Võ Trần Chân Quân nghe Trần Mạc Bạch nói vậy, mừng rỡ khôn xiết.
Hắn nhận lấy huyết Giao Long xem xét kỹ lưỡng, phát hiện số lượng hơi ít. Nhưng hắn giả vờ như không biết, dù sao Trần Mạc Bạch là người trực tiếp ra tay chém giết lão Giao Long, biết đâu còn có thế lực khác ngầm giúp đỡ. Nếu họ chia cho một phần tinh huyết, vậy đã là quá tốt rồi.
Vô Trần Chân Quân liên tục cảm ơn, rồi bàn bạc việc phân chia: "Với số tinh huyết này, ta có thể luyện chế được bốn viên Thông Thánh Chân Linh Đan, vừa vặn bốn nhà chúng ta mỗi nhà một viên."
Trần Mạc Bạch và Đại Không đều tin tưởng vào trình độ của Vô Trần Chân Quân. Hắn nói bốn viên, chắc chắn là bốn viên, không thiếu nửa viên nào.
"Chỉ tiếc tông ta cần dùng đến viên Thông Thánh Chân Linh Đan này, ít nhất cũng phải đợi cả trăm năm nữa."
Trần Mạc Bạch nghe vậy, khẽ thở dài.
Trong bốn đại thánh địa của Đông Châu, Ngũ Hành Tông có nội tình suy yếu nhất. Mặc dù lớp cao thủ đứng đầu có hắn trấn giữ, nhưng số lượng Nguyên Anh hay Kết Đan trở xuống, thậm chí so với Nhất Nguyên Đạo Cung cũng xếp cuối.
Trong khi đó, những người có cơ hội Hóa Thần như Thanh Nữ vẫn còn ở Nguyên Anh sơ kỳ.
Không giống như ba đại thánh địa còn lại, không ít tu sĩ Nguyên Anh viên mãn đang mòn mỏi chờ đợi.
"Có tiểu hữu ở đây, Ngũ Hành Tông trong ngàn năm tới chắc chắn sẽ phát triển mạnh mẽ."
Đại Không Chân Quân cười an ủi. Sự trỗi dậy của Ngũ Hành Tông là không thể ngăn cản, và phẩm đức cao thượng cùng thực lực cường đại của Trần Mạc Bạch khiến họ vưi vẻ chấp nhận điều này.
"Mong là vậy."
Trần Mạc Bạch gật đầu, sau đó mời hai người cùng đáp xuống xác lão Giao Long, cả ba cùng nhau trở về Bàng Hoàng Sơn.
"Lão Giao Long đã chết, chuyện bên này cũng coi như xong một thời gian, ta về Đông Lăng Vực trước, tiếp tục nghiên cứu Long Uyên Động."
Đại Không Chân Quân mở lời cáo từ trước.
Những năm gần đây, hắn đều đắm mình trong việc thăm dò U Minh. Nếu không phải lão Giao Long ở Đông Di quá mức cường thế, hung hăng dọa người muốn nhấn chìm Đông Châu, có lẽ hắn cũng chăng buồn đến.
"Vậy ta cũng trở về Đông Thổ, chuẩn bị thu thập vật liệu luyện chế Thông Thánh Chân Linh Đan. Lần trước vừa mới dùng một đợt, tông môn không còn đủ hàng tồn kho, có lẽ phải mượn thương hội Thái Hư Phiêu Miểu Cung, thu thập ở các châu khác."
Vô Trần Chân Quân cũng vậy, khi không còn mối đe dọa từ Huyền Giao Vương Đình, hắn không định ở lại Đông Di nữa.
"Ta sẽ dặn dò..."
Đại Không Chân Quân gật đầu, Kim Ngân Song Hoàn trên cổ tay lóe lên, bao phủ lấy cả mình và Vô Trần, chuẩn bị truyền tống rời đi.
"Vất vả hai vị tiền bối bảo vệ Đông Di lâu như vậy."
Trần Mạc Bạch vốn muốn mời họ uống chén trà, nhưng lo lắng họ hỏi han cặn kẽ, nhất định phải truy cho rõ chuyện hắn chém giết lão Giao Long như thế nào, nên thấy hai người cáo từ, hắn dứt khoát không giữ lại, chắp tay tạ ơn.
"Tiểu hữu khách khí. Chờ ngươi xử lý xong chuyện khắc phục hậu quả ở đây, có thể đến Long Uyên Động tìm ta."
Đại Không Chân Quân cười ha hả, rồi thúc giục Hư Không bí thuật, mang theo Vô Trần Chân Quân cùng nhau biến mất khỏi Bàng Hoàng Sơn.
Trần Mạc Bạch quay đầu nhìn về phía xác lão Giao Long.
Ở các vùng duyên hải Đông Dị, tu sĩ chính đạo vẫn đang kịch chiến với đám yêu thú Huyền Hải.
Không gì có thể đả kích đạo tâm của đám yêu thú kia hơn là việc xác lão Giao Long xuất hiện ngay trên đầu chúng.
Trần Mạc Bạch lại giẫm lên đầu lão Giao Long, khống chế bộ thi thể này bay lên, từ Bàng Hoàng Sơn, dọc theo đường ven biển, hướng về phía Kim Ô Tiên Thành cũ.
Xung quanh Bàng Hoàng Sơn, vì có Hóa Thần tọa trấn, nên cơ bản là gió êm sóng lặng, không có bất kỳ yêu thú nào dám đến đây giương oai. Tuy nhiên, vẫn có một số tu sĩ chính đạo đóng quân, bố trí trận pháp phòng ngự tại các đầu mối linh mạch then chốt.
Khi xác lão Giao Long bay tới, một số người mắt kém còn tưởng rằng Chân Linh đỉnh cấp này đến tấn công, sợ đến mặt mày trắng bệch.
Nhưng rất nhanh, họ đều thấy bóng người lấp lánh ngũ sắc quang hoa, đang giẫm trên đầu lão Giao Long.
Để tu sĩ chính đạo và yêu thú Huyền Hải nhìn rõ hơn, Trần Mạc Bạch còn rút Nguyên Dương Kiếm ra, cắm vào đầu lão Giao Long, trên lưỡi kiếm còn dính chút máu.
Tất cả tu sĩ chứng kiến cảnh này đều reo hò vui mừng, thậm chí khoa tay múa chân.
Những năm gần đây, trong cuộc chiến giữa biên giới Đông Di và Huyền Giao Vương Đình, chính đạo Đông Châu bị áp đảo. Nếu không có đại trận Thiên Mạc Địa Lạc lợi hại, cản trở vô biên Huyền Hải xung kích, có lẽ Nhân tộc đã sớm tổn thất nặng nề.
Dưới sự ăn mòn không ngừng của vô biên Huyền Hải, một số linh mạch của đại trận Thiên Mạc Địa Lạc gần Huyền Hải nhất cũng dần cạn kiệt, đường ven biển cũng co rút lại.
Nếu cứ kéo đài, toàn bộ linh mạch Đông Di có thể bị rút khô trong cuộc chiến này.
Thứ giúp Nhân tộc chống đỡ là Bàng Hoàng Sơn.
Tòa linh mạch cấp sáu giáp giới Huyền Hải này đại diện cho chiến trường giữa Hóa Thần Đông Châu và Chân Linh Huyền Giao Vương Đình.
Chỉ cần Bàng Hoàng Sơn còn đó, có nghĩa là họ còn có thể ngăn cản.
Nhưng bên phòng thủ chịu áp lực tinh thần lớn hơn nhiều so với bên tiến công, nhất là khi cuộc chiến này không thấy hồi kết, khiến nhiều tu sĩ oán than dậy đất.
Dù những lời oán giận này không được nói trước mặt tu sĩ Ngũ Hành Tông, nhưng Mạc Đấu Quang, người chỉ huy, cũng nghe thấy.
Vì mọi người đến giúp đỡ, thậm chí có một số tu sĩ từ các thánh địa khác phàn nàn, nên Mạc Đấu Quang không tiện trừng phạt.
Điều khiến Mạc Đấu Quang may mắn là những tâm trạng này chỉ là thiểu số.
Đại bộ phận tu sĩ vẫn chấp nhận được tình hình chiến trường trước mắt.
Vì Ngũ Hành Tông đã đưa ra rất nhiều thứ tốt.
Trong cuộc chiến với Huyền Giao Vương Đình lần này, Ngũ Hành Tông áp dụng sách lược giống như chiến trường Đông Ngô trước đây: chém giết yêu thú phẩm giai tương ứng sẽ nhận được điểm công lao, dùng để đổi các tài nguyên quý giá như Đan, Khí, Trận, Thuật mà họ đã chuẩn bị.
Về đan dược, có loại tăng cao tu vi, cường tráng thể phách, có Trúc Cơ Tam Bảo, Ngũ Hành Kết Kim Đan dùng để phá chướng, thậm chí cả Dục Anh Đan cũng được đem ra, vì trước đó Trần Mạc Bạch lấy được quá nhiều Thái Dương Thánh Quả, Thanh Nữ rảnh rỗi đã luyện chế ra một lô Dục Anh Đan.
Dù Dục Anh Đan là lần đầu tiên được đưa ra khỏi nội bộ Ngũ Hành Tông, nhưng tu sĩ Đông Châu đã sớm nghe danh.
Vì tỷ lệ Kết Anh của Ngũ Hành Tông những năm gần đây thực sự quá cao.
Hơn nữa, Viên Chân còn đích thân xuất hiện để chứng minh, nói rằng sở dĩ cô có thể Kết Anh là nhờ được Đông Hoang Thanh Đế ban thưởng một viên Dục Anh Đan.
Điều này khiến các tu sĩ Đông Châu biết rằng cô đã ba lần Kết Anh mới thành công, lập tức hiểu rõ giá trị của Dục Anh Đan.
Chỉ riêng điều này đã khiến tất cả tu sĩ Kết Đan khát vọng Kết Anh ở Đông Châu đổ xô đến chiến trường này, muốn chém giết yêu thú tích lũy công huân, đổi lấy Dục Anh Đan.
Có thể nói, trừ Thông Thánh Chân Linh Đan dùng để hỗ trợ Hóa Thần, Ngũ Hành Tông gần như có đủ mọi loại đan dược cần thiết, không hề kém Đạo Đức Tông khi khai hoang Khư lúc trước.
Về pháp khí, lại càng nhiều vô số kể, vì trước đó Trần Mạc Bạch luyện chế pháp khí cấp năm ở Hóa Chân Tiên Thành đã thu hút phần lớn Luyện Khí Sư đỉnh cấp của Đông Châu. Một số người sau đó định cư ở Đông Hoang, pháp khí họ luyện chế ra cơ bản đều được Ngũ Hành Tông thu mua hết.
Các đệ tử Nhất Nguyên Đạo Cung do Trần Linh Minh dẫn đầu đều được tiếp nhận truyền thừa thuật luyện khí đỉnh cao từ nhỏ. Dù phần lớn tinh anh đã được điều đi sửa chữa bảo thuyền, nhưng pháp khí họ luyện chế ra vẫn đạt tiêu chuẩn xuất sắc.
Thậm chí còn có một số lượng lớn phi kiếm và Ngũ Hành pháp bào do chính tay Trần Mạc Bạch luyện chế. Chúng không phải là pháp khí cấp bốn, thì cũng là phôi thai bản mệnh pháp khí. Loại sau vì tính đặc thù và điểm công huân đổi thấp, nên được tất cả tu sĩ Trúc Cơ thèm thuồng tranh mua. Một số tu sĩ Kết Đan dự định dùng nó thay đổi bản mệnh pháp khí ban đầu của mình.