Định Sơn Huyện, Hẻm Núi Định Sơn, một miếu sơn thần bỏ hoang từ thời tiền triều.
Sáu bé trai hôn mê được đặt nằm thẳng hàng trên án thờ. Hai tiểu quỷ canh giữ ở cửa miếu, nói chuyện phiếm.
"Lần này Đại Vương thức tỉnh hoành tráng thật đấy, ngàn đồng thịnh yến, vạn quỷ cuồng hoan!"
"Hì hì hì! Biết đâu chúng ta cũng được hưởng lộc."
"Đừng vội, cứ lo mang đám nhóc này về U Minh an toàn đã."
"Yên tâm đi, Liên đại nhân cẩn thận lắm, người khác có mệnh hệ gì chứ Liên đại nhân thì không."
"Đúng vậy! Mỗi thôn trấn chỉ bắt một đứa trẻ, lại còn ngụy tạo dấu vết thú hoang, chắc không khiến Trấn Dị Tư chú ý đâu."
"Khâm phục đại nhân!"
"Này, đã được phái xuống dương gian làm việc công, hay là... mình bắt thêm vài đứa nữa, hút dương khí bồi bổ?"
"Thôi đi! Cứ hút sống thế kia thì có ngon bằng Đại Vương ngâm huyết chú lồng hấp?"
“Có còn hơn không chứt”
"Yên tâm đi, Liên đại nhân có bao giờ bạc đãi người nhà đâu, sẽ có phần cho ngươi."
"Hì hì hì..."
Lục Chinh và Thẩm Doanh liếc nhau.
"Quả nhiên có kẻ chủ mưu?"
“Ngàn đồng thịnh yến, xem ra quy mô không nhỏ, đối phương chắc không để đối phó."
"Chờ cái tên Liên đại nhân kia đến rồi tính." Lục Chinh nheo mắt, "Có lẽ moi được chút gì."
"Ừm!" Thẩm Doanh gật đầu.
Thế là hai người chờ ở cửa miếu. Chưa đến nửa ngày, một luồng âm phong từ ngoài khe núi kéo đến, nhanh chóng tới trước miếu sơn thần.
Âm phong tan đi, hiện ra một nữ tử dáng người yểu điệu, mặc váy đen.
Nữ tử đa trắng như tuyết, môi đỏ như máu, mắt đen láy. Tay trái tay phải, mỗi tay xách một bé trai hôn mê. Ả lặng lẽ liếc nhìn xung quanh rồi gật đầu.
"Liên đại nhân!"
Hai tiểu quỷ vội nghênh đón, đưa tay muốn nhận lấy bọn trẻ.
"Không cần! Đem sáu đứa kia ra đây, chúng ta đi khỏi đây trước." Nữ tử nói.
"Hả? Sao vậy?" Một tiểu quỷ khó hiểu hỏi, "Chúng ta mới bắt được tám đứa, chưa đủ chỉ tiêu của Đại Vương!"
“Hừ!" Nữ tử hừ lạnh, "Ngô Lão Quỷ ở U Minh quen thói hoành hành, xuống đương gian không biết kiềm chế, trong hai ngày mà bắt hơn ba mươi đứa trẻ ở huyện Ngọc Hà, tưởng Trấn Dị Tư và kỳ nhân dị sĩ dương gian là người chết cả hay sao?
Hắn bị phát hiện và tru sát ngay hai ngày trước. Chúng ta ở gần hắn quá, không an toàn. Ta không muốn chết chung với hắn.
Chúng ta đi về phía nam tới Dung Châu, lượn một vòng các huyện lân cận Dãy Núi Lăng Sơn, chỉ cần bắt đủ một trăm đứa trẻ là lập tức về U Minh giới!"
"A? Vậy không có nha tế nữa à?" Một tiểu quỷ buột miệng.
Gặp ánh mắt lạnh lùng của Liên đại nhân, tiểu quỷ kia run rẩy, "Tiểu quỷ lỡ lời thôi, tuyệt đối không dám hỏng việc!"
“Tốt nhất là vậy."
"Ha ha, muốn đi Dung Châu? Các ngươi bắt nhiều trẻ con ở Nghi Châu thế này, còn muốn yên ổn rời đi, đã hỏi Trấn Dị Tư Nghi Châu chúng ta chưa?"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, hai bóng người từ từ bước vào khe núi.
"Người của Trấn Dị Tư?"
Liên đại nhân đột ngột quay đầu, không ngờ nhanh vậy đã bị tìm tới.
"Con quỷ đầu anh kia bị giết từ trăm năm trước, trở về U Minh giới, lại không bị Quỷ Vương khác xử lý, còn sống yên ổn đến giờ, thật bất ngờ."
"Đã còn sống thì ngoan ngoãn ở U Minh giới đi. Muốn ăn thịt người thì tự mình xuống dương gian mà kiếm ăn. Sai lũ tép riu các ngươi xuống chịu chết thì tài cán gì."
"Còn ngàn đồng thịnh yến, vạn quỷ cuồng hoan, đúng là khẩu khí lớn. Chờ chúng ta diệt hết đám quỷ vật được phái xuống như các ngươi, xem hắn còn phái được bao nhiêu."
"Phái bao nhiêu diệt bấy nhiêu, chọc đến chúng ta, Ti Chủ chắc cũng không ngại xuống U Minh diệt luôn con quỷ đầu anh kia."
Hai người kẻ tung người hứng, vừa nói vừa đi, nhanh chóng tới trước miếu sơn thần.
Hai vị này đều là người quen cũ của Lục Chỉnh. Một người là Du Triệt, một người là Đỗ Hoàn Chân, đều là cao thủ đối phó quỷ vật.
Du Triệt mặc áo bào đen trùm kín đầu, che kín toàn thân. Trước kia Lục Chinh không nhìn thấu, giờ thì có thể nhận ra hắn dùng người sống luyện quỷ pháp. Dù biến bản thân thành nửa người nửa quỷ, thực lực lại không hề yếu.
Còn Đỗ Hoàn Chân vẫn như cũ, đôi mắt sáng long lanh, đôi môi đỏ mọng hờ hững. Vừa vào khe núi, ả đã thi triển Tinh Thần Bí Pháp lên nữ quỷ và hai tiểu quỷ.
Liên đại nhân còn chống đỡ được, chứ hai tiểu quỷ đã thần hồn điên đảo, ngơ ngơ ngác ngác.
"Vị này... Liên đại nhân?" Đỗ Hoàn Chân cười hì hì, "Ngươi tự đi theo chúng ta hay để chúng ta tiễn một đoạn?"
Nữ quỷ nheo mắt, rồi trở tay ném hai đứa trẻ về phía Đỗ Hoàn Chân và Du Triệt, còn ả thì hóa thành một làn khói đen, chưi vào miếu sơn thần.
"Hừ!"
Đỗ Hoàn Chân khẽ vung tay, đón lấy hai đứa trẻ, đồng thời phá tan ám chiêu mà nữ quỷ gài dưới da bọn trẻ.
Ám chiêu vốn định ám toán Đỗ Hoàn Chân và Du Triệt, ai ngờ lại bị Đỗ Hoàn Chân dày dặn kinh nghiệm phát hiện.
Còn Du Triệt thân hình như điện, chớp mắt đã áp sát làn khói đen. Từ dưới áo choàng, hắn thò ra một bàn tay trắng bệch như ngọc, đâm thẳng vào làn khói.
...
Một tiếng động nhỏ, Du Triệt rụt tay về nhanh như chớp, vung vãi vài giọt máu.
"Phi kiếm?"
Thân ảnh nữ quỷ hiện ra trong làn khói, tay cầm phi kiếm xanh biếc khắc đầy chú ấn, nhắm thẳng vào sáu đứa trẻ trên án thờ.
"Diệt linh ấn?"
Du Triệt kinh hãi, định lao tới cứu bọn trẻ.
"Muộn rồi!"
Nữ quỷ cười lạnh, "Nếm thử Diệt Linh Quỷ Đồng xem sao!"
Sáu đạo chú ấn xanh biếc bắn về phía ấn đường của sáu đứa trẻ.
"Không ổn!"
Du Triệt vươn tay, ai ngờ nữ quỷ lại ném ra một thanh Bạch Cốt kiếm, bắn thắng vào cổ họng hắn.
Du Triệt vội né tránh, không kịp cứu lũ trẻ.
Đỗ Hoàn Chân xông vào, hai mắt ngưng tụ, một luồng tinh thần ba động phóng về phía sáu đạo chú ấn, nhưng chỉ có thể trì hoãn trong chốc lát.
"Ngươi nhanh lên!" Đỗ Hoàn Chân hét.
"Con quỷ này còn lợi hại hơn cả con cương thi kia, ngươi cố thêm chút nữa." Du Triệt bất đắc dĩ nói, rồi rút từ trong tay áo ra một tấm thiết bài, phát ra ánh sáng xanh mờ ảo, chiếu vào Bạch Cốt kiếm.
Thấy không ngăn được hai người, sắc mặt nữ quỷ tái nhợt, diệt linh ấn đột phá phòng tuyến của Đỗ Hoàn Chân, bắn về phía sáu đứa trẻ.
"Không hay rồi!"
Đỗ Hoàn Chân kinh hãi, chợt thấy bên ngoài sáu đứa trẻ xuất hiện một lớp vân khí trắng mỏng manh.
Vân khí nhẹ nhàng, trong suốt, như có như không, nhưng chú ấn lại như gặp phải tường đồng vách sắt, không thể tiến thêm.
Sắc mặt nữ quỷ kịch biến, một giọng nói trong trẻo vang lên trong miếu sơn thần.
"Đỗ tỷ tỷ, Du đại nhân, chào mọi người nhat”