Xuân qua thu đến, chớp mắt một giáp đã trôi qua.
Sau những năm tháng khổ tu, tu vi của Hàn Lập sớm đã đạt tới đỉnh phong Hóa Thần trung kỳ, nhưng vì bình cảnh hậu kỳ, hắn vẫn chưa thể đột phá thành công.
Tuy nhiên, nhờ đặc sản trên Cửu Đầu Đảo – Kim Tủy Tinh Trùng và Kim Mẫu Cát San Hô, hắn đã luyện thành pháp tướng Phạn Thánh thành thực thể, uy lực tăng lên đáng kể.
Gặp phải bình cảnh, hắn tự nhiên không thể tiếp tục khổ tu, đã đến lúc xuất quan tìm kiếm cơ duyên.
Nhưng vừa xuất quan, hắn đã vướng vào một rắc rối.
Trong Thiên Bằng Thánh Thành, đối diện với Kim Duyệt đại trưởng lão, Hàn Lập không ngừng thầm mắng trong lòng.
Sao mình chỉ lơ đãng một chút, lại rơi vào tay tồn tại Hợp Thể!
"...Bản trưởng lão chỉ có bấy nhiêu lời, ngươi chỉ cần giúp Thánh tử của bản tộc hoàn thành lần luyện tập này, sau này ngươi sẽ là quý khách của Thiên Bằng Tộc ta, có thể tùy ý hoạt động trong cảnh nội!"
Thiên Bằng Tộc đến cùng đã suy yếu, Kim Duyệt cũng không biết nguyên nhân thực sự của việc Địa Uyên phong ấn giải trừ.
Nàng chỉ biết rằng, trước khi tình hình Thiên Bằng Tộc có thay đổi, bọn họ không thể thua trong mỗi lần thí luyện Địa Uyên!
Hàn Lập trong lòng khổ sở, nhưng không có lựa chọn nào khác, chi có thể cố gắng bảo đảm không bị "tháo cối xay, giết lừa”, rồi nhận lấy việc này.
Về sau, Ngọc Hoàng đỉnh, Địa Uyên chi môn... một loạt quy trình không cần phải nói, đứng trước cửa lớn, Hàn Lập lại có cảm giác như lúc tham gia Huyết Sắc Thí Luyện.
Khi đó thực lực của hắn chỉ có thể nói là tầm thường, nếu không nhờ một chút ngoại vật và cơ trí, ách... còn có Lạc sư huynh kia, e rằng không có ngày hôm nay.
Nhưng bây giờ không còn như xưa, tranh chấp với đám Thánh tử phi linh này, hắn không hề sợ hãi!
"Lăn đi! Đừng cản đường!"
Đột nhiên, một tiếng quát hung dữ từ phía sau Hàn Lập truyền đến.
Đối phương vô lễ như vậy, Hàn Lập lập tức nhíu mày, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một đám Thánh tử Cửu Việt tộc bộ dáng hung ác đang tiến đến từ phía sau, dẫn đầu là một nữ tử áo xanh tướng mạo đáng yêu, nhưng lời ác độc vừa rồi lại chính là từ miệng nàng thốt ra.
"Hàn đạo hữu, nàng là Ngao Thanh của Cửu Việt tộc, là đệ nhất nhân trong đám Thánh tử đương đại, một thân cửu lê hung phong thần thông cực kỳ lợi hại!"
Lôi Lan vội vàng truyền âm, giọng đầy vẻ kiêng kỵ.
"Sao nàng này tính tình ác liệt vậy, chẳng lẽ nàng cũng trở mặt với Thiên Bằng Tộc các ngươi?”
Với lòng dạ của Hàn Lập, đương nhiên sẽ không giận tím mặt chỉ vì bị mắng một câu, nhưng ít nhiều cũng có chút khó chịu, lập tức truyền âm dò hỏi.
"Cửu Việt tộc là chi nhánh lớn nhất của bản tộc, cùng Thiên Bằng Tộc ta không có xung đột, mà Ngao Thanh tính tình bình thường cũng không như vậy.
Nàng như bây giờ, Bạch mỗ đoán là vì Giải Nguyên Thánh tử mất tích trong Địa Uyên lần thí luyện trước.
Nghe nói hai người có hôn ước, kết quả người sau tiến Địa Uyên lại đi không trở lại.
Vì chiến sự, Địa Uyên mới được giải phong mấy chục năm trước, nàng có lẽ đã muốn tự mrnủnh đi tìm người!”
Bạch Bích sợ Hàn Lập không nhịn được xung đột với đám Thánh tử Cửu Việt, vội vàng giải thích.
Lôi Lan và Bạch Bích chính là Thiên Bằng Thánh tử đời này, cũng là đối tượng Hàn Lập cần giúp đỡ.
"Thì ra là thế."
Hàn Lập nghe vậy lập tức cảm thấy dễ chấp nhận hơn, liền nghiêng người lùi lại hai bước nhường đường.
Những Thánh tử phi linh phía trước cũng làm như vậy, không ai muốn đây vào Ngao Thanh.
"Ai, Giải Nguyên Thánh tử kia cũng là hạng người kinh tài tuyệt diễm, chết trong Địa Uyên thật đáng tiếc!"
Thấy đối phương đi vào cửa lớn, Lôi Lan lắc đầu, không khỏi thở dài.
"Đúng vậy, từ xưa đến nay, chưa có Thánh tử nào dám cùng phi linh hoàng luận đạo mà còn luận thắng!"
Nhắc đến đề tài này, Bạch Bích rất tán thành gật đầu.
Vì lúc này không có gì nguy hiểm, hai người liền ngươi một câu ta một câu bàn luận về Giải Nguyên.
Càn khôn chi lực?
Nghe đến một nửa, Hàn Lập đột nhiên khẽ động lòng, ánh mắt không khỏi chớp động.
Sau một hồi đi đường, ba người thuận lợi đến Địa Uyên tầng một.
Nhưng vì tầng một không có khả năng có minh diễm quả, ba người liền tiến về cửa vào tầng hai.
Chưa đi được bao xa, họ đã gặp một loại yêu trùng tên là âm chu phong.
Hàn Lập có ý định thể hiện thực lực trước mặt Lôi Lan và Bạch Bích, để họ nghe lời hơn trong thời gian sau, nên không nói hai lời liền há miệng, phun ra một đoàn hỏa cầu ngân sắc.
Trong chớp mắt, hỏa cầu biến thành một hỏa điểu ngân sắc to bằng nắm đấm.
Hỏa điểu vừa xòe cánh, liền nổ tung thành hàng trăm đóa hỏa hoa ngân sắc.
Lập tức, những hỏa hoa ngân sắc hung hăng lao vào đám mây trùng lục sắc do hàng vạn con âm chu phong kết thành, sau một trận lập lòe quỷ dị, tất cả âm chu phong đều bị tiêu diệt, khiến Lôi Lan và Bạch Bích kinh hãi không thôi.
Bí mật quan sát điều này, Hàn Lập hài lòng gật đầu, hiển nhiên mục đích của hắn đã đạt được.
Nhưng ngay khi hắn thu hồi Phệ Linh Thiên Hỏa, chuẩn bị tiếp tục lên đường, màu lam linh quang trong mắt lóe lên, lại bắt được một luồng khí tức kỳ quái.
"A, chỗ đó hình như có vật gì đang hấp thu linh khí!"
Thi triển Minh Thanh Linh Mục nhìn nhanh xuống mặt đất mấy lần, Hàn Lập cuối cùng để mắt tới một chỗ đất nhìn như tầm thường.
Chỉ hơi chần chờ một chút, hắn bỗng hất tay áo, tạo ra một trận cuồng phong, lật tung phiến đất đó.
“Đây là vật gì, kỳ quái vậy?”
Hành động của Hàn Lập tự nhiên thu hút sự chú ý của Lôi Lan và Bạch Bích, họ tập trung nhìn vào, thấy trong hố đất có một tượng bùn đang nằm im lìm.
"Hai người các ngươi không biết đây là vật gì?"
Hàn Lập có chút kinh ngạc hỏi.
Dù sao thứ này xuất hiện ở Địa Uyên tầng một, lại còn chủ động hấp thu linh khí xung quanh, lẽ ra không khó phát hiện.
“Thật sự chưa từng thấy, nhưng chắc chắn không phải do bản tộc tạo ra."
Lôi Lan lắc đầu, khẳng định.
"Vật này tám phần là do yêu vật trong Địa Uyên tạo ra, chúng ta có nên hủy nó?"
Bạch Bích hỏi ý kiến Hàn Lập.
"Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, không cần quản nó."
Tượng bùn này vô hại, Hàn Lập tất nhiên sẽ không hủy nó, để tránh trêu chọc đến kẻ đứng sau, khiến lần thí luyện này phát sinh biến cố.
Hơn nữa, những con âm chu phong kia cũng rất mẫn cảm với khí tức, chúng cũng không hề động thủ hủy tượng bùn này, càng khiến Hàn Lập thêm kiêng kỵ.
Nói xong, hắn đắp đất lại như cũ, cùng Lôi Lan và Bạch Bích tiếp tục lên đường.
Nhưng ba người không biết rằng, ngay sau khi họ đi, mắt của tượng bùn kia đột nhiên chuyển động, nhìn về phía họ rời đi.
Cùng lúc đó, trong một tĩnh thất linh khí nồng đậm ở Càn Khôn Cung, Địa Uyên tầng năm, một bóng người đang nhìn vào một mặt kính tròn, lộ ra một nụ cười xấu xa.
"Cuối cùng cũng đến rồi, sư đệ của tai”
Trong kính tròn hiện rõ bóng lưng rời đi của ba người Hàn Lập...