“Thế nà rồi? Kịp chứ?”
"Yên tâm đi, mấy ngàn dặm mây chứ mấy, ta chỉ cần ngưng tụ một chút là được. Một cái sơn cốc cỏn con này, ta lập tức cho mưa to ngay."
"Chắc lại thêm một vụ X-Files nữa thôi."
Cả một vạt rừng rậm bốc cháy, chỉ riêng cái sơn cốc này lại mưa to, cứu được một đội người, nghĩ thế nào cũng thấy quỷ dị.
"Dù sao cũng hơn là mê man họ rồi lôi ra ngoài."
Nếu làm thế thì lộ rõ năng lực siêu nhiên quá.
Lục Chinh lắc đầu, tay bắt ấn, định thi pháp gọi mưa thì khựng lại.
"Sao thế?"
"Hình như ta tìm ra điểm mấu chốt rồi."
"Điểm mấu chốt gì?"
“Chính là điểm mù.”
Lâm Uyển cạn lời, đến nước này rồi còn bày đặt chơi chữ, cô chẳng kịp hiểu gì.
"Điểm mù nào?"
"Ta còn có một cách hay hơn."
"Cách gì?"
TT¡ Hoa Quyết!”
"Hả?"
Tị Hỏa Quyết trong « Xích Tùng Tử Tả Giới Ngọc Thủy Đan Kinh », vốn chỉ là một đạo pháp thuật người tu luyện thi triển, nhưng luyện đến cảnh giới tinh thâm, tự nhiên có thể suy ra các công dụng khác.
Mà Lục Chinh, hiển nhiên đã tu luyện đến cảnh giới tương đối tinh thâm.
Cho nên…
Lục Chinh bay lên không trung, nhẹ nhàng vung tay, men theo vành đai cách ly Cố giáo sư và đồng nghiệp vừa dọn dẹp mà vẽ một vòng, thi triển pháp lực, phủ Tị Hỏa chú lên.
Thế là, những đốm lửa hay luồng lửa nhỏ còn lén lút xâm nhập vành đai cách ly lúc nãy, giờ chỉ cần chạm đến ranh giới là bị một bức tường vô hình chặn lại ngay.
Nhưng Lục Chinh chỉ ngăn cách hỏa diễm, không ngăn được nhiệt, nên họ vẫn cảm thấy nóng nực khó chịu, hoàn toàn không nhận ra đám lửa hung hãn vừa rồi đã khẽ lùi bước.
Lâm Uyển nhắc nhở, "Còn mấy nhân viên cứu hỏa đang xông vào nữa."
Lục Chinh gật đầu, rồi cả hai cùng nhau rút khỏi sơn cốc.
...
Chẳng bao lâu sau, một đội mười hai nhân viên cứu hỏa đầy bụi đất xông vào.
"Giáo sư Cố!"
"Tôi ở đây!"
"Cứu hỏa đến rồi!"
”Ó ô ô. tốt quá rồi, chúng ta được cứu rồi!”
"Có ai bị thương không?"
"Không có!"
"May quá!"
Nhân viên cứu hỏa chạy đến chỗ mọi người, định cầm bình chữa lửa phun tứ tung, thì thấy chẳng còn ngọn lửa nào đe dọa.
“Hả?” Chỉ huy sững sờ, "Sao không có lửa?”
"Chúng tôi lập vành đai cách ly rồi!" Một nữ sinh vội nói.
"Thì cũng không đến nỗi… thôi, cái đó không quan trọng, mau mau mau, Lưu Vũ Hào, cõng giáo sư Cố lên, cô kia, lên lưng tôi, chúng ta cõng mọi người ra ngoài!"
"Không cần không cần, không sao đâu, chúng tôi tự đi được."
"Lên nhanh đi, đừng mất thời gian, chúng ta phải lao ra nhanh nhất có thể!"
Chi huy không nói hai lời, quay lưng xuống cho cô gái trước mặt leo lên.
Giáo sư Cố gật đầu, "Thời gian là vàng bạc, đừng làm khó nhân viên cứu hỏa."
Bảy tám nhân viên cứu hỏa khác vác bình cứu hỏa trên tay, cõng các nhà nghiên cứu, tạo thành đội hình, phá vòng vây ra khỏi sơn cốc.
Ra đến nơi an toàn, chỉ huy không kìm được quay đầu nhìn lại, thấy ngọn lửa hung tàn vượt qua vành đai cách ly, nhấn chìm nơi Cố giáo sư và mọi người vừa đứng.
Đồng tử chỉ huy co rút lại!
...
Trên đường phá vây, lửa còn dữ dội hơn lúc nãy, cây cối cao mấy chục mét bốc cháy ngùn ngụt, đúng là lửa ngập trời.
"Nhanh nhanh nhanh!"
Mấy nhân viên cứu hỏa không cõng ai xông lên trước, dùng bình chữa lửa mở đường, tạo lối đi cho mọi người, bảy tám người còn lại nối đuôi theo sau, bước chân không ngừng nghỉ.
Đúng lúc này, một cơn lốc xoáy đột ngột ập đến, một luồng lửa táp thẳng vào hai nhân viên cứu hỏa đi đầu bên trái, chớp mắt nuốt chửng họ.
“Đại HốI"
"Lão Đoàn!"
"Hú ——"
Gió lốc cuộn qua, luồng lửa sau khi lao về phía trước hết đà, bỗng dưng thụt lại, để lộ hai nhân viên cứu hỏa mặt mày tái mét vì kinh hãi.
"Đại Hổ?"
“Lão Đoàn?”
"Đội trưởng, tôi không sao!"
"Tôi cũng không sao!"
"Má ơi, số các cậu đỏ thật đấy!" Mấy nhân viên cứu hỏa kinh hô.
"Đừng lảm nhảm nữa, nhanh lên, ai cũng chậm như rùa ấy, nhanh nhanh nhanh!"
Chi huy gầm lên, cõng cô gái trên lưng tiếp tục xông ra.
"Đội trưởng, đợi với!"
Hai nhân viên cứu hỏa vừa hú vía, suýt nhắm mắt chờ chết, vội vàng lao lên, vượt qua cả chỉ huy.
Rồi, thay phiên nhau dùng bình chữa lửa mở đường, mọi người cuối cùng cũng thoát khỏi đám cháy trước khi bình chữa lửa hết sạch.
"Đội trưởng!"
“Người đều cứu ra hết rồi, gọi ngay cho máy bay đến dập lửal”
"Vâng!"
"Cho tôi đường dây liên lạc!"
"Yên tâm đi đội trưởng, quân tiếp viện đến rồi."
Chỉ huy ngoảnh lại, thấy thêm nhiều nhân viên cứu hỏa đã đến.
Thở phào nhẹ nhõm, anh mới nhận ra sức lực toàn thân đã cạn kiệt, chân nhữn ra, được đồng đội đỡ lấy.
"Đội trưởng, anh qua thời đỉnh cao lâu rồi, còn dám xông vào, lại còn cõng người lao ra, trâu bò!"
Chỉ huy bĩu môi, "Thì tôi chỉ dám chọn người nhẹ nhất để cõng thôi mà!"
Cô gái sau lưng nghe vậy, không khỏi mỉm cười.
Đằng xa, Lục Chinh vỗ tay cười nói, "Thế chẳng phải xong rồi sao?"
Chăng bao lâu, một chiếc máy bay từ phương xa bay đến, lượn vòng trên đám cháy, điên cuồng phun chất dập lửa.
Trên mặt đất, nhân viên cứu hỏa cũng bắt đầu phản công, dưới làn nước áp lực cao, đẩy lùi ngọn lửa từng bước một.
Không lâu sau, khi họ còn đang giằng co với ngọn lửa, trên trời đột nhiên kéo đến một đám mây đen lớn, lác đác mưa rơi xuống, tưới mát trận hỏa hoạn.
"May thế! Dự báo thời tiết bảo nửa tháng này toàn nắng cơ mà?"
"Dự báo thời tiết mà tin được à?"
“Ha ha, cũng đúng. `
Mấy nhân viên cứu hỏa cười ha ha, rồi hợp sức giơ vòi rồng áp lực cao, từng bước tiến lên.
Họ mừng rỡ là phải, vụ cháy rừng này tuy không lan rộng, nhưng lửa lại rất lớn, quan trọng là còn nhốt một đội nghiên cứu bên trong, họ phải vào cứu người!
Về lý thuyết, hy sinh vài người là có khả năng xảy ra, kết quả hiện tại không những không ai hy sinh, mà ông trời còn thương tình, đổ mưa.
Tuy mưa không lớn, nhưng lại rả rích không ngớt, lại còn đè bớt gió, không cho lửa bén loạn, đúng là giúp họ một tay lớn.
Sau hai tiếng, mây tan mưa tạnh, đám cháy rừng cơ bản đã được dập tắt, chỉ ảnh hưởng một khu vực nhỏ, so với những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn ở Đông Bắc thì không đáng kể.
Thấy nhân viên cứu hỏa đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, chắc chắn không còn nguy hiểm, Lục Chinh và Lâm Uyển cũng không nán lại.
Dù sao mục đích ban đầu đến Đông Bắc còn chưa đạt được, phải tranh thủ thời gian.
"Đi thôi! Mục tiêu biên giới quốc gia!"
Lục Chinh vận ẩn thân quyết, cả hai cưỡi mây bay thẳng về phía đông.
Phía dưới, chỉ huy tháo mũ giáp, cởi nút áo, một tay cầm khăn mặt, một tay cầm bình nước, đang tựa lưng vào gốc cây lớn, nhìn đám cháy, không biết đang nghủ gì.