉ địa là thánh địa của Phù Du Tộc, nên những Đại Thừa ngoại tộc như Thanh Nguyên Tử muốn mượn nơi này tị kiếp phải trả một cái giá rất lớn.

Và đôi khi, cái giá đó bao gồm việc làm việc cho Phù Du Tộc, Thanh Nguyên Tử đảm nhận công việc cân bằng âm khí của Minh Hà chi địa.

Minh Hà chi địa là không gian bên trong La Hầu, tương đương với dạ dày của hắn.

Giống như đã bàn luận về sự ra đời của Địa Uyên, La Hầu dù chết, "dạ dày" vẫn tự thu nạp trọc khí xung quanh.

Một phần trọc khí này tràn đến Địa Uyên, phần còn lại sẽ được luyện hóa sơ bộ rồi tiến vào Minh Hà chi địa.

Nhưng vì La Hầu đã chết, âm khí luyện hóa sơ bộ không có nơi đến tiếp theo, sẽ ngày càng nhiều, cuối cùng khiến Minh Hà chỉ địa sụp đổ.

Cho nên, trách nhiệm của Thanh Nguyên Tử rất quan trọng, chỉ cần có biến đổi âm khí kịch liệt trong Minh Hà chi địa, đặc biệt là hiện tượng tụ tập, hắn sẽ khởi động thất môn khóa âm trận để điều tiết.

Mà trận này vừa khởi động, Hàn lão ma và những người khác chắc chắn sẽ bị cuốn vào động phủ của Thanh Nguyên Tử.

Chuyện sau đó không cần nói nhiều, Thanh Nguyên Tử chắc chắn sẽ phát hiện Thiên Âm Chi Thể của Nguyên Dao, và sẽ tiết lộ tình hình thực tế của ma phần.

"Nếu đến lúc đó ta vẫn chưa thoát khỏi ma mộ phần, Dao nhi chắc chắn sẽ nài nỉ Thanh Nguyên Tử ra tay cứu giúp.

Có đường lưi, cộng thêm Tịch Tà Thần Lôi của ta, dù tình huống xấu nhất xảy ra, ta vẫn có thể cầm cự đến khi được cứu viện!”

Lạc Hồng thầm nghĩ.

"Đã đến đây rồi, vãn bối sẽ không lùi bước, chỉ không biết nhị vị tiền bối đã chuẩn bị những bảo vật trừ ma gì?"

"Ha ha, tiểu hữu xem đây, đây là thôn Ma Châu, một kiện linh bảo có thể thôn phệ ma khí.

Không gian bên trong nó cực lớn, trong phạm vi bao phủ của nó, chúng ta có thể nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng trong ma phần mà không gặp khó khăn gì."

Khôi lỗi áo giáp tím cười, lật tay lấy ra một viên bảo châu đen kịt.

Hắn chần chừ một lát rồi ném viên châu cho Lạc Hồng, nói:

"Ta biết tiểu hữu không hoàn toàn tin tưởng ta và Bích Hư huynh, viên thôn Ma Châu này cứ để ngươi giữ."

Tuy dùng linh bảo của người ngoài không cẩn thận, nhưng Lạc Hồng chắc chắn hai người này sẽ không hại hắn, nên không do dự mà nhận lấy rồi quan sát kỹ.

Nhưng vừa nhìn, Lạc Hồng đột nhiên cảm thấy mi tâm nóng lên, đạo kim sắc dựng thẳng văn bỗng sáng lên.

May mà tuy có dị thường, nhưng không tràn ra khí tức gì, nên hai cỗ khôi lỗi dùng thần thức đò xét xung quanh hoàn toàn không phát hiện.

"Hô! Vừa rồi là cái gì? Huyền Thiên kim diễm vậy mà có phản ứng với viên châu này!"

Lạc Hồng kìm nén kinh ngạc trong lòng, ánh mắt liên tục chớp động suy nghĩ.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »