“Ai? Khoan đã, hôm nay thứ Bảy àI”
Lục Chinh vừa định bước đi thì khựng lại, gấp quạt xếp cất đi, vỗ trán một cái rồi quay về phòng ngủ chính ở hậu viện, xuyên không trở về hiện đại.
Vừa xuyên qua, cầm điện thoại lên, Wechat đã có chín mươi chín thông báo mới, quả nhiên là tin nhắn từ nhóm chat bốn thằng ký túc xá.
Đồng Mộ Hiên, Triệu Vĩ, Lôi Chí Vân đã bàn xong địa điểm ăn nhậu tối nay, liên tục "@" Lục Chinh nhưng không thấy hồi âm.
Lục Chinh tiện tay trả lời, tán gẫu vài câu rồi cất điện thoại.
Nhắn tin cho Lâm Uyển, biết cô đang đi dạo phố với Lý Dĩnh bên khoa kỹ thuật, Lục Chỉnh báo mủnh tối nay về nhà.
"Ừm, anh có cần xe không?"
"Không cần đâu."
Lục Chinh cúp máy, nghĩ ngợi thấy lười ra ngoài nên quyết định lôi điện thoại ra "hành" lũ học sinh tiểu học. . .
Ơ? Không đúng, hình như giờ học sinh tiểu học không chơi được nữa rồi, không, không chỉ học sinh tiểu học, cứ ai chưa đủ tuổi là chịu.
Chậc chậc, hồi xưa chơi đở thì đổ tại học sinh tiểu học, giờ gặp toàn gà mờ thì đổ cho ai?
Thừa nhận đi, học sinh tiểu học chơi còn giỏi hơn mấy ông bà già này nhiều!
Lục Chinh với trình Lục Địa Thần Tiên đi "bón hành" cho dân thường, hết lần này đến lần khác lập chiến tích hai chữ số, nhận được gần ba chữ số lời mời kết bạn, không thiếu ảnh chân dung xinh tươi, giọng nói ngọt ngào của mấy em gái.
Chỉ là. . .
Chưa gặp mặt thì bố tin ma!
Lục Chinh chẳng thèm quan tâm mấy lời mời này, cứ tiếp tục "leo rank”, tàn sát điên cuồng.
...
Chơi đến trưa, thấy sắp đến giờ cơm chiều, Lục Chinh mới chịu mặc quần áo ra ngoài.
Để tránh tắc đường, Lục Chinh không bắt xe mà mở khóa một chiếc xe đạp công cộng, thong thả đạp đến địa điểm hẹn.
Đó là một nhà hàng hải sản nướng ở quảng trường Carey, thuộc loại tầm trung, vừa hợp để bọn họ nhậu nhẹt, tán dóc.
Vào đến quán, anh đảo mắt một vòng.
"Đèn đường!"
Một người đàn ông hói hói, dáng người gầy gò vẫy tay với Lục Chinh.
Ừ, đúng vậy, "Đèn đường" là biệt danh của Lục Chinh thời đại học.
Lâu lắm rồi không ai gọi anh như vậy, nghe lại thấy thân thương, như thể trẻ ra cả chục tuổi.
"Ô? Triệu Tứ, mày đến sớm thế?"
Triệu Vĩ, biệt hiệu Triệu Tứ, vì là người nhỏ tuổi nhất, chứ không phải vì nhảy nhót gì.
"Tao cũng vừa đến thôi, lão Đồng với Lôi Tử vừa hay gặp nhau dưới lầu, không ngờ mày đến trước."
Quả nhiên, Lục Chinh chưa ngồi ấm chỗ thì Đồng Mộ Hiên và Lôi Chí Vân cũng đến.
Gọi món, rót rượu, nâng ly.
"Cạn nào!”
"Chúc lão Đồng bước vào mồ chôn hôn nhân!"
"Cút hết cho tao!"
"Ha ha ha!"
"Triệu Tứ bao giờ cưới vợ?"
“Tao với bạn gái mới quen nửa năm, chuyện cưới xin còn sớm. `
"Thế này thì Lôi Tử biết sống sao, cả bọn có mỗi nó là cẩu độc thân."
"Lôi Tử dạo này làm gì rồi, tiến sĩ chắc bận làm dự án lắm?"
"Ừ, đang làm dự án, chi tiết xin giữ bí mật."
"Vãi, ghê vậy, còn Lục Chinh, mày với Lâm cảnh quan thế nào rồi?"
“Vẫn thế, cưới xin từ từ."
"Trâu, Lâm cảnh quan không giục à?"
"Không!"
"Haizz, hóa ra chỉ có nhà tao là sốt sắng lại còn có trách nhiệm!"
"Cút!"
"Ha ha hai”
...
Phải nói là, sau khi ngộ ra bản tâm, rồi về hiện đại nhậu nhẹt, tán dóc với bạn bè, cảm giác không áp lực, nhẹ nhàng vui vẻ này khiến Lục Chinh thấy dễ chịu vô cùng.
Không áp lực sinh tồn, cũng chẳng áp lực cuộc sống, tiền tiêu không hết, lại có bạn gái xinh đẹp, làm một người bình thường, năng lực có hạn, còn gì để đòi hỏi hơn nữa?
Mọi người cùng uống, Lục Chinh lại nâng ly, quyết định chúc mừng cuộc sống tươi đẹp này.
"Ái dat"
"Xin lỗi xin lỗi! Thật xin lỗi, tôi không để ý!"
Lục Chinh quay đầu lại thì thấy Lôi Chí Vân đang rối rít xin lỗi một cô gái.
Nửa chiếc váy của cô gái kia đã ướt sũng.
"Chuyện gì thế?"
Lôi Chí Vân vừa đi vệ sinh về thì phải, hình như lúc quay lại thì xảy ra chuyện, chỉ là Lục Chỉnh ngồi quay lưng nên không thấy rõ.
"Lôi Tử đi không nhìn đường, đụng vào người ta." Triệu Vĩ vừa nói vừa đứng dậy đi tới.
Lục Chinh và Đồng Mộ Hiên cũng đi theo.
"Lôi Từ!"
"Hả?"
Thấy cả ba thằng bạn cùng phòng đi đến, Lôi Chí Vân có chút ngượng ngùng.
"Xin lỗi! Xin lỗi!" Lôi Chí Vân chỉ biết nói xin lỗi.
"Tụi tôi đang bưng hai ly rượu vang đỏ, mắt anh để đâu đấy hả!"
Người lên tiếng là bạn của cô gái kia, một người dáng dấp được bảy điểm, có chút vẻ nam tính.
"Thôi Đồng Đồng, đừng nói nữa, anh ấy có cố ý đâu." Cô gái bị đổ rượu lên váy vừa lấy khăn giấy lau vừa ngồi dậy nói.
Khi cô quay mặt lên, Lực Chinh và mọi người không khỏi sáng mắt.
Tóc đen dài thẳng, trang điểm nhẹ nhàng, da trắng nõn nà cùng đường cong quyến rũ, đúng là một "ánh trăng sáng".
"Không sao đâu." Cô gái kia mỉm cười với Lôi Chí Vân.
"Lạc Lạc cậu dễ tính quá đấy, cái váy này hai vạn tệ đó nha, rượu vang đỏ dính vào sẽ để lại vết, sau này cậu mặc thế nào?"
Lôi Chí Vân giật mình, hai vạn tệ! ?
Lục Chinh khẽ nhíu mày, rồi đảo mắt nhìn hai cô gái.
Quần áo nhìn bình thường, nhưng đều rất tinh xảo, chỉ ở những chỗ khuất mới thấy vài logo quen thuộc, hình như đều là hàng hiệu.
Chiếc túi xách của cô gái tóc ngắn là LV, còn túi xách của cô gái tóc đen dài, với con mắt tinh tường của Lục Chinh, chỉ thấy lờ mờ logo Gucci ở quai.
Cô gái này gia cảnh không tệ à nha.
"Không sao, mang đi spa là được." Cô gái tóc đen dài nói.
Lôi Chí Vân khẽ cắn môi, "Vậy, chi phí bao nhiêu, tôi đền.”
"Thật không. . ."
Cô gái kia thấy Lôi Chí Vân vẻ mặt thành khẩn thì mặt đỏ lên, mím môi không nói.
Lôi Chí Vân nói tiếp, "Cô mang đi spa hết bao nhiêu tiền, tôi chuyển khoản cho cô."
"Vậy, thêm bạn bè nhé?"
“Được thôi!"
Sau đó, Lôi Chí Vân và cô gái kia kết bạn.
"Lôi Chí Vân."
"Chu Lạc Lạc."
"Hết bao nhiêu tiền?"
”1ôi cũng không biết nữa, hay là để tôi xử lý xong rồi báo cho anh nhé?”
"Cũng được!" Lôi Chí Vân cười ngây ngô, "Cô cứ yên tâm, tôi không chạy đâu."
Chu Lạc Lạc khẽ cười nói, "Anh không trả cũng không sao, coi như tôi nhìn lầm người vậy."
Lôi Chí Vân nghĩa chính ngôn từ nói, "Cô yên tâm đi, tôi không phải loại người đó."
"Vậy được, liên lạc sau nhé?"
"Được được được!”
Lôi Chí Vân liên tục gật đầu, rồi cùng Lục Chinh và hai người kia trở về chỗ ngồi.
Triệu Vĩ, ". . ."
Đồng Mộ Hiên cũng cạn lời, "Lôi Tử hôm nay gặp vận đào hoa à?"
Lôi Chí Vân ngượng ngùng, "Váy người ta hai vạn tệ, tôi làm gì có tiền nuôi nổi."
Lục Chinh nhíu mày, 'Cơm chùa không thơm à?”
Lôi Chí Vân liếm môi, vô thức nhìn lại, vừa hay chạm mắt Chu Lạc Lạc.
"Thơm!"
Lục Chinh lắc đầu, thấy cô gái tóc ngắn đối diện trêu chọc Chu Lạc Lạc, Chu Lạc Lạc đỏ mặt, hai người lại cười đùa ầm ĩ.
"Được đấy, vận đào hoa!"
"Bái phục bái phục”
"Rõ ràng là người ta để ý cậu."
"Nắm chắc đi, có phải bớt được hai mươi năm phấn đấu không là nhờ đợt này đấy."
Đồng Mộ Hiên và Triệu Vĩ trêu Lôi Chí Vân, bởi vì rõ ràng Chu Lạc Lạc có ý với Lôi Chí Vân.
Biểu hiện của hai cô gái vừa rồi, rõ ràng là cô gái tóc ngắn đang trêu Chu Lạc Lạc, còn Chu Lạc Lạc thì ngượng ngùng, rồi hai người lại vui vẻ đùa giỡn.
Chỉ là Lục Chinh khẽ động tai, nhướng mày, ánh mắt trở nên sắc bén.