Ta Có Một Cái Lưỡng Giới Ấn

Lượt đọc: 42649 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1286
Tiêu Du Nhã gặp mặt Lục Chinh

❊ ❊ ❊

"Chào các vị, chúng tôi là Cục Cảnh sát Bắc Đô. Chúng tôi nhận được tin báo công ty của quý vị có liên quan đến việc buôn bán trái phép da lông động vật thuộc danh mục bảo vệ cấp quốc gia."

Hai người phụ nữ kia vừa rời đi không lâu, Lục Chinh vừa thanh toán nốt tiền quần áo và các khoản đặt cọc lặt vặt khác thì cảnh sát đã đến.

Lâm Uyển gật đầu, nói với mấy cảnh sát đang đứng trước mặt: "Từ khi tiếp nhận tin báo đến lúc các anh đến nơi này, thời gian chưa đến hai mươi phút, hiệu suất không tệ."

Cảnh sát: ???

"Hai người phụ nữ kia vừa ra khỏi cửa là chúng tôi báo cảnh sát, mọi hành động của các anh đều nằm trong tầm mắt chúng tôi." Lục Chinh vừa nói vừa đưa ra một xấp giấy tờ, "Đây là giấy tờ chứng minh nguồn gốc hợp pháp của những bộ da lông này."

Nhìn mấy cảnh sát lúng túng xem xét giấy chứng nhận, rồi đối chiếu với đống trang phục trong túi, Thẩm Doanh không nhịn được cười, còn chậm rãi chỉ điểm: "Đúng rồi, đừng bỏ sót, chỗ kia là đa gấu, còn có một ít da sói nữa.”

Vừa nói, cô vừa quay đầu, nhỏ giọng nói với Lâm Uyển: "Hai người phụ nữ kia đúng là biết cách tìm niềm vui cho chúng ta. Em cho mỗi người ba đạo phù chú, có phải hơi quá tay không?"

Lâm Uyển bĩu môi: "Chúng ta có đủ năng lực công khai mua bán da lông làm quần áo, chắc chắn không có vấn đề gì. Bọn họ cầu mua không được thì trở mặt báo cảnh sát, loại hành vi lãng phí cảnh lực này, có hạ thêm mấy đạo phù chú nữa cũng không sao."

Thẩm Doanh gật đầu: "Vậy thì tốt."

...

Ngồi trong quán cà phê đối diện Đại Hạ, hai người phụ nữ đồng loạt rùng mình.

...

Kiểm tra giấy chứng nhận, kiểm tra trang phục, bốn năm cảnh sát nhìn nhau ngơ ngác, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ.

Không trách họ kỳ lạ, bởi vì chuyện này thực sự quá quái dị.

Động vật được nhà nước nuôi dưỡng để bảo tồn, sau khi chết thường được hiến tặng làm tiêu bản, hoặc hỏa táng, tuyệt đối không được phép tư nhân mua bán.

Còn động vật hoang đã thì càng không cần phải nói.

Luật bảo vệ động vật của quốc gia đã rất chặt chẽ, nếu như nói hổ cốt còn có thể lén lút lưu truyền trong một số nhóm nhỏ, thì da hổ là thứ quá dễ nhận thấy.

Hơn nữa, trong nước đã bao lâu rồi không thấy những thứ này?

Nếu có thể nhìn thấy da hổ, thì cũng chỉ là đồ gia truyền từ đời trước, dùng để xem xét, làm vật trang trí hoặc sưu tầm, chất lượng căn bản không thể dùng làm trang phục.

Cho nên, dù những giấy chứng nhận này là thật, mấy cảnh sát cũng khó mà chấp nhận.

Nhưng nếu là phi pháp, mấy người này sao dám ngang nhiên lấy ra làm trang phục, còn dám thản nhiên ngồi chờ họ đến?

Có phải là...

"Xin lỗi, hiện tại chúng tôi chưa thể xác minh tính xác thực của những chứng thư này, xin mời các vị về đồn với chúng tôi một chuyến. Chúng tôi cần gọi điện thoại xác nhận với cấp trên."

Một cảnh sát trầm giọng nói, anh ta vẫn đang nghi ngờ Lục Chinh và những người khác bị lừa.

Lục Chinh nhíu mày, thản nhiên nói: "Đây đều là giấy chứng nhận do Bộ Lâm nghiệp cấp, thật giả các anh cũng không phân biệt được sao?"

Vừa nãy còn cười ha hả thì thôi đi, lúc này nhíu mày, khí thế bỗng chốc thay đối.

Mấy cảnh sát không khỏi giật mình, không hiểu sao đột nhiên cảm thấy có chút hãi hùng.

Lâm Uyển tiến lên một bước, đưa ra giấy chứng nhận của mình.

"Cô là..."

Lâm Uyển thu lại giấy chứng nhận: "Các anh có thể xác minh thân phận của tôi."

...

"Tôi biết, giấy chứng nhận của tôi thì không thể nói rõ điều gì." Lâm Uyển lắc đầu, thản nhiên nói: "Ý của tôi là, các anh có thể tùy ý đi xác minh, nếu có vấn đề gì, có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào."

Ý của Lâm Uyển rất rõ ràng, chúng tôi không sợ bị điều tra, nhưng sẽ không đi theo các anh.

"Nếu chúng tôi thật sự có tật giật mình, căn bản đã không ngồi ở đây chờ các anh, đúng không?"

Mấy cảnh sát nhìn nhau ngơ ngác, nhất thời không biết phải trả lời thế nào, một người trong số họ chần chừ nói: "Thế nhưng những thứ này..."

“Những thứ này không có vấn đề gì, là chúng tôi có tình huống đặc biệt, được phê duyệt theo cách đặc biệt.”

Một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên, một cô gái thanh tú, nhanh nhẹn bước đến.

"Du Nhã?"

"Uyển tỷ!"

Người đến chào hỏi Lâm Uyển trước, sau đó rất cung kính cúi chào Lục Chinh và những người khác.

“Lục tiên sinhf Tự tiểu thư! Thẩm tiểu thư!”

Chào hỏi xong, cô gái đi đến bên cạnh mấy cảnh sát, lấy ra một tờ giấy chứng nhận từ trong túi.

"Các anh có thể chụp lại giấy chứng nhận của tôi và giấy chứng nhận của những bộ da lông này, gửi về tổng bộ và các bộ phận khác của Bộ Lâm nghiệp để xác minh."

Mấy cảnh sát cùng nhau nhìn vào giấy chứng nhận trong tay cô gái, không khỏi giật mình.

Trụ sở Quốc An!

Interpol không can thiệp vào chuyện nội bộ, họ có thể không nể mặt, nhưng Trụ sở Quốc An thì họ không dâm không nể mặt.

Hơn nữa hai bên này có một điểm chung, đó là những vụ việc họ nhúng tay vào chắc chắn không phải là chuyện nhỏ!

Chết thật, chỉ là mấy tờ da hổ, da báo, da gấu thôi mà, sao người của Interpol và Trụ sở Quốc An đều xuất hiện?

Được rồi, giờ thành "thôi mà" rồi?

Mấy cảnh sát có chút hoang mang, chào Tiêu Du Nhã một tiếng: "Xin lỗi, chúng tôi xin phép rời đi."

Tiêu Du Nhã lạnh nhạt gật đầu, ra hiệu cho họ có thể đi, sau đó mấy cảnh sát vội vàng rời đi.

Dương Thanh đứng ở bên cạnh, trong mắt lộ đầy vẻ kinh ngạc.

Cô không nhìn thấy Lâm Uyển và Tiêu Du Nhã đưa ra những giấy tờ gì, nhưng hiểu rõ họ đều không phải là người bình thường.

Nhưng dù sao cũng lợi hại hơn nhiều so với chồng của hai người phụ nữ kia.

Lâm Uyển nhìn Tiêu Du Nhã: "Chuyện nhỏ này, sao lại làm kinh động đến cô vậy?"

Tiêu Du Nhã thận trọng nhìn Tự Linh Hi và Thẩm Doanh một chút, sau đó nhìn Lục Chinh, thấy mấy người không có ve ghét bỏ hay khó chịu, lúc này mới mim cười nói: "Chuyện liên quan đến các người, đâu có chuyện nhỏ nào?”

Tiêu Du Nhã không nói dối, Phòng Lưu trữ Phân tích Nghiên cứu Văn hóa Cổ rất coi trọng Lục Chinh và những người khác, nên đặc biệt lưu tâm đến những bộ da thú này, toàn cục dùng trí tuệ nhân tạo để tính toán, liên tục thiết lập từ khóa.

Cho nên, ngay khi cục cảnh sát tiếp nhận tin báo, phòng lưu trữ văn hóa cổ đã nhận được thông tin và lập tức phái Tiêu Du Nhã đến giải quyết những vấn đề có thể xảy ra.

Đùa à, lỡ như thật sự xảy ra xung đột, họ không muốn Bắc Đô trở thành Los Angeles.

Sự thật chứng minh Tiêu Du Nhã đến là đúng, Lâm Uyển thì không sao, họ không để ý, nhưng Lục Chinh chắc chắn sẽ không mang Tự Linh Hi và Thẩm Doanh đến cục cảnh sát.

Nếu ở Đại Cảnh, vị Bộ Khoái nào dám mang Hỏa Phượng Hoàng đến nha môn tra hỏi, xem chừng sẽ bị Tự Linh Hi thiêu rụi không còn một mảnh.

Thẩm Doanh dựa vào người Lục Chinh, tò mò hỏi: "Cô ấy là người của cái Phòng Lưu trữ Phân tích Nghiên cứu Văn hóa Cổ gì đó à?"

Lục Chinh gật đầu: "Đúng."

"Tên dài quá." Thẩm Doanh cười nói: "Anh không nói với cô ấy về chuyện Núi Vô Di à? Nếu không họ lại hiểu lầm là có những người khác xuất hiện."

Lục Chinh vuốt cằm, cảm thấy Thẩm Doanh nói có lý.

Thế là Lục Chinh nói với Tiêu Du Nhã: “Cùng nhau xuống lầu uống cà phê đi.”

...

Trong quán cà phê dưới lầu, hai người phụ nữ trợn mắt há mồm nhìn một đội cảnh sát vừa đến lại vội vàng rời đi, còn mục tiêu báo án của họ lại mang theo đủ thứ túi lớn túi nhỏ, nghênh ngang đi vào quán cà phê của họ.

Tiên Hiệp
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »