Thế nào?”
"Có quỷ vật lảng vảng bên ngoài rừng đào."
"Những quỷ vật kia?"
"Không rõ, đi xem sao!"
Thẩm Doanh đứng dậy, thoáng lộ ra làn da trắng nõn rồi biến mất, nhanh chóng thay một bộ khinh la màu hồng phấn thêu đuôi phượng, dáng vẻ thướt tha, khí chất tiên tử lộ rõ.
Lục Chinh cũng khoác lên mình một bộ thanh sam. Cửa phòng tự động mở ra, cả hai nhẹ nhàng lướt đi.
Một đạo thanh quang, một bóng hồng phấn.
Chốc lát sau, họ đến bìa rừng đào, thấy hai quỷ vật đang thập thò nhìn vào bên trong.
"Chỗ này sao?"
"Nghe tiểu quỷ kia nói, chắc là ở đây."
“Con đào quỷ này số hưởng thật, nhờ bản thể là cây đào mà được triều đình dương gian sắc phong thổ địa, còn được gọi là Đào Hoa tiên tử.”
"Chẳng phải là nhờ lây ánh hào quang của Đào Hoa tiên tử thật sự kia sao? Nếu nói số hưởng, vẫn là vị kia số hưởng hơn."
Lục Chinh nháy mắt, nhìn sang Thẩm Doanh.
Thẩm Doanh khẽ cười, nhỏ giọng nói: "Mấy năm nay, Đào Hoa từ được xây dựng lại ở nhiều nơi, nghe nói trong đó cũng có mấy cây đào tinh, chỉ là tiểu yêu tinh thôi. Ta trà trộn vào đó, trừ phi lão yêu nhiều năm, chứ mấy ai còn biết ta mới là Đào Hoa tiên tử thật sự."
Lục Chinh nhíu mày: "Triều đình cũng làm được một việc tốt."
Như vậy, trừ phi là những cây đào mẫu thần thụ tư vi cao thâm và bị tước đoạt hương hỏa, nếu không khó mà biết được lượng lớn hương hỏa này đi đâu.
"Một tiểu thổ địa, chẳng lẽ có thể giết chết Hắc Luân vương?"
"Không biết nữa, nhưng theo tên hèn nhát kia khai, Hắc Luân vương đúng là đã vào Đào Hoa trang, rồi bặt vô âm tín. Sau đó âm trạch của hắn đột nhiên bại lộ, khiến một trong bảy điển, Luyện Dương thiên, bị rò rỉ ra ngoài."
"Chỉ rò rỉ chứ không đầy đủ, Luyện Dương thiên hoàn chỉnh chắc chắn vẫn còn trên người hắn. Hắn lại bỏ mạng ở Đào Hoa trang, chẳng phải nói Đào Hoa tiên tử này rất có thể đã có được Luyện Dương thiên hoàn chỉnh?"
"Như vậy chẳng phải con đào quỷ kia đã tu luyện Luyện Dương thiên rồi? Chỉ bằng hai ta, e là không phải đối thủ của Đào Hoa tiên tử này. Hôm nay đến đây dò la, có phải hơi liều lĩnh, lỗ mãng quá không? Hay là ta nên rút lui, bẩm báo lại với chủ thượng thì hơn."
“Nói nhảm, chủ thượng lần này phái hơn hai mươi người, huynh đệ ta chỉ ở trung du, nếu chỉ mang tin tức không chắc chắn thế này về, lấy đâu ra công lao?
Nếu nghiệm chứng được con đào quỷ kia thực sự tu luyện Luyện Dương thiên, dù là ta trực tiếp trói nó về, hay là bẩm báo lại với chúa công, công lao cũng là chắc chắn. Nói không chừng còn giúp ta tiến thêm một bước."
"Ta có được không đấy? Đừng để công lao chưa thấy, đã mất mạng rồi."
"Yên tâm đi, chỉ là một tiểu thổ địa ở mấy chục dặm bãi hoa đào, dù có tu luyện Luyện Dương thiên cũng chẳng được bao lâu, lợi hại đến đâu?"
"Được, đi, vào trong tìm xem."
“Không cần, ta đến đây.”
"Ai!?"
"Không hay rồi, Đào Hoa tiên tử!?"
Xuất hiện vô thanh vô tức, thực lực rõ ràng trên bọn hắn.
Hai lão quỷ trăm tuổi kinh hãi, cùng nhau quay đầu, thấy một mỹ phụ cung trang và một thư sinh thanh sam đứng phía sau.
...
"Đi đâu?" Thẩm Doanh nhàn nhạt vung tay, sát khí hoa đào màu hồng tràn ra, xâm nhập vào người hai lão quỷ.
Đạo hạnh của hai lão quỷ này còn kém cả Đoạn Giang và Triển Nhạc, không biết chúng lấy đâu ra tự tin mà dám đến dò xét bãi hoa đào.
Chúng định phá vòng vây, nhưng sát khí hoa đào nhập thể, chỉ trong mấy hơi thở đã khóa chặt âm khí trong cơ thể, khiến quỷ thể bắt đầu suy yếu, suýt nữa không duy trì được.
"Tha mạng!"
“Đào Hoa tiên tử tha mạng!”
Thẩm Doanh định tra hỏi, mày liễu khẽ nhíu, kéo Lục Chinh vội lùi lại.
Khoảnh khắc sau.
"Bành! Bành!"
Hai tiếng nổ nhẹ, hai lão quỷ trực tiếp bạo thể, thần hồn diệt vong.
Thẩm Doanh nhìn âm khí tản ra trước mắt, trầm giọng nói: "Chân linh thần hồn của chúng bị hạ chú, một khi không tự chủ được, sẽ tự nổ.”
"Thủ đoạn hay." Lục Chinh gật đầu, vuốt cằm, "Hơn nữa, Hắc Luân vương... đối phương nhắm vào Hắc Luân vương."
Thẩm Doanh nói: "Chắc là nhắm vào bí pháp luyện dương quy âm kia của Hắc Luân vương, hình như còn không phải một thứ độc lập, mà là một trong bảy điển, Luyện Dương thiên?"
"Đi, đi hỏi Đoạn Giang và Triển Nhạc!" Lục Chinh nói.
Thẩm Doanh hỏi: "Bây giờ?"
"Bây giờ." Lục Chinh gật đầu, “Hai lão quỷ kia trong thần hồn có chú pháp, giờ thân tử đạo tiêu, trời biết chúa công của chúng có biết hay không, và khi nào sẽ đến."
Có thể điều động hơn hai mươi lão quỷ trăm tuổi đến dương gian cùng lúc, chắc chắn là một phương quỷ vương trong U Minh giới, hơn nữa thủ đoạn bất phàm.
Bất kể có đánh lại hay không, trước tiên phải có tư liệu ban đầu, việc này cần nhờ hai thủ hạ cũ của Hắc Luân vương.
Nếu phát hiện đánh không lại...
Dù sao Luyện Dương thiên đang ở trong tay Lục Chinh, cùng lắm thì trả lại cho người ta, vật về chủ cũ thôi.
Hai người không về trang, mà đi thăng đến Đồng Lâm huyện, chốc lát sau đã trở lại hẻm Đồng Ất, tiến thắng vào nhà họ Đỗ.
"Lục công tử? Thẩm phu nhân?"
Vừa vào sân, Phạm Bá Ngọc đã chạy ra, "Hai vị đến đây trong đêm, có chuyện gì gấp sao?"
Lời còn chưa dứt, khí tức của hai người đã kinh động đến Đỗ Nguyệt Dao.
Đỗ Nguyệt Dao đẩy cửa bước ra: "Lục đại ca? Thẩm tỷ tỷ?"
Lục Chinh nói: "Xảy ra chút chuyện, ta có lời muốn hỏi Đoạn Giang và Triển Nhạc.”
Đỗ Nguyệt Dao nghe vậy, lập tức đưa tay trái lên, xoay vòng chuỗi hạt Bồ Đề phong thủy trên cổ tay, một tấm ngọc bài xuất hiện trong tay nàng.
"Lục đại ca!"
Lục Chinh nhận lấy ngọc bài, bóp thành ấn, Đoạn Giang và Triển Nhạc từ trong bay ra.
"Gặp qua chủ thượng!"
Đỗ Nguyệt Dao không tu luyện «Tiểu Địa Hoàng Ngự Quỷ Thông Thần pháp», chỉ học điều khiến pháp môn, nên hai quỷ vật này vẫn thuộc về Lục Chỉnh.
Lục Chinh gật đầu hỏi: "Bí pháp luyện dương quy âm của Hắc Luân vương, rốt cuộc lấy được từ đâu?"
"Từ một vị quỷ vương tịch diệt mà có." Đoạn Giang nói.
Lời này năm đó hắn đã nói.
Lục Chinh nhíu mày: "Nói chi tiết hơn!"
“Cái này ta biết rõ hơn!” Triển Nhạc vội nói.
Sâu trong U Minh giới, có một phương quỷ vương, tên là Hối Minh pháp vương, thực lực cường đại, tứ phương bát cực ít ai địch nổi, là hùng chủ quỷ vương uy chấn một phương của U Minh giới.
Chỉ là quỷ mạnh đến đâu, vẫn không thể vĩnh sinh bất diệt, cuối cùng quỷ thể tiêu tan, triệt để biến mất giữa đất trời.
Nhưng khi hắn chết, «Hối Minh thất điển» - công pháp cả đời hắn cướp đoạt, tu luyện và tổng kết - lại chia thành bảy phần, không rõ tung tích.
Mà Luyện Dương thiên, một trong bảy điển, vô tình bị Hắc Luân vương có được.
Cần biết, mỗi một thiên trong «Hối Minh thất điển», hoặc là tàn thiên truyền thừa từ thượng giới, hoặc là bảo kinh được cổ nhân suy điễn, đều là điển tịch công pháp có lai lịch lớn, sau này lại được Hối Minh pháp vương thu thập, dung hợp chỉnh lý, gạn đục khơi trong, trở thành điển tịch công pháp vô cùng cao thâm.
Thực tế cũng đúng là như vậy, Luyện Dương thiên hầu như không có di chứng, hơn nữa sau khi Lục Chinh có được, hiệu suất tế luyện bảo kính của hắn cũng tăng lên gấp mấy lần.
Một Luyện Dương thiên đã mạnh như vậy, có thể thấy «Hối Minh thất điển» trân quý đến mức nào.