Cánh cửa phòng ngủ bật mở, Lục Chinh thấy ngay Phạm Bá Ngọc đang gối đầu một nửa trên mặt đất, tay ôm ngực, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, khí tức suy yếu, tiều tụy.
"Lục công tử..."
Lục Chinh nheo mắt, đánh giá Phạm Bá Ngọc từ trên xuống dưới mấy lượt, rồi phất tay bắn một đạo Tiên Thiên Vân Khí vào cơ thể hắn, giúp ổn định thương thế.
Khẽ phẩy tay, một đám mây trắng nâng Phạm Bá Ngọc lên, Lục Chinh dìu hắn vào sương phòng bên cạnh.
"Phạm tiên sinh..."
Lục Chinh nhìn vẻ mặt đau khổ tột cùng, ánh mắt chất chứa nỗi bị thương đến tuyệt vọng của Phạm Bá Ngọc, cấn thận hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì? Lẽ nào Nguyên Thánh Giáo có biến cổ?”
Phạm Bá Ngọc quay đầu nhìn Lục Chinh, rồi thấy Liễu Thanh Nghiên từ phòng ngủ bước ra.
"Lục công tử, Tân Giáo Tình Tâm Thánh Nữ cấu kết với người ngoài làm loạn, giết hại Ngọc Côn Thánh Nữ, giam giữ Vân Lộ Thánh Nữ và Chỉ Lan Thánh Nữ, tàn sát vô số đệ tử Nguyên Giáo Nhất Mạch!
Hiện giờ Nguyên Thánh Giáo đã nằm trong tay Tân Giáo Nhất Mạch, đệ tử nào không quy thuận đều bị giết hoặc bị giam cầm, chỉ một số ít môn nhân không có mặt tại giáo may mắn thoát nạn.
Lúc ta còn ở trong giáo, bị hai gã cúng tế của Tân Giáo vây công, liều mình mới trốn thoát."
Nói đến đây, sắc mặt Phạm Bá Ngọc thay đổi, lo lắng nói: "Lục công tử, các vị tốt nhất nên đời đi gấp, tốt nhất là đến Tam Giang Đạo, gần Bạch Vân Sơn thì càng tốt!”
Lục Chinh nhíu mày: "Chẳng lẽ Chỉ Lan Thánh Nữ đã tiết lộ tung tích của chúng ta?"
"Không, nhưng Chỉ Lan Thánh Nữ đã bị Tình Tâm Thánh Nữ bắt giữ."
Phạm Bá Ngọc trầm giọng nói: "Tình Tâm Thánh Nữ thông đồng với Bạch Yên Cốc, nơi nổi tiếng về thần hồn bí pháp. Bọn chúng giam Vân Lộ Thánh Nữ và Chỉ Lan Thánh Nữ, chắc chắn là muốn moi thông tin từ miệng các nàng.
Ta sợ trong lúc vô tình bọn chúng biết được tin tức của các vị từ Chỉ Lan Thánh Nữ, để trừ hậu họa, chúng sẽ phái người đến Trung Nguyên. Nếu vậy, các vị sẽ gặp nguy hiểm!"
“Giờ đây Nguyên Giáo Nhất Mạch, chỉ còn lại Nguyệt Dao là đòng dõi duy nhất!" Phạm Bá Ngọc lo lắng nói.
Phạm Bá Ngọc vô cùng sốt sắng, nhưng Lục Chinh lại không hề vội vàng. Anh mở cửa sương phòng, đặt Phạm Bá Ngọc lên giường, vỗ vỗ bầu rượu, lấy ra một viên đan dược, đưa vào miệng Phạm Bá Ngọc.
"Bạch Yên Cốc, lại là thế lực nào?" Lục Chinh hỏi.
"Bạch Yên Cốc thành lập trước cả Nguyên Thánh Giáo, do một cao nhân thời tiền triều sáng lập, tinh thông nhất về thần hồn bí pháp. Nghe nói có một trấn phái pháp khí là Lạc Hồn Chuông, giúp Bạch Yên Cốc tránh được nhiều kiếp diệt môn."
Phạm Bá Ngọc nói: "Nhưng Nguyên Thánh Giáo và Bạch Yên Cốc cách xa nhau, xưa nay nước sông không phạm nước giếng, không hiểu sao Tình Tâm Thánh Nữ lại cấu kết được với Yên Hà Chân Nhân, còn ám toán Ngọc Côn Thánh Nữ."
"Sao ngươi biết bọn chúng ám toán Ngọc Côn Thánh Nữ?” Lục Chinh hỏi.
Phạm Bá Ngọc đáp: "Tu vi của Ngọc Côn Thánh Nữ như thế nào chứ, nếu không phải bị ám hại, dù hai người kia liên thủ cũng khó lòng thoát thân, chắc chắn sẽ không đến mức thân tử đạo tiêu."
"Ngươi không phải nói Bạch Yên Cốc có trấn phái pháp khí Lạc Hồn Chuông sao?" Lục Chinh hỏi.
Phạm Bá Ngọc ngẩn người: "Nghe nói Lạc Hồn Chuông không rời Bạch Yên Cốc nửa bước, sợ bị thất lạc bên ngoài..."
Đến đây, Phạm Bá Ngọc im bặt: "Không thể nào?"
Lục Chinh nhún vai: "Ta sao biết được, dù sao ngươi cứ an tâm dưỡng thương đi."
Lúc này, Liễu Thanh Nghiên đã ngồi xuống bên giường Phạm Bá Ngọc, ba ngón tay đặt lên cổ tay hắn, còn Đỗ Nguyệt Dao xuất hiện ở cửa sương phòng.
"Phạm Tế Tự!" Đỗ Nguyệt Dao nheo mắt, lập tức bước tới, lo lắng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Phạm Bá Ngọc đã thu liễm khí tức khi đến đây, dù không qua mắt được Lục Chinh, Đỗ Nguyệt Dao lại không hề cảm nhận được. Khả năng của nàng là do Lục Chinh truyền âm thông báo.
Không đợi Phạm Bá Ngọc nói, Lục Chinh thuật lại mọi chuyện cho Đỗ Nguyệt Dao.
"Cái gì! Chỉ Lan Thánh Nữ bị bắt?" Đỗ Nguyệt Dao kinh hãi, sắc mặt căng thăng.
Nàng không có nhiều tình cảm với Nguyên Thánh Giáo, nhưng Chỉ Lan Thánh Nữ năm nào cũng đến thăm, tận tình dạy bảo, nên giữa họ đã nảy sinh tình cảm.
Liễu Thanh Nghiên buông tay Phạm Bá Ngọc, gật đầu: "Trúng mấy đạo trớ chú của Nguyên Thánh Giáo, may mắn Phạm tiên sinh cũng là người trong nghề nên không bị tổn thương đến căn bản, chỉ là nhiều lần kích phát bản nguyên, tiêu hao nguyên khí, muốn hồi phục phải tĩnh dưỡng ít nhất nửa năm."
Phạm Bá Ngọc lắc đầu: "Nằm nửa năm còn hơn bị chôn vùi."
Nói rồi, Phạm Bá Ngọc tiếp tục câu chuyện: "Chỉ Lan Thánh Nữ mang « Tố Nữ Chúc Thần Pháp » mới nhất của Nguyệt Dao về, cùng Ngọc Côn Thánh Nữ nghiên cứu, thu được rất nhiều. Dù chưa truyền cho đệ tử khác trong giáo, ta nghi ngờ chuyện này đã bị Tân Giáo biết được.
Lần này Tân Giáo nổi lên đột ngột, hăn là muốn có được trọn vẹn « Tố Nữ Chúc Thần Pháp », nếu Chỉ Lan Thánh Nữ không chống đỡ được bí pháp của Bạch Yên Cốc, thông tin về Nguyệt Dao Thánh Nữ sẽ không còn là bí mật.
Nguyệt Dao Thánh Nữ được giới tố nữ nhập mộng truyền pháp, là truyền nhân của tố nữ thế gian, đợi tu vi đủ mạnh, sẽ là giáo chủ danh chính ngôn thuận đời tiếp theo của Nguyên Thánh Giáo.
Nhưng Tân Giáo Nhất Mạch sáng tạo ra « Thánh Nữ Thần Hàng Pháp » đã vứt bỏ tôn chỉ của Nguyên Giáo Nhất Mạch, sao chúng cam tâm tình nguyện tôn Nguyệt Dao Thánh Nữ làm chủ giáo?"
Phạm Bá Ngọc trầm giọng nói: "Nếu không muốn đợi trăm năm sau Nguyệt Dao Thánh Nữ đích thân đến Nguyên Thánh Giáo thanh lý môn hộ, lựa chọn duy nhất của chúng là..."
"Tiêu diệt nguy cơ từ trong trứng nước." Lục Chinh thản nhiên nói.
Phạm Bá Ngọc chớp mắt, ngẩn người: Nguyệt Dao Thánh Nữ đâu phải anh đồng."
Lục Chinh cạn lời: "Ta đang dùng phép ẩn dụ, ẩn dụ hiểu không? Ý là tiêu diệt nguy cơ tiềm ẩn có thể gây ra mối họa lớn trước khi nó kịp hình thành, có cái gì yếu ớt hơn anh đồng trong trứng nước?"
"À." Phạm Bá Ngọc đã hiểu: "Ta biết Lục công tử lợi hại, nhưng dù sao song quyền nan địch tứ thủ, với lại Tình Tâm Thánh Nữ, Minh Linh Thánh Nữ, Nguyệt Trinh Thánh Nữ cũng rất lợi hại, huống chi còn có người của Bạch Yên Cốc.
Nếu bọn chúng biết được tin tức của các vị từ Chỉ Lan Thánh Nữ, các vị ở đây sẽ rất nguy hiểm!"
Lục Chinh hỏi: "Ba vị thánh nữ kia có đạo hạnh bao nhiêu?"
“Tình Tâm Thánh Nữ thiên phú vô song, đã thần hàng ba lần, có hơn bốn nghìn năm đạo
Phạm Bá Ngọc trầm giọng nói: "Ta không rõ tình hình Yên Hà Chân Nhân của Bạch Yên Cốc, nhưng hẳn là không kém Tình Tâm Thánh Nữ, ít nhất cũng không chênh lệch quá nhiều."
Lục Chinh gật đầu.
Nguyên Thánh Giáo trước đây có tám vị thánh nữ, người lợi hại nhất là Ngọc Côn Thánh Nữ có khoảng năm ngàn năm đạo hạnh, thêm các cúng tế khá mạnh, quả thực xứng danh là đại giáo Nam Cương.
Ít nhất Hoa Gian Thái Vân Giáo, Mê Thần Cốc và cả Định Phong Sơn đều không thể sánh bằng về quy mô và thực lực.
Nếu là trước kia, đắc tội một thế lực lớn như vậy, lại luôn lo sợ chúng biết được nơi mình ở, Lục Chinh có lẽ đã phải dọn nhà.
Nhưng hiện tại thì...