Trần Mạc Bạch vừa dứt lời, liền nghe thấy một tiếng hừ lạnh.
Lại bị thằng nhóc này cúp máy, đúng là quá đáng.
Trần Mạc Bạch bực mình, rõ ràng hắn hảo ý khuyên giải, ai ngờ Chung Ly Thiên Vũ lại có lòng tự trọng mỏng manh đến vậy, không chịu nghe lời thật.
Xem ra sau khi Kết Anh, nó lại tự cao tự đại rồi.
Trần Mạc Bạch vừa định đứng dậy thuấn di đến dạy dỗ hắn một trận, chợt nhớ ra nó đã là đệ tử người khác, đành nén giận ngồi xuống.
Không lâu sau, Đặng Đạo Vân Kết Anh thành công. Dù khí tượng không thể sánh với Trần Mạc Bạch khi Hóa Thần, nhưng cũng vô cùng rực rỡ.
Thừa Tuyên nhận được tin, lập tức chạy tới.
"Tốt, tốt, tốt! Tiểu Đặng Kết Anh thành công, ta yên tâm rồi!"
Thừa Tuyên vô cùng vui mừng. Đặng Đạo Vân đảm nhiệm chủ sự Luyện Khí hệ, gần như do chính tay ông bồi dưỡng, tu luyện Tham Đồng Khế, có thể nói là chân truyền dòng chính của Vũ Khí đạo viện.
Đặng Đạo Vân Kết Anh, đồng nghĩa với việc mạch của họ có người kế tục.
"Chờ Đăng lão sư lịch luyện thêm vài năm, ta cũng sắp được về hưu rồi."
Trần Mạc Bạch cũng có tâm trạng giống Thừa Tuyên. Trước đây, ông chọn làm hiệu trưởng Vũ Khí đạo viện, chủ yếu vì không có ai kế nhiệm.
Ở Tiên Môn, tam đại điện tuyến của ông đã đứt đoạn, nếu đạo viện cũng vậy, thì chỉ còn lại những mối liên hệ của riêng ông, rất có ích cho Luyện Hư.
"Sư đệ về hưu định làm gì? Bế quan ở Vọng Tiên phong, hay rời khỏi Địa Nguyên tinh?"
Thừa Tuyên tò mò hỏi. Tu vi Trần Mạc Bạch đã là đệ nhất Tiên Môn. Nhưng ngày thường, ngoài tu luyện ra, ông không có sở thích gì khác.
"Cũng chưa nghĩ kỹ, có lẽ sẽ rời đi. Nhưng hiện tại ta đồn hết tâm trí cho cuộc chiến khai thác sắp tới. Vượt qua được nó, mới tính đến chuyện khác. "
Tu vi càng cao, Tiên Môn càng ít thứ đáng để Trần Mạc Bạch lưu tâm.
Tương lai, ông chắc chắn sẽ dồn nhiều sức lực hơn cho Thiên Hà giới.
Đợi Tử Tiêu cung giáng lâm, ông sẽ dần dần phai nhạt ở Tiên Môn. Rời đi là một lựa chọn, hoặc như Bạch Quang, tuyên bố bế tử quan, mấy trăm năm không gặp ai.
"Cũng phải, Tiên Môn còn một đại kiếp nạn cần vượt qua."
Thừa Tuyên gật đầu.
Đặng Đạo Vân Kết Anh xuất quan. Theo lệ thường, mỗi Nguyên Anh mới của Tiên Môn đều phải bái kiến Hóa Thần. Rất tiện, Trần Mạc Bạch và Thừa Tuyên đã chờ sẵn ở văn phòng.
Tiếp đó là tiệc mừng.
Đặng Đạo Vân cho rằng việc mình Kết Anh chỉ là thành tựu nhỏ, nhưng Trần Mạc Bạch và Thừa Tuyên lại thấy đó là chuyện đáng mừng cho toàn bộ Vũ Khí nhất mạch.
Rất nhanh, những nhân vật có tiếng tăm của Vũ Khí đạo viện ở Tiên Môn đều đến Xích Thành sơn.
“Thật ngưỡng mộ!”
Minh Dập Hoa nhìn Đặng Đạo Vân được mọi người vây quanh, thầm thề một ngày nào đó cũng phải Kết Anh thành công.
"Yên tâm đi, lần tới mạch của chúng ta tiến cử sẽ là cậu và Biện học tỷ."
Bàn này đều là những người Hóa Thần ban năm xưa. Trần Mạc Bạch nhờ Trang Gia Lan sắp xếp, ông ngồi chủ vị, Minh Dập Hoa và Vân Dương Băng ngồi hai bên, nghe được lời hứa của hảo huynh đệ thì mừng rỡ.
"Lão Trần, chắc kiếp trước tôi tu tám đời mới có người huynh đệ như cậu."
Minh Dập Hoa vui mừng khôn xiết. Dù được điều đến Quân bộ, anh đã biết mình sẽ được bồi dưỡng trọng điểm, nhưng nay Hóa Thần Trần Mạc Bạch đích thân nói ra, thì mọi chuyện đã chắc chắn.
Nghe hai người trò chuyện, Vương Tinh Vũ và những người khác đều ngưỡng mộ. Minh Dập Hoa Kim Đan tầng tám, quả thực là người có tu vi cao nhất bàn, chỉ sau Trần Mạc Bạch, tiếp theo là Vân Dương Băng Kim Đan tầng sáu.
Mọi người nghi ngờ Trần Mạc Bạch cho hai hảo huynh đệ nhiều tài nguyên tu hành hơn, nhưng chỉ dám nghĩ trong lòng.
Cung Nhiễm Nhiễm đá khẽ trượng phu Vương Tinh Vũ dưới gầm bàn, nháy mắt ra hiệu ly rượu trước mặt.
Trước đây ở đạo viện, quan hệ của họ với Trần Mạc Bạch cũng không tệ. Chỉ là sau khi tốt nghiệp, vì lập gia đình, họ chú trọng gia đình hơn, thêm Vương Tinh Vũ ít nói, ít chủ động liên hệ Trần Mạc Bạch, nên dần dần quan hệ phai nhạt.
Trước đó không lâu, đại bá Vương Tín Phủ Kết Anh thất bại, khiến gia tộc u ám. Nay có cơ hội nói chuyện với Trần Mạc Bạch, Cung Nhiễm Nhiễm thấy Vương Tỉnh Vũ không thể bỏ lỡ.
"Chân Quân, vẫn chưa chúc mừng ngài Hóa Thần..."
Vương Tinh Vũ hiểu ý vợ, lập tức nâng chén rượu, đứng dậy mời rượu Trần Mạc Bạch.
"Ôi dào, quan hệ chúng ta thế nào, gọi ta Chân Quân nghe khách sáo quá!"
Trần Mạc Bạch lập tức lên tiếng chỉnh. Hôm nay ông sắp xếp bàn này, chính là muốn ôn lại những kỷ niệm đẹp thời còn đi học.
Ở Minh Dập Hoa, ông tìm lại được cảm giác đó. Nhưng Vương Tinh Vũ vừa mở miệng, đã kéo Trần Mạc Bạch về thực tại phũ phàng.
Ông không còn là học sinh bình thường của Vũ Khí đạo viện, mà là Hóa Thần Chân Quân hàng đầu của Tiên Môn.
"Xin lỗi, lão Trần... Tôi uống trước đây!"
Vương Tinh Vũ lắp bắp nói, rồi uống cạn ly rượu.
"Nhà tôi ăn nói vụng về, anh biết mà."
Cung Nhiễm Nhiễm cũng lập tức đứng dậy hòa giải, đồng thời nâng chén rượu.
"Vậy mọi người cùng uống một ly đi, cũng lâu rồi không gặp, rất nhớ mọi người!"
Trần Mạc Bạch nhìn ánh mắt kính sợ của mọi người, biết không thể quay lại được nữa, thở dài trong lòng rồi đứng dậy cụng ly với tất cả.
"Lão Trần, tôi đã thấy cậu bất phàm từ lâu, có tư chất Hóa Thần, nên mới đặt tên là Hóa Thần ban..."
Minh Dập Hoa được Trần Mạc Bạch đáp lời thì liên tục mời rượu. Lời anh khiến mọi người không khỏi gật đầu phụ họa, thậm chí còn khen Minh Dập Hoa có mắt nhìn người.
“Thật sao?”
Trần Mạc Bạch có chút không nhớ rõ, chỉ nhớ sau khi rời khỏi Xa Ngọc Thành, vì đều tu luyện Thuần Dương Quyển, ông đã uống một bữa rượu với Minh Dập Hoa và Vân Dương Băng, rồi bị kéo vào một cách mơ hồ.
"Chính là như vậy, không tin cậu hỏi bọn họ."
Lời Minh Dập Hoa vừa dứt, mọi người lại gật đầu.
"Nghĩ lại, thời ở đạo viện vẫn thoải mái nhất, chỉ cần cố gắng học hành tu luyện, không cần phiền não chuyện gì, trời sập xuống có Khiên Tinh và Bạch Quang hai vị tiền bối chống đỡ. Bây giờ chỉ có thể tự mình gánh vác..."
Lời cảm khái của Trần Mạc Bạch khiến không ai đám đáp lời.
Họ giỏi lắm cũng chỉ là Kết Đan, thậm chí có người còn kẹt ở Trúc Cơ.
"Lão Trần, người tài giỏi luôn có nhiều việc phải làm. Anh bây giờ là hy vọng của 300 triệu sinh linh Tiên Môn, ngày thường nếu có phiền não gì, cứ tìm chúng tôi tâm sự."
Vân Dương Băng lên tiếng. Anh là người giao tiếp nhiều nhất với Trần Mạc Bạch trong đám bạn Hóa Thần ban, hiện đã là phó cục trưởng Cục Thiên Mạc Địa Lạc, xem như miễn cưỡng hiểu được nỗi lòng của Trần Mạc Bạch.
"Ha ha, tôi chỉ nói vu vơ thôi, nào, uống tiếp..."
Trần Mạc Bạch cười nâng chén, nhưng trong lòng biết, thật sự không thể quay lại như xưa nữa.