Có điều, Tây Châu mười phần cần cỗi, linh mạch thậm chí còn không bằng biên cương tam vực của Đông Châu.
Khổ Trúc dù ỷ vào tu vi Nguyên Anh, cướp được một chỗ tứ giai linh mạch, nhưng cũng trêu chọc phải kẻ địch cường đại.
Chủ nhân của tứ giai linh mạch kia có một ca ca là trưởng lão Nguyên Anh của Thiên Lôi Thiền Tự, thánh địa Tây Châu. Khổ Trúc dù ỷ vào sức chiến đấu cường đại của kiếm tu, có thể bất phân thắng bại với người kia, nhưng Thiên Lôi Thiền Tự đâu chỉ có một Nguyên Anh, thậm chí còn có cả Hóa Thần.
Khổ Trúc đơn thương độc mã khó địch lại nhiều tay, không ít người của Không Tang Cốc đã chết ở Tây Châu, ví như Dịch Thừa Hãn mà Trần Mạc Bạch quen biết.
Nghe đến đó, Trần Mạc Bạch khẽ thở dài.
Lại thêm một người quen nữa ra đi.
"Cuối cùng vẫn phải ỷ vào bối cảnh tổ sư, lại biếu chút linh vật trân quý, mời Thanh Tịnh Thượng Cung ra mặt nói giúp, Thiên Lôi Thiền Tự mới không hạ sát thủ. Nhưng cũng cưỡng chế chúng ta rời khỏi Tây Châu, nên cuối cùng chúng ta không thể không trở về..."
Sau khi Minh Văn chân nhân nói xong, Trần Mạc Bạch có chút bất ngờ.
Theo lẽ thường, Thiên Lôi Thiền Tự không phải nên đuổi tận giết tuyệt sao?
Có lẽ là Thanh Tịnh Thượng Cung có mặt mũi lớn.
Dù sao Thanh Phong Chân Quân cũng là một trong Tứ Chân.
Mà Hóa Thần Chân Quân của Thiên Lôi Thiền Tự dù tự xưng Tiểu Lôi Tiên, nhưng lại kém xa tổ sư Đại Lôi Tiên khai phái.
Hai vị Hóa Thần của Tây Châu, so sánh tương tự, đại khái chính là chênh lệch giữa Vô Trần Chân Quân và Viên Thanh Tước, Vô Trần Chân Quân chắc chắn sẽ nể mặt Viên Thanh Tước.
"Trở về là tốt rồi, lá rụng về cội, chắc chắn tốt hơn phiêu bạt bên ngoài." Trần Mạc Bạch nói rồi nghĩ đến một người quen khác trong Không Tang Cốc, "Không biết Tiêu sư điệt còn sống không?"
Ngày xưa, khi Trần Mạc Bạch vừa Kết Đan trở về Đông Châu, đã gặp Tiêu Linh Lệ bị đuổi giết trong Hoang Khư, sau đó cũng gặp mặt vài lần, ấn tượng về nữ tu dung mạo xuất sắc này vẫn rất sâu sắc.
"Đa tạ Chân Quân quan tâm, tiểu đồ vẫn còn, chỉ tiếc hơn năm mươi năm ở Tây Châu, phần lớn thời gian môn phái đều phải chém giết đấu pháp với người khác, nàng vốn có cơ hội Kết Đan, lại bị một thế lực đối địch công tới cửa vào thời điểm then chốt, suýt chút nữa thì thành công.
Minh Văn chân nhân trả lời ngay, giọng đầy đau lòng. Ban đầu, khi gặp ở trước đại hội Bắc Đẩu, Tiêu Linh Lệ đã là Trúc Cơ viên mãn, Khổ Trúc mang theo các nàng là để đi mua sắm linh dược Kết Đan, và cũng thuận lợi lấy được một phần Huyền Băng linh dịch.
Nhưng khi chuẩn bị Kết Đan, lại gặp phải chính ma đại chiến, vất vả lắm mới chiếm được một khối địa bàn ở Tây Châu, nhưng lại dẫn phát kẻ địch cường đại hơn, đến nay vẫn là Trúc Cơ viên mãn.
"Thật đáng tiếc, nhưng ta nhớ không nhầm, Tiêu sư điệt tuổi tác không lớn, vẫn còn cơ hội."
Trong lúc nói chuyện, Trần Mạc Bạch đột nhiên giật mình, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức Nguyên Anh không thuộc Ngũ Hành Tông xuất hiện ở chỗ đại hình truyền tống trận.
Hắn đã từng gặp Khổ Trúc một lần, lập tức nhận ra được.
Nhưng vẫn có chút kinh ngạc.
Bởi vì Khổ Trúc đã là Nguyên Anh hậu kỳ.
Khó trách có thể ngạnh kháng trưởng lão Nguyên Anh của Thiên Lôi Thiền Tự ở Tây Châu, thậm chí còn có thể đợi đến Thanh Tịnh Thượng Cung xuất thủ cứu giúp.
Tính toán thời gian tu hành của Khổ Trúc, Trần Mạc Bạch cảm thấy thật ghê gớm.
Gần sánh bằng Đạo Tử Thánh Nữ của những thánh địa kia.
Chỉ chốc lát sau, hai cỗ khí cơ Nguyên Anh bay về phía Bắc Uyên sơn.
Một người tự nhiên là Chu Diệp, hễ có cơ hội là lại chạy về Đông Hoang, thường xuyên mang cho Trần Mạc Bạch chút thổ đặc sản hoặc kỳ vật mới lạ từ Đông Di.
Lần này đi cùng Khổ Trúc, càng có thể quang minh chính đại bái kiến Trần Mạc Bạch, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ.
"Bái kiến chưởng giáo!"
“Tham kiến Chân Quân!”
Sau khi Chu Diệp và Khổ Trúc đi vào, lập tức hành lễ với Trần Mạc Bạch.
"Ngồi đi, trà đã pha xong."
Trần Mạc Bạch chỉ hai chỗ ngồi bên cạnh, Chu Diệp không khách khí, dẫn Khổ Trúc ngồi xuống, nhưng thấy Cổ Diễm đưa tới là Tử Hà linh trà, trong lòng hơi thất vọng.
"Đa tạ Chân Quân đã bảo tồn linh mạch cho Không Tang Cốc mấy chục năm nay, chút tạ lễ mọn, không thành kính ý."
Khổ Trúc cũng là tính tình ngay thăng, vừa ngồi xuống đã lấy ra lễ vật chuẩn bị sẵn.
Là một chiếc hộp, Trần Mạc Bạch dù chưa mở ra, nhưng với Không Cốc Chi Âm ngũ giai, hắn cảm nhận được một cỗ vận luật của thiên tài địa bảo đã từng luyện hóa.
Là Thanh Tịnh Trúc.
Hơn nữa phẩm giai còn cao hơn cả thứ hắn luyện hóa trước đây, vậy chỉ có thể là ngũ giai!
Đối với Hóa Thần Chân Quân mà nói, đây cũng là linh vật không tệ.
"Dù sao cũng là quê nhà, giúp đỡ lẫn nhau là phải. Lần này Khổ Trúc đạo hữu dẫn đệ tử trở về, là định trùng kiến Không Tang Cốc ở Đông Di sao?”
Trần Mạc Bạch tùy ý để Thanh Tịnh Trúc ngũ giai lên bàn mà không thu, rồi hỏi một câu.
"Chỉ mong có một nơi an thân, để các đệ tử Không Tang Cốc có thể ổn định lại, không còn gặp hãm hại."
Nói đến đây, ánh mắt Khổ Trúc có chút u ám, hiển nhiên chuyến đi Tây Châu đã khiến đạo tâm của hắn có chút vấn đề.
"Đây là giải phong chỉ pháp."
Trần Mạc Bạch lấy ra một khối ngọc giản đã chuẩn bị sẵn, đưa cho Khổ Trúc.
"Đa tạ Chân Quân."
Trần Mạc Bạch dễ nói chuyện như vậy khiến Khổ Trúc, người đã nếm trải đủ ấm lạnh ở Tây Châu, cảm thấy quê hương vẫn là tốt nhất, có những người có đức như vậy.
Khổ Trúc hai tay tiếp nhận, xem qua ngọc giản, trên đó ghi chép pháp môn phong ấn linh mạch của Trần Mạc Bạch.
Không Tang Cốc nổi tiếng về trận pháp, Khổ Trúc dù là kiếm tu, nhưng cũng kiêm tu Trận Đạo, xem qua một lượt đã hiểu làm thế nào để giải trừ phong cấm linh mạch.
“Đạo hữu, có một chuyện ta muốn nói trước.”
"Sau khi chính ma đại chiến kết thúc, để tránh khả năng yêu thú xâm phạm lần nữa, ta đã đánh vào trận bàn và trận kỳ vào tất cả các linh mạch thuộc quyền quản hạt của Ngũ Hành Tông. Như vậy, một khi gặp tình huống nguy hiểm, có thể dựng lên một tòa trận pháp to lớn, bảo vệ tất cả nhân loại dưới trướng tông ta."
"Linh mạch Không Tang Cốc của quý tông cũng không ngoại lệ, dù là giải phong, cũng không được lấy những trận bàn trận kỳ kia ra, nếu không, đừng trách ta không nể tình."
Trần Mạc Bạch muốn đem đại trận Thiên Mạc Địa Lạc bao phủ tất cả địa bàn của Ngũ Hành Tông, linh mạch Không Tang Cốc tự nhiên cũng không ngoại lệ. Ngoài ra, hắn còn đánh vào Hỗn Nguyên Ngũ Hành Diệt Tuyệt Thần Lôi, nhưng chuyện này sẽ không nói cho Khổ Trúc, để khỏi khiến hắn nơm nớp lo sợ, ngồi cũng không yên.
"Vâng, Chân Quân."
Khổ Trúc không có bất kỳ con bài mặc cả nào với Hóa Thần Chân Quân, Trần Mạc Bạch có thể trả lại Không Tang Cốc cho hắn đã là khiến hắn vô cùng mừng rỡ.
Phải biết, khi vừa biết chuyện này, ban đầu hắn định dẫn Minh Vẫn chân nhân bọn họ đi mò lại một khối linh mạch trong Hoang Khư.
Nhưng Minh Văn chân nhân biết Trần Mạc Bạch phẩm đức cao thượng, nếu đã lưu lại bi văn, chắc chắn sẽ không làm chuyện tu hú chiếm tổ chim khách, thậm chí còn nguyện ý chủ động tới dò hỏi.
Quả nhiên, nàng đã đúng.
Vị Thanh Đế của Ngũ Hành Tông này, quả nhiên là người thánh hiền hiếm có của Đông Châu.