“Tiền bối chỉ cần ngoan ngoãn dẫn đường, Lạc mỗ không những sẽ không hại đến tính mạng của ngươi, mà còn cho ngươi chút lợi lộc, tỉ như công pháp sát khí đỉnh giai.”
"Còn về việc Lạc mỗ muốn đi đâu, ha ha, không biết tiền bối đã từng đặt chân đến đáy Địa Uyên chưa?"
Nói rồi, Lạc Hồng liền đem bạch tu chu nho bao bọc trong độn quang, chìm vào khe nứt thông xuống tầng ba.
Ngay khi bọn hắn vừa tiến vào, hai bên vách đá liền đột ngột vươn ra mấy cái dây mây đen to như mãng xà, quất thẳng về phía họ.
Hiển nhiên, lối vào này đã bị một đám yêu đằng chiếm cứ, muốn đi qua thì nhất định phải hứng chịu sự tấn công của chúng.
Bất quá, giờ phút này mặc kệ là Lạc Hồng, hay bạch tu chu nho đều không hề bận tâm đến những yêu đằng này, cứ như không có chuyện gì xảy ra mà tiếp tục trò chuyện.
"Ngươi muốn đi tầng bảy Địa Uyên?! Nơi đó là nơi hắc ám chi khí ngưng tụ dày đặc nhất toàn bộ Địa Uyên, chiếm cứ vô số yêu vật hung ác mất hết linh trí, trong đó có những thứ ngay cả tứ đại Yêu Vương cũng không tùy tiện trêu vào!
Với tu vi của ngươi và ta, nếu xông vào lung tung, cơ bản chỉ có con đường chết!"
Bạch tu chu nho nghe vậy liền lộ vẻ e ngại, vội vàng khuyên can.
Trong lúc hắn nói, những dây mây đen đánh tới kia liền giống như bị ngũ hành chi nhận chém đứt, tất cả đều lập tức tan thành từng mảnh.
“Tầng bảy hung hiểm, Lạc mỗ đương nhiên biết rõ, nhưng tiền bối tu luyện nhiều năm trong Địa Uyên, hắn là cũng đã từng du ngoạn qua một phen, xin hỏi tiền bối có từng gặp một mảnh sa mạc màu xám ở tầng bảy không?”
Lạc Hồng vừa phân ra một đạo thần niệm thúc đẩy Thần Phong Vô Ảnh Kiếm, vừa nghiêm nghị hỏi.
Hắc ám chi khí trong Địa Uyên tuy áp chế linh trí yêu vật, nhưng đồng thời cũng tăng cường thực lực của chúng.
Điều này ở tầng một, tầng hai còn chưa rõ rệt, nhưng đến tầng thứ bảy thì có thể khiến thực lực yêu vật tăng vọt gần gấp đôi.
Đương nhiên, yêu vật có thể thích ứng với nồng độ hắc ám chi khí như vậy, nguyên thần tất nhiên đã bị ăn mòn hoàn toàn, không còn chút lý trí nào.
Cho nên, yêu vật Luyện Hư hậu kỳ dừng chân tại tầng thứ bảy, trong thời gian ngắn có thể bộc phát ra chiến lực sánh ngang với Yêu Vương chọn con đường tiến giai bằng linh trí.
Dù vậy, Lạc Hồng vẫn phải đến tầng thứ bảy, bởi vì hành động tiếp theo của hắn, nhất định phải được xác định sau khi tận mắt chứng kiến đại trận bên ngoài Minh Hà chi địa.
"Ai, lão phu từng đến đó một lần, sau đó bị đuổi cho te tua chạy về đây, nên mới khuyên ngươi như vậy.
Ngươi muốn tìm gì ở tầng thứ bảy, nếu có thể nói cho lão phu biết, biết đâu chẳng cần phải đến tận đó!"
Không biết nghĩ đến chuyện kinh hoàng thê thảm gì, bạch tu chu nho căn bản không để Lạc Hồng nói hết câu, thậm chí dùng cả từ thô tục, chỉ mong khuyên Lạc Hồng từ bỏ ý định.
“Không nhọc tiền bối hao tâm tổn trí, thứ Lạc mỗ muốn chỉ có ở tầng bảy Địa Uyên mới có được, ân, có lẽ thứ này có thể cho tiền bối thêm chút tự tin."
Dù với tốc độ bay của Tiểu Kim, Lạc Hồng một mình tìm kiếm Minh Hà chi địa ở tầng bảy Địa Uyên cũng không quá nguy hiểm.
Nhưng tầng bảy Địa Uyên mỗi tầng một rộng lớn hơn, rõ ràng có người dẫn đường sẽ giúp Lạc Hồng tiết kiệm rất nhiều thời gian.
Cho nên, để bạch tu chu nho an tâm làm việc, Lạc Hồng lật tay lấy ra ba viên yêu đan của Cự Quy kia.
"Ân? A! Ngươi giết Cự Quy?!"
Thấy rõ yêu đan, bạch tu chu nho suýt chút nữa thì sợ đến hoa mắt ngất xiu, không chút nghĩ ngợi liền kéo dân khoảng cách với Lạc Hồng, vẻ hoảng sợ trên mặt còn lớn hơn cả khi biết Lạc Hồng muốn đến tầng bảy Địa Uyên
Lạc Hồng hiểu rõ nội tình của tứ đại Yêu Vương, thấy hắn nhát như chuột liền đoán được hắn đang sợ gì, dứt khoát tương kế tựu kế nói:
"Nếu Tam Mục tiền bối không muốn cùng Lạc mỗ bị Địa Huyết Yêu Vương rút gân lột da, tốt nhất vẫn là mau mau trả lời câu hỏi của Lạc mỗ, về mảnh sa mạc màu xám kia, ngài có ấn tượng gì không?"
Xong! Xong! Chứ linh vật gì chỉ có ở tầng thứ bảy! Tất cả đều là cái cớ!
Gã này đến tầng thứ bảy là để trốn tránh sự truy sát của Địa Huyết, phen này lão phu nhất định bị hắn hại chết!
Bạch tu chu nho lập tức kêu khổ trong lòng, chỉ cảm thấy tiền đồ mịt mùi
Bất quá lão yêu này dù sao cũng là kẻ có thể vứt bỏ cả tộc đàn, trốn thoát biến thành Mộc Thanh Huyết, là một kẻ ngoan độc, dù tuyệt vọng thế nào, hắn cũng sẽ không ngồi chờ chết.
Cho nên sau khi hít sâu một hơi, hắn liền thay đổi thái độ nói:
"Lão phu chỉ gặp qua một mảnh sa mạc màu xám ở tầng thứ bảy, nhưng nơi đó bị một đám Ma Uyên trùng chiếm cứ, chính là một trong những tồn tại mà ngay cả tứ đại Yêu Vương cũng phải kiêng kỵ.
Lão phu không biết Lạc đạo hữu biết đến mảnh sa mạc màu xám kia từ đâu, nhưng nếu chỉ là ẩn thân tránh họa, lão phu có những lựa chọn tốt hơn, ví như..."
Ngay lúc bạch tu chu nho tích cực bày mưu tính kế, đột nhiên bị Lạc Hồng cắt ngang.
"Tiền bối hiểu lầm rồi, Lạc mỗ tránh họa là thật, nhưng đến tầng thứ bảy tìm đồ cũng không phải giả.
Mảnh sa mạc màu xám kia, Lạc mỗ nhất định phải đến, tiền bối chỉ cần dẫn đường là được.
Đồng thời Lạc mỗ hứa hẹn, chỉ cần tìm được mảnh sa mạc màu xám kia, tiền bối có thể tự do rời đi!"
Lạc Hồng tỏ vẻ chuyện này không có gì để thương lượng.
“Còn tìm đồ vật, Lạc đạo hữu ngươi có biết tình hình hiện tại không vậy, thần thông của Yêu Vương trong Địa Uyên so với những trưởng lão cùng giai ngươi thấy ở Phi Linh tộc, không cùng đăng cấp đâu!”
Bạch tu chu nho cuống đến độ không lựa lời.
"Chuyện này Lạc mỗ quá rõ ràng, nếu không sao lại nóng lòng đào mệnh như vậy, chỉ là một đám Ma Uyên trùng thôi, Lạc mỗ tự có cách giải quyết, tiền bối cứ yên tâm."
Nói xong, Lạc Hồng không muốn nói nhảm với bạch tu chu nho thêm nữa, lập tức không cho hắn cơ hội mở miệng, liền để Tiểu Kim tăng tốc bay.
Một vệt kim quang hiện lên, vô số yêu đằng cản đường bị chém nát!
...
Tám ngày sau, trong một đại điện của Huyết Diễm Cung, Huyết Độc hóa thành hình người giờ phút này đang nơm nớp lo sợ nửa quỳ dưới một đài cao.
Trên đài cao bày hai chiếc ghế gỗ huyết mộc vạn năm, hai gã Huyết bào nhân ngồi ngay ngắn trên đó, nghe Huyết Độc kể lại mọi chuyện xảy ra trong hủ diệp lâm.
"Ý ngươi là, linh thú của bản tọa chết vì một sự hiểu lầm, các ngươi đối phó căn bản không phải Ngư Thương, mà chỉ là một cao giai linh tướng của Ngũ Quang tộc!"
Nghe xong Huyết Độc kể, Huyết bào nhân bên trái lập tức nổi giận đùng đùng.
"Bẩm đại nhân, vân bối nói câu nào câu nấy đều là thật, tuyệt không nửa lời nói ngoa.
Người kia tuy chỉ có tu vi cao giai linh tướng, nhưng thần thông vô cùng lợi hại, pháp lực lại dị thường thâm hậu, ngay cả vãn bối cũng không sánh bằng.
Sau khi bỏ chạy, vãn bối cũng kinh ngạc về lai lịch của người này, liền sưu hồn một Xích Dung Thánh tử tiện đường bắt được, từ đó biết được người này từng cùng Cửu Việt Linh Hoàng luận đạo, được đại thụ thưởng thức!
Nếu đại nhân không tin, vãn bối còn cố ý giữ lại nguyên thần của Xích Dung Thánh tử này."
Huyết Độc vì trốn tránh trách phạt, lập tức chỉ có thể cực lực thể hiện sự lợi hại của Lạc Hồng, nhưng cũng may Lạc Hồng xác thực có những chiến tích kinh người, không cần hắn mạo hiểm bịa đặt.
Nói xong, Huyết Độc há miệng phun ra Xích Ly Nguyên Anh, thần niệm khẽ động, liền đưa nó đến trước mặt một Huyết bào nhân.
Dù hai Huyết bào nhân đều biết rõ Huyết Độc không dám nói dối, nhưng tình huống hắn bẩm báo thực sự khó tin.
Cho nên, Huyết bào nhân bên phải không nói hai lời, liền đưa tay về phía Xích Ly Nguyên Anh.
Đáng thương Xích Ly vừa mới tỉnh lại sau khi Huyết Độc giải trừ cấm chế, liền thấy mình rơi vào tay một tồn tại còn khủng bố hơn.
"Tiền bối tha mạng, ta..."
Không cho Xích Ly cơ hội cầu xin, Huyết bào nhân liền thi triển Sưu Hồn Đại Pháp, tùy ý lật xem trí nhớ của hắn, lập tức khiến hắn lâm vào thống khổ vô biên.
"Thằng nhãi ranh, trên đời này thật sự có kẻ yêu nghiệt như vậy!
Bất quá dù là Cửu Việt Linh Hoàng đích thân đến, lần này ngươi cũng phải chết ở Địa Uyên!"
Một lát sau, Huyết bào nhân giận dữ bóp nát Xích Ly Nguyên Anh, mắt lộ hung quang quát.