Nhưng thực tế, Địa Ngục Bàn đã rơi vào tay Trần Mạc Bạch.
"Đạo hữu, nếu ta nói người bán thông tin cho các ngươi là kẻ đưa tin giả, các ngươi sẽ xử lý thế nào?" Trần Mạc Bạch nghĩ ngợi rồi hỏi.
"À, nếu đạo hữu có chứng cứ, chúng tôi sẽ cung cấp một thông tin lục giai tương ứng. Còn kẻ bán thông tin giả cho khách hàng của Vô Thường trai, sau này sẽ bị chúng tôi đưa vào sổ đen, thậm chí có khả năng Luân Chuyển Vương điện hạ đích thân đi tìm hắn tính sổ."
Lời của Đổng Thái khiến mắt Trần Mạc Bạch sáng lên.
Đây chẳng phải là có được không một thông tin lục giai, mà còn có thể gây phiền toái cho Trung Ương Ma Đạo Chi Chủ sao?
Luân Chuyển Vương của Vô Thường trai, đứng trong Thiên Hạ Lục Kỳ, thần bí khó lường, nhưng thực lực cường đại là điều không thể nghỉ ngờ.
"Thông tin lục giai này, có thể đổi lấy chút hồ sơ về Thiên Tôn không...?" Trần Mạc Bạch hỏi lại, đây mới là điều hắn quan tâm nhất lúc này.
"Việc này còn phải xem thông tin đạo hữu cung cấp có giá trị đến đâu." Đổng Thái không nói chắc chắn, bởi lẽ đôi khi một thông tin rất bình thường lại vô cùng quan trọng với Vô Thường trai.
Hơn nữa, hồ sơ Thiên Tôn rất dài, trích ra một hai đoạn thì hắn nghĩ có thể trao đổi ngang giá với thông tin lục giai.
"Địa Ngục Bàn không nằm trong tay Đồ Minh, tin tức này là giả."
"Ồ, đạo hữu có chứng cứ gì không, hoặc là phát đạo tâm thề?” Đống Thái nghe vậy lập tức nghiêm mặt, truy vấn.
Đối với một người sắp Luyện Hư như Trần Mạc Bạch, đạo tâm thề rất quan trọng, nên nếu bằng lòng phát thề, độ tin cậy gần như tuyệt đối.
Nhưng Trần Mạc Bạch không cần dùng cách đó để chứng minh, hắn lấy ngay Địa Ngục Bàn mười tám sừng đen kịt từ túi trữ vật ra.
"Chứng cứ là, Địa Ngục Bàn ở trong tay ta."
Nhìn Địa Ngục Bàn đặt trên bàn trà, Đổng Thái và Hắc Bạch Vô Thường đều kinh ngạc.
"Xin hỏi đạo hữu, Địa Ngục Bàn này từ đâu mà có?” Một lúc sau, Đổng Thái thở ra một hơi, đường như đang xác nhận Địa Ngục Bàn là thật hay giả rồi mới hỏi.
"Đây lại là một thông tin khác, không biết đáng giá bao nhiêu?" Trần Mạc Bạch cười thầm nói, giờ hắn đã hiểu cách trao đổi thông tin của Vô Thường trai, thảo nào Đổng Thái nói kiến thức ở đây rất rộng, chỉ cần liên quan là được.
"Được." Đổng Thái trấn định gật đầu. Hắn cần xác nhận thông tin về Trung Ương Ma Đạo Chi Chủ gặp vấn đề ở khâu nào.
"Ta đoạt được từ tay Đồ Minh, nếu không phải hắn chạy nhanh, có lẽ đã chết dưới kiếm của ta lần nữa rồi."
Lời này của Trần Mạc Bạch khiến Đổng Thái càng tò mò: "Minh Tôn từng chết một lần dưới tay đạo hữu sao? Nếu đạo hữu trả lời, có thể định giá một thông tin ngũ giai."
“Ngày xưa ta tham gia Bắc Đầu đại hội, Minh Tôn cho rằng tương lai ta sẽ thành đại họa của Ma Đạo, nên phái Hỗn Nguyên Thể bồi dưỡng Quỷ Thai mạnh nhất mai phục trên đường, bị ta chém một kiếm."
Câu trả lời hời hợt của Trần Mạc Bạch khiến Hắc Bạch Vô Thường chấn động.
Việc Hỗn Nguyên Thể thai nghén Quỷ Thai, với tu sĩ khác có lẽ chỉ là nghe danh, nhưng với những quỷ tu như họ thì lại rõ ràng giá trị của nó.
Bởi lẽ người có Quỷ Thai như vậy chính là Luân Chuyển Vương của Vô Thường trai.
Vậy mà ngay cả Quỷ Thai như vậy cũng bị Đông Hoang Thanh Đế trước mắt chém một kiếm khi còn cùng cảnh giới.
Vậy căn cơ của người này đáng sợ đến mức nào?
"Vậy thì không tính là thông tin giả, chỉ có thể nói là thông tin đã lỗi thời." Sau khi trấn tĩnh lại, Đổng Thái cũng hiểu ra vì sao thông tin về Địa Ngục Bàn lại có sai sót từ những câu trả lời của Trần Mạc Bạch.
"Vừa rồi những thông tin đó đổi được bao nhiêu hồ sơ về Thiên Tôn?" Trần Mạc Bạch hỏi sau khi đã cung cấp thông tin.
"Hồ sơ Thiên Tôn tổng cộng có bảy quyển, ban đầu thông tin của đạo hữu nhiều nhất cũng chỉ đổi được nửa quyển, nhưng dựa trên nguyên tắc thành tâm thành ý, bản phủ có thể quyết định cho đạo hữu xem trọn vẹn một quyển, mong rằng tương lai hai bên ta có thể có nhiều giao dịch hơn."
Đổng Thái cũng rất hào phóng, để phát triển khách hàng mới là Trần Mạc Bạch, hắn vung tay lên, trên bàn trà bỗng tràn ngập khói, tụ lại thành từng quyển hồ sơ ảo như thẻ trúc.
Trên hồ sơ khắc: Đông Cực Thanh Hoa Trường Sinh Thiên Tôn.
Đánh số từ một đến bảy.
Trần Mạc Bạch nhìn thấy không khỏi tim đập nhanh hơn.
Hắn có thể khẳng định Đổng Thái không phải đối thủ của mình, hơn nữa đây còn là trong Thiên Mạc Địa Lạc đại trận.
Nếu động thủ, có cướp được cả bảy quyển hồ sơ này không?
Nhưng rất nhanh, tiếng chuông từ phủ thức hải vang lên, gột rửa tâm thần, xua tan ý nghĩ đó.
Từ khi tu hành Nguyên Thủy Ma Phù, nhập môn Mạt Vận đại đạo, Trần Mạc Bạch phát hiện tâm thần mình thường xuyên xuất hiện ma niệm.
May mà có Thần Chung, pháp khí bản mệnh, giúp hắn luôn giữ được sự trong suốt.
Trần Mạc Bạch muốn trừ tận gốc mối họa này, nhưng lại phát hiện dù hắn tán đi hoàn toàn Mạt Vận đại đạo chi lực, chỉ cần Nguyên Thủy Ma Phù còn, đại đạo này sẽ không ngừng tuôn ra từ Diệt Thế Đại Ma.
Đã là thâm căn cố đế!
Quả nhiên, một khi nhập ma thì khó quay đầu. Ma Đạo hại người hại mình.
Từ ví dụ của bản thân, Trần Mạc Bạch hiểu sâu sắc vì sao Thiên Hà giới lại ác cảm với Ma Đạo như vậy.
Hắn chỉ có thể giữ Thần Chung luôn hoạt động, khi có tâm ma sinh ra thì lập tức tịnh hóa, đồng thời tìm cách tăng cường Thánh Đức đại đạo.
Đến khi hợp đạo thì không cần lo lắng vấn đề này nữa.
"Ta chọn quyển bảy."
Trần Mạc Bạch muốn biết tình hình mới nhất của Thiên Tôn nên chọn quyển cuối cùng.
"Được."
Đổng Thái gật đầu, rồi trước ánh mắt kinh ngạc của Trần Mạc Bạch, cầm hốt bản đặt trên bàn trà lên, đứng dậy bái ba bái về phía xa. Một luồng hắc khí theo động tác của hắn tuôn ra từ sâu trong lòng đất, thông qua hốt bản rót vào quyển số bảy.
Sau quá trình này, quyển hồ sơ hơi ảo trở nên hữu hình.
"Đạo hữu, mời!"
Đổng Thái cầm lấy đưa cho Trần Mạc Bạch.