Đồ Ngọc Tình gật đầu, thở dài, Ngươi đoán đúng rồi!”
Đồ Ngọc Nhã nói: "Sau khi Tam tổ nãi nãi qua đời, lão thái quân nổi giận, dẫn dũng sĩ Tuyết Lâm Nhất Bộ giao chiến với Trung Nguyên, xem như góp thêm một phần vào sự diệt vong của vương triều kia."
Lục Chinh ngớ người: "Đại vương triều?"
Đồ Ngọc Tình gật đầu: "Chính là."
Khá lắm, Lục Chinh không khỏi tặc lưỡi. Đại vương triều diệt vong đã sáu, bảy trăm năm, xem ra vị lão thái quân Đồ Sơn Hồ tộc kia cũng là một nhân vật lớn.
...
Đúng lúc này, Liễu lão trượng không còn bệnh nhân và Đỗ Nguyệt Dao với ngọn lửa bát quái bừng bừng cũng tới hậu đường. Đồ Ngọc Nhã và Đồ Ngọc Tình thấy mọi người đã biết thân phận của mình, ngoài kinh ngạc ra, liền kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Hơn 800 năm trước, lão thái quân khi ấy đã là thê tử của Tộc trưởng Đồ Sơn, hơn nữa tu vi còn cao hơn Tộc trưởng, gần bằng mấy vị Hồ tộc Lão Tổ. Người nàng yêu mến nhất là tam nữ nhi vừa mới sinh ra chưa đầy hai mươi năm.
Vị Tam tiểu thư này, lại dưới cơ duyên xảo hợp, gặp Thái tử của Đại vương triều đến biên cương săn bắn, nhất kiến chung tình.
Bắc Vực và Trung Nguyên đối địch mấy ngàn năm, dù có thần tiên thế giới cũng không có chuyện hòa thân, nên lão thái quân đương nhiên không đồng ý gả con gái đến Trung Nguyên. Về sau không nỡ nhìn con gái rơi lệ, bà buông lời, nếu Đại hoàng Thái tử muốn cưới con gái, thì phải đến Đồ Sơn ở rể.
Đại vương triều làm sao có thể đáp ứng chuyện này? Huống chỉ người Đại hoàng cũng không muốn Thái tử phi lại là Hồ nữ Bắc Vực, cùng lắm thì cho nàng một vị trí Bình Phi, nhưng con cái không có quyền kế thừa, thậm chí không được vào gia phả.
Hai bên đưa ra điều kiện hoàn toàn không có chỗ thỏa hiệp, thế là chuyện này bế tắc.
Cuối cùng, Tam tiểu thư bị tình yêu làm choáng váng đầu óc vẫn vì kế hoạch lớn hòa hoãn quan hệ Trung Nguyên và Bắc Vực sau khi Đại Thái tử kế vị mà hy sinh bản thân, bỏ nhà ra đi, tự mình cùng hắn trở về Trung Nguyên, trở thành Bình Phi của Đại Thái tử.
Việc này khiến lão thái quân giận tím mặt, cuối cùng vì kiêng dè chất vấn từ các thế lực Bắc Vực, bà đành công khai trục xuất nàng khỏi Đồ Sơn Hồ tộc.
...
"Sau đó thì sao? Sau đó thì sao?" Đỗ Nguyệt Dao không nhịn được thúc giục.
"Tiếp đó..."
Sắc mặt Đồ Ngọc Nhã không tốt, "Tiếp đó không lâu, Thái tử bạo phát tranh đoạt ngôi vị với Nhị hoàng tử và Ngũ hoàng tử. Thái tử vì cưới Tam tổ nãi nãi mà danh vọng giảm sút."
Đồ Ngọc Tình bĩu môi, "Vốn tưởng cưới Tam tổ nãi nãi là trợ lực, ai ngờ lại ảnh hưởng đến Thái tử. Cuối cùng một tờ hưu thư, đem Tam tổ nãi nãi trục xuất khỏi Đông cung Thái tử."
"Cái gì!?"
Đừng nói Đỗ Nguyệt Dao, lần này đến Liễu Thanh Nghiên cũng không thể chấp nhận, "Hắn chăng lẽ không biết đã như vậy, càng khó có được đại vị?”
"Lúc đó hắn đã không còn đường lui, có lẽ là chọn cái hại nhỏ hơn." Đồ Ngọc Tình nghiến răng.
"Vị Tam tổ nãi nãi kia không trở về Đồ Sơn?" Đỗ Nguyệt Dao hỏi.
Đồ Ngọc Nhã lắc đầu: "Tam tổ nãi nãi không còn mặt mũi trở về Đồ Sơn. Nghe nói lúc đó nàng còn có thai, một thân một mình rời kinh, rồi biệt vô âm tín."
"Bất quá..." Đồ Ngọc Tình nói, "Tam tổ nãi nãi bị trọng thương không lâu sau khi rời kinh. Túi thơm đuôi cáo bản mệnh của Đồ Sơn bà để lại ảm đạm không quang. Lão thái quân mấy lần phái người đến Trung Nguyên tìm kiếm, đều không tìm được, cho đến mười năm sau, túi thơm đứt gãy, báo hiệu Tam tổ nãi nãi đã thân tử đạo tiêu."
Liễu Thanh Nghiên không khỏi hỏi: "Vì sao lại bị trọng thương?”
Đồ Ngọc Nhã cười nhạo một tiếng: "Hoặc là Nhị hoàng tử ra tay, hoặc là Ngũ hoàng tử ra tay, hoặc là cả hai bọn họ cùng nhau ra tay."
Lục Chinh gật đầu: "Một khi lão thái quân nổi giận, Thái tử đoán chừng ngay cả mạng cũng khó giữ."
Đỗ Nguyệt Dao không nhịn được hỏi: "Hai người bọn họ không sợ dẫn đến đại chiến giữa Trung Nguyên và Bắc Vực?"
Đồ Ngọc Nhã thản nhiên nói: "Bọn họ quá tự tin..."
Đồ Ngọc Tình nói: "Biết được Tam tổ nãi nãi qua đời, lão thái quân dẫn Tuyết Lâm Cửu Vĩ Nhất Bộ, vượt vạn dặm, phá mười thành Trung Nguyên, giết hàng ngàn văn võ, giết mười vạn quan binh, tạo vô số lưu dân."
Liễu Thanh Nghiên: "..."
Đỗ Nguyệt Dao: "..."
Bắc Vực Tam quốc, Tuyết Lâm chính là một trong số đó, mà Tuyết Lâm Cửu Vĩ Nhất Bộ chính là một bộ phận của Đồ Sơn, cung phụng Hồ tộc Đồ Sơn, được Cửu Vĩ Thiên Hồ che chở.
Đồ Ngọc Tình nói: "Đại triều lúc đó lập quốc mấy trăm năm, khai quốc văn võ đã phai mờ, đã qua thời kỳ cường thịnh. Thịnh cực mà suy, hổ giấy dọa người, bị Cửu Vĩ Nhất Bộ phá tan lớp vỏ bọc. Các bộ tộc Bắc Vực lập tức hùa theo, đại chiến với Trung Nguyên một trận. Mặc dù cuối cùng Trung Nguyên đánh lui được, nhưng giống như bại mà thực thắng, khiến Trung Nguyên tổn thương nguyên khí nặng nề, chỉ chống đỡ hơn một trăm năm liền phân loạn nổi lên bốn phía, cuối cùng vong quốc."
Đỗ Nguyệt Dao hỏi: "Vậy Thái tử và hai vị hoàng tử kia thì sao?”
"Thái tử bị phế, u uất mà chết, không được hưởng hương khói hoàng thất. Ngũ hoàng tử chết trong cuộc tranh đoạt ngôi vị, Nhị hoàng tử cuối cùng đăng cơ." Đỗ Ngọc Tình nói.
"Còn để hắn làm hoàng đế?" Liễu Thanh Nghiên cảm động lây, cũng có chút tức giận.
"Trên đời nào có nhiều chuyện như ý như vậy?" Đồ Ngọc Tình thở dài, "Dù sao đối phương cũng là hoàng tử của vương triều Trung Nguyên, cho dù là lão thái quân, cũng không thể giết vào Trung Kinh!"
"Tiện nghi cho hắn!" Đỗ Nguyệt Dao hậm hực nói.
Đồ Ngọc Tình gật đầu với Đỗ Nguyệt Dao: "Thế nhưng cũng vì vậy, huyết mạch của Tam tổ nãi nãi lưu lạc ở Trung Nguyên, không rõ tung tích.”
"Tiết Lệ có chút giao tình với ta. Vào dịp đại thọ của lão thái quân, hắn từng xem như tiểu bối Huyền Thủy Mặc Giao đến bái kiến, gặp lão thái quân một lần, sau khi ăn tết trở về liền kể với ta về chuyện này." Đồ Ngọc Nhã nói.
"Chuyện năm đó không phải bí mật, hắn cũng đoán được Liễu cô nương là hậu duệ của Tam tổ nãi nãi." Đồ Ngọc Tình nói, "Chỉ là hắn bị Lục công tử phát hiện, không dám cùng, nên không tiện trực tiếp bẩm báo lão thái quân, liền nói với tỷ muội chúng ta."
Đồ Ngọc Nhã nói: "Cho nên tỷ muội chúng ta bàn bạc một chút, liền cùng nhau đến Trung Nguyên, tìm kiếm các ngươi."
"Vậy các ngươi tìm cũng nhanh thật!" Lục Chinh nói.
Đồ Ngọc Nhã nhíu mày cười: "Chúng ta vận may tốt. Chúng ta đọc theo duyên hải giang hà đi lên, vô tình thấy được một vị họa sĩ từ Lăng Bắc đạo chuyển đến Tam Giang đạo, vẽ một bức Thanh Y Nương Nương cứu chết đồ) ."
"Người họa sĩ kia trình độ không tệ, cho nên chúng ta liền thẳng đến Lăng Bắc đạo, tìm khắp Tam châu mười bốn huyện, mới tìm được Liễu cô nương." Đồ Ngọc Tình nhìn Liễu Thanh Nghiên, ôn nhu cười nói, "Thật không ngờ, Liễu cô nương và lão thái quân lại giống nhau đến vậy."
"Thì ra là thế." Liễu Thanh Nghiên ngượng ngùng cười, "Không ngờ còn có người nhớ đến ta."
Đỗ Nguyệt Dao cũng cảm thấy vinh dự, "Đương nhiên nhớ. Ta trở về Nghi Châu, nghe cha nói bách tính hai vùng Vũ Châu, Duyên Châu đều lập trường sinh bài vị cho ngươi. Chỉ là ngươi không tu hương hỏa thần đạo, bằng không nói không chừng còn hơn cả Thẩm tỷ tỷ."
...
Một hồi kể lể, cuối cùng cũng làm rõ mọi chuyện.
"Vậy các ngươi tìm đến ta bây giờ, sau đó thì sao?" Liễu Thanh Nghiên cuối cùng hỏi, ánh mắt mang theo cảnh giác, "Muốn chúng ta cùng các ngươi trở về Bắc Vực sao?"
Đồ Ngọc Nhã và Đồ Ngọc Tình nhìn nhau cười, lắc đầu: "Chuyện này chúng ta ngược lại chưa từng nghĩ tới, bất quá sang năm ăn tết, chúng ta muốn mời Liễu cô nương đến Đồ Sơn một chuyến, để lão thái quân vui vẻ một chút, dù sao chuyện năm đó, thực ra lão thái quân vẫn luôn coi là một việc đáng tiếc."