Sau khi Tiêu Du Nhã biết chuyện về thân phận của Liễu Thanh Nghiên, nàng tự giác cáo từ, không hề hỏi han gì thêm về việc xây đảo ở Nam Hải.
Tiêu Du Nhã hiểu rõ, chuyện gì cũng chỉ cần nói một lần là đủ, nói nhiều chỉ khiến người ta khó chịu.
Lục Chinh thì không để tâm lắm.
Việc xây đảo ở Nam Hải với hắn mà nói chỉ là chuyện nhỏ.
Cũng không phải là hòn đảo lớn gì, chỉ là vận chuyển chút đất đá từ thềm lục địa dưới đáy biển, rồi chất đống lên thôi, rất đơn giản.
Tuy Lục Chinh thấy đơn giản, nhưng việc xây đảo trên một vùng đáy biển không có nền tảng đá ngầm san hô, thực tế vẫn đòi hỏi kỹ thuật cao.
Chẳng qua Lục Chinh không muốn tỏ ra quá dễ dãi, nếu không sau này sẽ có thêm nhiều việc phiền phức.
Cho nên Lục Chinh đã nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu về thân phận của Liễu Thanh Nghiên.
Còn việc xây đảo ở Nam Hải?
Để xem tâm trạng sau này thế nào đã.
...
Sau khi tiễn Tiêu Du Nhã, mọi người không có việc gì làm, liền trở về Hải Thành, đi qua Đại Cảnh.
Sau đó Lục Chinh đưa trang phục đã chuẩn bị, phân phát cho chị em Liễu Thanh Nghiên, Đỗ Nguyệt Dao và Dương Thải Di.
"Oa! Đẹp quá!"
Liễu Thanh Thuyên mặc vào bộ Váy Ngắn Da Báo mà cô hằng mơ ước, phối cùng Giày Da Bê và áo trấn thủ da hươu, khuôn mặt rạng rỡ, trông như một tiểu mỹ nữ thông minh, hoạt bát.
Liễu Thanh Thuyên soi mình trong gương lớn, thích thú xoay trái, xoay phải, ngắm nghía rồi gật gù, quay lại hỏi Liễu phu nhân: "Nương, bộ quần áo này có đẹp không ạ?”
"Đẹp, đẹp!"
Liễu phu nhân liếc qua rồi trả lời, sau đó lại quay sang giúp Dương Thải Di mặc quần áo.
Liễu Thanh Thuyên: (▼ヘ▼#)
So với các cô gái khác, yếu tố giữ ấm được ưu tiên hơn vẻ đẹp của trang phục dành cho Dương Thải Di. Bộ đồ da hươu phối áo khoác da mèo rừng, mũ và khăn quàng cổ có khả năng giữ ấm cực tốt.
Thêm vào đó, thời tiết lúc này đã đần ấm lên, cô vừa mặc vào không lâu, khuôn mặt nhỏ nhắn đã ửng đỏ, chóp mũi lấm tấm mồ hôi.
Nóng quá...
Nhìn Dương Thải Di tròn vo, mọi người không khỏi bật cười.
Liễu Thanh Nghiên cười nói: "Hay là em đưa cô ấy về Đồ Sơn một chuyến đi, nếu không bộ đồ này phải đợi đến mùa đông năm nay mới mặc được."
Thẩm Doanh cười đáp: "Vậy em phải nhanh chân lên, vài ngày nữa là Bắc Vực cũng nóng lên đấy."
"Đâu đến mức đó." Liễu Thanh Nghiên cười lắc đầu.
Vừa dứt lời, Dương Thải Di khẽ điều chỉnh khí tức, mồ hôi trên chóp mũi biến mất, cả người trở lại trạng thái bình thường.
Dù sao cô cũng là dị nhân có tu vi hơn trăm năm, chút nóng này làm sao chịu không nổi, nếu không còn mặt mũi nào lăn lộn trên giang hồ nữa chứ!
Bên kia, Liễu Thanh Nghiên và Đỗ Nguyệt Dao cũng đã thay xong quần áo mới.
Vẫn là vẻ đẹp dịu dàng, vẫn là sự ôn nhu thanh tao lịch sự, vẫn là nét tươi tắn tú lệ.
Thế là.
Đại viện Liễu Gia bỗng chốc biến thành vườn bách thú!
"Đi!"
Lục Chinh vung tay lên: "Đi Ngũ Tú Trang, hù dọa mấy con vật nhỏ kia!"
Chúng nữ: "..."
...
Đi Ngũ Tú Trang dĩ nhiên không phải là mục đích chính, khoe quần áo mới mới là mục đích thực sự.
Ngoài ra, cả mùa đông năm nay chưa được tắm suối nước nóng, bây giờ đã đầu xuân, lâu lắm rồi không đi, coi như là đón hè.
Bách Tuyền Cốc, trong ôn tuyền.
Hoa Y Tinh Ngũ Nữ vẻ mặt buồn cười nghe Liễu Thanh Nghiên kể về những trò trẻ con của Lục Chinh.
Bọn họ đúng là tiểu động vật, nhưng dù sao cũng là yêu tỉnh, mấy tấm da lông thú bình thường sao có thể hù dọa được bọn họ.
Chưa kể Lâm Tịnh Nhi và Hồ Thải Nương cũng ăn thịt hổ báo, chó sói trong núi, thậm chí chúng còn từng xuất hiện trên bàn ăn của họ.
Chỉ là so với việc tự tay săn bắt, thịt bò kho và gà quay ở Định Sơn Huyện phía nam ngon và mềm hơn nhiều.
"A ồ!"
Liễu Thanh Thuyên giơ chiếc đùi gà, cắn một miếng lớn, ăn ngon lành.
So với thịt kho và gà quay ở Định Sơn Huyện, gà nướng xốp giòn do chính tay Lục Chinh làm đương nhiên ngon hơn một bậc.
Trong suối nước nóng, các cô gái thư giãn trong ba con suối lớn nhỏ khác nhau.
Trên bàn trà đặt bên bờ suối, bày biện đủ loại Thanh Mai Tửu, Đào Hoa Nhưỡng, dưa hấu, dưa ngọt, nho và anh đào.
Nhàn nhã nhấp một ngụm rượu, tiện tay hái một quả, ngón tay ngọc nhỏ giọt, đôi môi thơm nhiễm sương, quả là đẹp không tả xiết.
Chỉ có Liễu Thanh Thuyên là trước mặt bày nguyên một con gà nướng xốp giòn và một bình nước chanh ướp lạnh, ăn quên trời đất, tay đầy dầu mỡ.
Lục Chinh thở dài, cảm thấy cô nàng này thật khó thay đối.
Sau đó, Lâm Uyển xuất hiện, mang theo một chậu tôm hùm đất thập tam hương còn bốc khói nghi ngút.
Lục Chinh: (° -°〃)
"Em lại bày trò gì đấy..."
Lâm Uyển nhún vai: "Tự nhiên thèm ăn, mua được rồi để trong vòng tay, định bụng khuya về nhà ăn..."
Tử Linh Hi và các cô gái không khỏi bật cười, thế là xúm lại bóc vỏ tôm, chia cho mọi người cùng thưởng thức.
Lục Chinh cũng được chia hai con, phải công nhận món tôm hùm đất này ngon thật.
"Đương nhiên, hàng chính tông!"
Một phần tư cân tôm hùm đất, mua hết tám tiền Đại Hà, bắt đầu ăn thì... Được rồi, cũng không có quá nhiều thịt để nghiện, vẫn là một ngụm hết sạch.
Tuy nhiên ít nhiều cũng có thể nhai hai cái.
Khi mọi người mới ăn được một nửa, Bích Hâm Ngọc và Mặc Lan cũng đến.
"Động phủ gần Bách Tuyền Cốc có cái lợi là không bỏ lỡ đồ ngon."
"Nhưng trong các loại hoa quả này, em vẫn thích nhất chuối tiêu của Lục công tử, vừa to vừa dài, liếm lên còn mang theo hương thơm của cây ăn quả."
Bích Hâm Ngọc cười hì hì bước xuống nước, vừa trêu chọc Lục Chinh vài câu, liền thấy Tử Linh Hi lộ ra một bên vai.
Bích Hâm Ngọc: "..."
"Dưa hấu cũng không tệ, mọng nước, ngọt ngào sảng khoái."
Bích Hâm Ngọc chớp mắt, tiện tay cầm một miếng dưa hấu trên bàn ăn bên bờ, cắn một miếng lớn, còn ăn cả một nửa vỏ dưa hấu.
Thẩm Doanh cười hì hì lấy một quả chuối tiêu trong mâm trái cây, ném cho Bích Hâm Ngọc.
Bích Hâm Ngọc đưa tay bắt lấy, "hung hăng" liếc Thẩm Doanh một cái, sau đó bóc vỏ chuối, bỏ vào miệng "hung hăng" cắn.
Cắn đứt lìa, chỗ đứt còn hằn một đôi dấu răng!
...
Rõ ràng ta đã lên kế hoạch tắm suối nước nóng thật tốt, muốn thư giãn một chút, sao cảm giác càng ngày càng lạnh thế này?
...
Nhưng chuyến đi Bách Tuyền Cốc hôm nay vẫn vô cùng thành công.
Lâu lắm rồi các cô gái mới được thư giãn như vậy.
"Lâu lắm rồi sao?" Thẩm Doanh chớp mắt.
Lục Chinh đương nhiên gật đầu: "Đúng vậy!"
"Nhưng... hôm qua chúng ta chẳng phải mới tấu nhạc trên núi sao?"
Liễu Thanh Nghiên tiếp lời: "Em với Nguyệt Dao, ba ngày trước được nghỉ mười ngày, đã ở Ngọc Linh Viên nghe một buổi hí kịch."
Ngọc Minh Tâm nhỏ giọng nói: "Bọn em bảy ngày trước đi đạp thanh ở ngọn núi bên cạnh."
"Em với Mặc Lan mấy ngày trước, chính là ở đây ngâm mình cả ngày." Bích Hâm Ngọc lười biếng duỗi lưng mỏi, làm lộ ra vài gợn sóng.
Lục Chinh nghe vậy, gật đầu, nghiêm túc nói: "Không sai, là rất lâu rồi, các em xem đấy, lâu nhất cũng phải bảy tám ngày..."