Lái xe xuống bãi đỗ ngầm, cũng may đến khá sớm nên còn nhiều chỗ trống. Lục Chinh tùy tiện tìm một vị trí vắng vẻ rồi dừng lại, vừa lúc đó một chiếc Ferrari trờ tới, đỗ đối diện xe anh.
Chẳng mấy chốc, cửa xe mở ra, một gã đàn ông vuốt tóc dựng bước xuống, kéo theo một cô gái trang điểm nhạt bước ra từ ghế phụ. Anh ta hờ hững liếc nhìn xung quanh rồi chuẩn bị rời đi.
Nhưng gã đàn ông kia còn chưa kịp rời mắt, thì bốn cánh cửa của chiếc Đông Phong Phong Thần đồng loạt mở ra, và bốn cô gái với những phong thái khác nhau bước xuống.
Một người là chị đại mạnh mẽ, một người là cô em gái nhà bên, một người là tỷ tỷ quyến rũ, một người là nữ vương lạnh lùng.
"Cmn!?"
Gã trai lái siêu xe này không phải loại tiểu mập mạp rụt rè nhút nhát gì, tiền bạc mang lại cho hắn sự tự tin để nhìn thăng vào bất kỳ mỹ nữ nào, nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến hắn choáng váng. Trong khoảnh khắc, hắn cảm thấy cô bạn gái bên cạnh bỗng trở nên nhạt nhẽo.
Cô gái trang điểm nhạt kia thì càng như gặp phải khắc tinh, lập tức ôm chặt lấy cánh tay gã đàn ông, toàn thân cứng đờ.
Ngay sau đó, Lục Chinh tắt máy, xuống xe, khóa cửa. Bốn cô gái lập tức vây quanh anh, khoác tay anh rồi cùng nhau đi về phía thang máy, hoàn toàn lờ đi sự tồn tại của gã trai lái siêu xe và cô bạn gái.
Gã trai lái siêu xe, "..."
Hắn ta quay lại nhìn chiếc Đông Phong Phong Thần đời cũ kỹ, có chút ngẩn người.
...
"Vừa rồi, có phải là công tử nhà giàu nào đó không?" Thẩm Doanh cười hỏi.
Lâm Uyển gật đầu rồi lại lắc đầu, "Đa phần đám công tử nhà giàu đều thích phô trương như vậy, nhưng không phải cứ thích phô trương là công tử nhà giàu. Vẫn có những người thành đạt thích hưởng thụ cũng hay khoe mẽ. Không thể vơ đũa cả nắm được, vả lại..."
Lâm Uyển cười nói, "Quảng Trường Phúc Long không phải là nơi bán đồ xa xỉ phẩm cao cấp nhất. Tuy có vài cửa hàng giữ thể diện, nhưng nhìn chung vẫn khá đại chúng. Với khả năng của hắn ta, đến được đây cũng chứng tỏ là không muốn tiêu xài quá nhiều."
Mấy người vừa nói vừa đi đến khu đồ ăn vặt ở tầng hầm.
“Vừa hay chưa ăn sáng, chúng ta ăn tạm ở đây nhé?” Lục Chinh hỏi.
"Được thôi, nhưng mà..." Tự Linh Hi nhìn xung quanh, "Mấy chữ này nhìn có vẻ đơn giản, có chữ em hiểu, có chữ em đoán được, nhưng có chữ em không nhận ra..."
Lục Chinh vỗ trán, "Anh quên mất."
Chữ viết ở thế giới cổ đại và chữ phồn thể ở Hoa Quốc có cùng hệ thống. Không nói là giống nhau hoàn toàn, nhưng mức độ tương đồng cũng phải đến 80%. Lục Chinh học chữ phồn thể ở đây, rồi học chữ cổ đại thì dễ dàng hơn nhiều, coi như là một công đôi việc.
Lục Chinh nghi ngờ rằng quá trình phát triển chữ viết ở cả hai thế giới đều chịu ảnh hưởng từ những bậc tiền bối ở Thượng Giới. Suy cho cùng, để lĩnh hội được những lý niệm huyền diệu khó giải thích, nhất định phải dùng một loại chữ viết đặc biệt để diễn giải. Nếu đổi sang một loại chữ viết khác, ý nghĩa có thể sai lệch một trời một vực.
Nhưng ở thế giới hiện đại này lại có những người tài giỏi, sau khi Tân Triều thành lập đã tạo ra chữ giản thể, khiến ngay cả Tự Linh Hi cũng phải ngỡ ngàng.
"Về rồi anh sẽ đưa cho mọi người một quyển từ điển. Trong đó có chữ phồn thể, rất giống với chữ Đại Cảnh. Ngoài ra, mọi người có thể học thêm cả cách ghép vần nữa," Lục Chinh nói, "Đối với mọi người mà nói thì rất đơn giản."
Tự Linh Hi gật đầu. Đa số các cửa hàng ở đây, không cần nhìn tên cũng có thể biết bán cái gì. Có một số chữ không hiểu thì Lâm Uyển một tả một hữu kéo Liễu Thanh Nghiên và Thẩm Doanh lại, nhẹ nhàng giới thiệu cho họ.
Ăn chút bạch tuộc viên, súp sườn cay, gà bát bát, mì nóng khô, bánh bao nhân thịt, để lại một chuỗi những ánh mắt kinh ngạc, sau đó mỗi người mua một cốc trà sữa nóng rồi mới thong thả rời đi.
"Hải Thành là một trong những thành phố lớn nhất của Hoa Quốc, tuy tập trung đồ ăn vặt từ khắp nơi, nhưng hương vị ít nhiều gì cũng đã bị thay đổi. Có cơ hội chúng ta sẽ đến tận nơi để ăn đồ chính gốc," Lục Chinh nói, "Hiện tại, thú vui của rất nhiều bạn trẻ không phải lo về chuyện cơm áo là đi du lịch khắp nơi, thưởng thức những món đặc sản chính gốc của địa phương, ví dụ như... nước đậu xanh Bắc Đô..."
Lâm Uyến khựng lại. Tự Linh Hi quay đầu liếc nhìn Lục Chinh, cảm thấy anh đường như không có ý tốt.
Mấy người đi thang cuốn lên lầu một, đi ngang qua các quầy mỹ phẩm và trang sức vàng bạc đá quý. Liễu Thanh Nghiên nhìn những hàng son môi bày san sát như rừng cây, còn có cả bảng màu son, kinh ngạc thốt lên, "Chỉ là son môi thôi mà, sao lại có nhiều loại đến vậy?"
Ở Đại Cảnh triều, ngay cả hoàng thất, số lượng màu son cũng không vượt quá mười loại.
"Ừm..." Lâm Uyển chớp mắt, "Em cũng thấy nhiều... Nghe nói là màu sắc khác nhau phù hợp với những người khác nhau, phù hợp với những trang phục khác nhau..."
"Vậy cũng không cần nhiều đến thế chứ?" Liễu Thanh Nghiên hỏi, "Có mấy màu nhìn chẳng khác gì nhau."
“Khác thì chắc chắn là có khác." Thẩm Doanh cười nói, "Chỉ là không nhiều thôi. Chia nhỏ như vậy, thực ra là vì người mua là. phụ nữ. `
Vốn xuất thân từ khuê các, Thẩm Doanh là người đầu tiên lĩnh hội được tinh túy của các loại màu son. Sau đó, cô hào hứng tiến lên, dần dần thử hết loại này đến loại khác dưới sự chào đón nhiệt tình của nhân viên bán hàng.
Dưới sự lôi kéo của Thẩm Doanh, Liễu Thanh Nghiên và Lâm Uyển, người lâu nay chỉ dùng hai màu son, cũng bắt đầu thử nghiệm. Cuối cùng, ngay cả Tự Linh Hi cũng bị lôi vào cuộc.
Cuối cùng, bốn người phụ nữ, mười loại màu son, Lục Chinh thanh toán.
Anh từ chối lời đề nghị mua Tiểu Hắc Bình, kem mắt, Nước Thần Aurora, tinh chất, Nước Tạo Hình Mặt, kem lót, Nước Hoa Hồng, các loại mặt nạ và nước tẩy trang, vì họ không có nhu cầu dưỡng da.
"Con gái ở đây, vì đẹp, cũng chịu khó thật." Liễu Thanh Nghiên líu lưỡi.
Lâm Uyển gật đầu, "Tiền nào của nấy. Rất nhiều nữ minh tinh bốn năm mươi tuổi, nhìn cũng chỉ như ba mươi, thậm chí còn đóng được vai thiếu nữ trên TV."
Mấy người tiếp tục dạo phố. Lâm Uyển kéo Liễu Thanh Nghiên và Thẩm Doanh đi trước dẫn đường, Lục Chinh và Tự Linh Hi nắm tay đi phía sau.
Nói thật, dù Tự Linh Hi đã là người của Lục Chinh, cách xưng hô cũng là tỷ tỷ muội muội, theo lý mà nói mọi người bình đẳng, nhưng Liễu Thanh Nghiên và Thẩm Doanh vẫn có chút e dè cô. Khi ra ngoài, chắc chắn sẽ để Lục Chinh đi cùng cô. Còn Lục Chinh...
Đương nhiên là không dám phản kháng.
Liễu Thanh Nghiên và những người khác không hứng thú với vàng bạc và kim cương, vì họ có thể tự tạo ra những thứ đẹp hơn. Vì vậy, họ nhanh chóng đến khu quần áo nữ ở lầu hai, và rồi.
Lục Chinh hoàn toàn hóa thân thành cỗ máy khen ngợi.
"Đẹp!"
"Rất hợp!"
"Rất tuyệt!"
"Bộ này đặc biệt"
Nếu như vừa rồi mua son môi là bốn người phụ nữ cùng thảo luận, không nhìn ra điều gì, thì bây giờ mua quần áo, mấy cô nhân viên bán hàng lập tức nhận ra rằng bốn cô gái rất coi trọng ý kiến của Lục Chinh.
Lập tức đối với Lục Chinh kinh động như gặp thiên nhân!
Những khách hàng nữ xung quanh nhìn Lục Chinh với ánh mắt tò mò, khách hàng nam thì đỏ mắt, vừa ghen tị vừa ngầm nguyền rủa anh.
Lục Chinh mặt không đổi sắc, tim không đập, mang theo bốn cô gái đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác ở lầu hai, người đầy những túi lớn túi nhỏ, lúc này mới coi như đã mua xong mấy bộ trang phục thu đông cho ba người ở thế giới hiện đại.
“Đi đi đi Chúng ta mang đồ lên xe trước, rồi đi ăn lẩu. Tuy ở bên kia anh cũng đã làm lấu, nhưng số lượng món ăn không bằng ở đây. Chúng ta có thể gọi tất cả các loại rau, xem loại nào hợp khẩu vị của mọi người," Lục Chinh cười nói.
Cảm tạ 08a đạo hữu, thư hữu 20201211144600450 đạo hữu trăm thưởng thức, cảm tạ dịu dàng ngoan ngoãn gấp tai miêu đạo hữu năm trăm thưởng thức, cảm tạ chúc mừng năm mới 19166 đạo hữu một ngàn thưởng thức, cảm tạ xuyên qua 000 không gian đạo hữu một ngàn năm trăm thưởng thức