Liên Thủy cũng hiểu rằng mình đã gặp cao nhân, vội vã chỉnh lại đạo bào, định hành lễ vấn an thì một luồng khí nóng rực, cay xè xộc thăng vào mũi.
Thần thức của hắn tràn ra, lập tức phát hiện mình đã lạc đến một vùng sa mạc. Trong không trung, Hỏa linh khí táo bạo cuồn cuộn, thậm chí từng dòng nham thạch nóng chảy từ lòng cát trào lên, như lũ quét lao về phía hắn.
"Tiền bối tha mạng! Chưởng giáo nhà con là Trần Quy Tiên..."
Liên Thủy biết đối thủ ít nhất cũng là tu sĩ Hóa Thần, không dám phản kháng, vội vàng cầu xin tha thứ.
Lời vừa dứt, nham thạch nóng chảy đang táp vào chân, khiến da hắn bỏng rát, bỗng tan biến như thể hóa thành không khí.
Ngay sau đó, Liên Thủy nhận ra mình đã trở lại Nhất Nguyên Tiên Thành.
Trên bầu trời, ánh sáng vàng nhạt dần ló dạng, ban ngày buông xuống.
Trên Ngũ Đế Sơn.
Trần Mạc Bạch có chút mất hứng dừng lại việc thử nghiệm Pháp giới.
Liên Thủy căn bản không thể nhìn thấu những ảo ảnh vừa rồi, dù sao cảnh giới còn quá thấp.
Hắn phất tay, lòng bàn tay ánh bạc lóe lên, một tác dụng khác của Pháp giới chỉ lực được kích hoạt.
Liên Thủy vừa thở phào nhẹ nhõm vì trở lại Nhất Nguyên Tiên Thành, thì đột nhiên cảm thấy mình lại bị kéo đến một nơi xa lạ.
Lần này không có bóng tối bao phủ, hắn nhìn rõ thực hư nơi này.
Một gốc linh thụ ngọc chất ngũ sắc quang hoa rực rỡ sừng sững ở trung tâm, trên cây kết đầy những đóa hoa năm màu lộng lẫy, thấp thoáng có thể thấy những trái cây với đủ màu sắc khác nhau.
Ngũ Hành Linh Thụ!
Liên Thủy lập tức nhận ra gốc linh thực này, đối với người tu luyện Hỗn Nguyên chân khí, đây có thể nói là thiên địa kỳ trân tốt nhất.
Nhưng khi hắn chuẩn bị quan sát kỹ hơn, một ánh bạc chợt lóe lên, thân thể hắn lại dịch chuyển.
Đến khi mở mắt ra, Liên Thủy thấy mình đã đứng trên đỉnh Ngũ Đế Sơn.
Trong phạm vi bao phủ của Pháp giới, Trần Mạc Bạch có thể dùng Pháp giới chi lực hút sinh linh vào, rồi dùng hư không na di thuật thuấn di chúng đến trước mặt mình.
Liên Thủy nhìn thấy Trần Mạc Bạch đang ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, bỗng bừng tỉnh đại ngộ, hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống: "Không biết chưởng giáo giáng lâm, đệ tử không có từ xa tiếp đón!"
Trần Mạc Bạch phất tay, một luồng lực vô hình nâng Liên Thủy lên: "Ta hai năm nay ở Ngũ Đế Sơn trợ giúp Hỗn Nguyên Chung tấn thăng, lĩnh ngộ một môn đại thần thông, nên muốn biểu diễn một chút, không ngờ lại lôi cả các ngươi vào.
Nghe vậy, Liên Thủy lắc đầu lia lịa, tỏ vẻ được giúp chưởng giáo diễn pháp là vinh hạnh của hắn.
Thấy hắn thức thời như vậy, Trần Mạc Bạch lại có chút xấu hổ.
Trước khi Nhất Nguyên đạo cung quy thuận, thái độ của Liên Thủy với Ngũ Hành tông không được khách khí cho lắm, nên những năm này Trần Mạc Bạch luôn để hắn ở lại Nhất Nguyên Tiên Thành mà không dùng đến.
Giờ nghĩ lại, nếu ở vào vị trí của Liên Thủy, có lẽ hắn cũng hành động như vậy.
Ít nhất, Liên Thủy vẫn còn lòng với tông môn.
Nghĩ đến đây, Trần Mạc Bạch lấy ra một khối ngọc giản, dùng thần thức khắc vào: "Đây là Hắc Đế Uyên Minh Kinh, công pháp Hóa Thần truyền thừa của Trường Sinh giáo, ngươi cầm lấy lĩnh hội đi, coi như ta bồi thường cho ngươi."
Liên Thủy vừa đứng dậy, trong lòng còn đang nghĩ cách nhân cơ hội này rút ngắn khoảng cách với chưởng giáo, không ngờ Trần Mạc Bạch lại trực tiếp tặng cho một món quà lớn như vậy.
Hai chân Liên Thủy lại mềm nhũn, nếu không phải Trần Mạc Bạch ném ngọc giản cho hắn, có lẽ hắn đã quỳ xuống lần nữa.
"Chưởng giáo đại ân đại đức, đệ tử vĩnh sinh không quên, ngài còn cần diễn pháp nữa không, con tùy thời có thể vào lại."
Hai tay ôm chặt công pháp Hóa Thần, Liên Thủy liên tục cảm ơn Trân Mạc Bạch, thầm nghĩ chuyện tốt thế này mà lại đến với mình.
Hắn vô cùng may mắn, những tu sĩ Nguyên Anh còn lại ở Nhất Nguyên Tiên Thành đều đã được điều đến chiến trường Đông Di.
Nếu không, cơ duyên này chắc chắn không đến lượt mình.
"Không cần, tu vi của ngươi còn thấp, phải Hóa Thần mới được."
Trần Mạc Bạch lắc đầu, Liên Thủy gật gật đầu, rồi đứng im tại chỗ chờ chưởng giáo phân phó.
Đúng lúc này, một đạo hào quang năm màu từ Nhất Nguyên điện tuôn ra, một cỗ khí cơ thuế biến thăng hoa, diễn hóa ra ngũ sắc quang hoa, thấp thoáng có lôi đình chấn động.
Hỗn Nguyên Ngũ Hành Diệt Tuyệt Thần Lôi!
Liên Thủy thấy cảnh này, trong đầu không khỏi lóe lên môn thần thông này trong Nhất Nguyên Đạo Kinh.
Nhờ vào những hành động vĩ đại của Trần Mạc Bạch tại Đông Ngô, bất kỳ tu sĩ nào luyện thành Hỗn Nguyên Ngũ Hành Diệt Tuyệt Thần Lôi đều sẽ nhận được ánh mắt kiêng kỵ và kính sợ, điều này ai ở Đông Châu cũng biết.
"Đa tạ chưởng giáo chỉ điểm, đệ tử đã đột phá thành công."
Tiêu Ngọc Ly từ Nhất Nguyên điện vọng ra, đứt lời, nàng đã hóa thành ngũ sắc độn quang, đến trước mặt Trần Mạc Bạch hành lễ.
"Ồ, trưởng lão Liên Thủy cũng ở đây?"
Hành lễ xong, Tiêu Ngọc Ly nhìn thấy Liên Thủy đứng cách đó không xa, hơi ngạc nhiên.
"Thời gian không còn nhiều."
Liên Thủy chưa kịp giải thích, Trần Mạc Bạch đã nói một câu.
Trên bầu trời, Hỗn Nguyên Chung đã lột xác thành bạch ngọc, nuốt nốt đoạn cột mốc cuối cùng, một nguồn hư không chỉ lực mênh mông bộc phát ra, vẽ lên những đóa tường vân bạc trắng trên vách chuông.
Đã ba năm kể từ khi Trần Mạc Bạch đến Ngũ Đế Sơn.
Trong ba năm này, Hỗn Nguyên Chung không ngừng nghỉ, từ từ rồi nhanh chóng, cuối cùng cũng luyện hóa xong khối cột mốc lớn kia.
Và trong ba năm này, Trần Mạc Bạch cũng đã viên mãn Lục Ngự Kinh, thăng hoa giới vực của mình thành Pháp giới.
Tất cả mảnh ghép để đánh giết lão Giao Long đều đã được tập hợp vào thời khắc này.
Đang! Đang! Đang!
Hỗn Nguyên Chung tấu lên những tiếng chuông vang dội chưa từng có, nó cảm thấy mình trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, có chút nóng lòng muốn thử sức mạnh sau khi thuế biến.
« Chủ nhân, ta muốn đánh Định Uyên Trấn Hải Châu! »
Hỗn Nguyên Chung bày tỏ ý định với Trần Mạc Bạch, trong đại chiến mười năm trước, nó đã bị viên bảo châu này của Huyền Giao vương đình áp chế khá thảm, trong tình huống thuộc tính khắc chế, nó lại bị Định Uyên Trấn Hải Châu dễ dàng trốn thoát, khiến nó vẫn luôn ấm ức.
"Đừng vội, còn một bước cuối cùng!"
Trần Mạc Bạch mim cười, ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn, toàn thân bỗng tỏa ra ngũ thải tiên quang, một tôn cự nhân cao ngàn mét hiện ra, sừng sững trên đỉnh núi, xách lấy Hôn Nguyên Chung đã thuế biến.
Trong tiếng chuông ngân nga, Hỗn Nguyên Chung đã tấn thăng thành lục giai thượng phẩm, thậm chí còn luyện hóa cả cột mốc, vui vẻ thuận theo bị Nhất Nguyên hóa thân mang theo, rơi xuống trước mặt Trần Mạc Bạch.
Trần Mạc Bạch giơ ngón trỏ tay phải, nhẹ nhàng điểm vào thành chuông ở chính giữa.
Mạt vận chi lực trào ra sau khi hắn chém giết Bạch Cốt Pháp Vương, hóa thành một đạo ám kim lưu quang, thành một dấu tay, khắc vào chỗ cốt lõi nhất của Hỗn Nguyên Chung.
So với Hỗn Nguyên, Ngũ Hành, Hư Không, ba loại đại đạo này, mạt vận chi lực chỉ chiếm không đến một phần vạn của Hỗn Nguyên Chung.
Nhưng khi Trần Mạc Bạch ấn ngón tay xuống, bốn loại đại đạo chủ lực trên Hỗn Nguyên Chung dường như đã đạt được cộng hưởng, miệng chuông đột nhiên chi lên trời, một cỗ kim quang ngút trời bốc lên, hóa thành một sức mạnh đáng sợ khiến Tiêu Ngọc Ly và Liên Thủy cảm thấy đại nạn lâm đầu, tai kiếp khó thoát.