"Để tôi về báo cáo lên cấp trên, tôi nghĩ là. à không, chắc chắn là không có vấn đề gì đâu.
Tiêu Du Nhã đành phải đồng ý, dù sao chuyện này cũng không có gì khó khăn.
"Hơn nữa, giờ hậu cần phát triển lắm rồi, lại còn có hệ thống tự động thu hoạch dưa hấu hỗ trợ nữa, chắc chắn có thể hạ giá dưa hấu xuống."
Tiêu Du Nhã gật đầu, nghiêm túc nói: "Tôi cũng thấy năm nay dưa hấu đắt thật."
Lục Chinh hài lòng nhấp một ngụm cà phê, vừa cười vừa nói: "Vừa hay Cương Tỉnh lại là nơi thích hợp nhất để trồng trái cây, không chỉ có thể phát triển du lịch đặc sắc, mà còn làm được cả mứt, quả khô nữa. Không ngờ tôi lại có được một 'đầu mối' tốt như vậy, mà còn có nhiều tác dụng liên quan đến thế."
Lục Chinh cười nói: "Trước đây còn định nhờ cấp trên tạo vài hòn đảo ở Nam Hải, may mà có Lâm Uyến nhắc nhở, đảo mà mọc lên chỉ sau một đêm thì gây chú ý quá, nên mới đổi thành công trình Sông Hồng Kỳ."
Tiêu Du Nhã nhất thời cạn lời, không hiểu sao Lục Chinh và Lâm Uyển lại cho rằng công trình Sông Hồng Kỳ ít gây chú ý hơn.
Nhưng mà... khoan đã...
"Tạo đảo, tạo đảo ở Nam Hải á?" Mắt Tiêu Du Nhã sáng lên, tim đập thình thịch: "Thực ra cái này cũng được đó, hay đấy chứ!"
Lục Chinh nhíu mày: "Nam Hải đâu có phải mấy khu vực không người ở phía tây, trên trời thì đầy vệ tinh chĩa vào, cô chắc là được à?"
“Công trình Sông Hồng Kỳ gặp những chuyện gì chúng ta đều trải qua hết rồi, chúng ta có kinh nghiệm." Tiêu Du Nhã bu môi nói: "Tạo một cái đảo ở Nam Hải thì có là gì chứ?”
"Nói nghe xem?" Lục Chinh nghe xong thì hứng thú ngay: "Về chuyện công trình Sông Hồng Kỳ ấy, có chuyện gì thời sự hay ho không?"
Nghe Lục Chinh thích nghe cái này, Tiêu Du Nhã tha hồ mà kể.
Những tin tức này, với người khác có thể là bí mật quốc gia, nhưng với Lục Chinh, chúng chỉ là công việc anh sẽ tiếp tục làm trong hai tháng tới, chẳng có gì không thể nói.
"Đầu tiên là vệ tinh, một số nước điều động rất nhiều vệ tinh quân sự, ngày đêm dòm ngó Sông Hồng Kỳ."
Tiêu Du Nhã nói: "Mặc dù không phát hiện ra gì, đến giờ vẫn còn hơn nửa số vệ tỉnh ở đó.
Nhưng nhờ vậy, họ lơ là nhiều mặt khác, giúp chúng ta điều động an toàn một số thiết bị cần giữ bí mật."
"Tuyệt!" Lục Chinh giơ ngón tay cái lên.
"Khu vực Tây Bắc hứng chịu nhiều cuộc tấn công mạng, nhiều hơn trước kia rất nhiều lần, một số dữ liệu bên ngoài bị đánh cắp, nhưng không quan trọng lắm." Tiêu Du Nhã lắc đầu.
"Còn có gián điệp và đặc công nữa, các anh không biết đâu, mấy tháng nay, số gián điệp chúng ta bắt được còn nhiều hơn mấy năm cộng lại."
Tiêu Du Nhã cười nói: "Chúng ta thiết kế bẫy đặc biệt ở một số bộ phận, tóm được nhiều 'cá lớn' trước đây ẩn mình rất kỹ.
Bọn họ cũng sốt ruột, nhiều gián điệp nằm vùng cực sâu cũng phải lộ diện, chỉ vì một thông tin, hoặc thật hoặc giả, thậm chí còn chưa chắc có quan trọng hay không.
Ví dụ như ở Thục Tỉnh, có một nghiên cứu viên về nước đã hai mươi năm, năng lực bình thường thôi, nhưng lý lịch 'dày', thậm chí còn chuẩn bị tham gia một dự án bí mật."
Tiêu Du Nhã nêu ví dụ cụ thể: "Lúc đó, chúng ta thiết kế một văn phòng bảo mật ở viện nghiên cứu của ông ta, đặt vào đó một số tài liệu nội bộ.
Ban đầu, chúng ta dùng những tài liệu nội bộ này để giăng bẫy các nhân viên của viện nghiên cứu và các công ty hợp tác, ai ngờ lại 'lôi' được ông ta ra."
Lục Chinh và những người khác nghe say sưa, ngay cả Tự Linh Hi cũng ngẩng đầu lên nghe.
"Qua thẩm vấn, chúng tôi biết được bên ngoài rất ngạc nhiên về việc công trình Sông Hồng Kỳ hoàn thành quá nhanh, mọi thông tin liên quan đều được đặt lên hàng đầu, đồng thời yêu cầu họ chủ động thu thập thông tin.
Họ cho rằng, dù có phải lộ diện một số nhân viên nằm vùng, chỉ cần thu được thông tin quan trọng thì vẫn đáng."
"Đương nhiên, nói thật..."
Tiêu Du Nhã thừa nhận: "Nếu tình huống này xảy ra ở nước ngoài, chúng ta cũng mất ăn mất ngủ ấy chứ."
"Dễ hiểu thôi."
Lục Chinh gật đầu, là quốc gia bị đe dọa vũ khí hạt nhân nhiều nhất trên thế giới, không ai hiểu cảm giác nguy cơ hơn Trung Quốc.
"Nhưng giờ đến lượt họ lo." Lục Chinh cười nói.
"Đúng thế." Tiêu Du Nhã rất vui vẻ: "Đây là một phần của 'Tài liệu chân thực', cùng với máy móc thiết bị, cuộc chiến công – thủ rất đặc sắc."
"Cái gì?" Lục Chinh chớp mắt: "Các cô còn ghi chép 'tài liệu chân thực' nữa à?"
Tư liệu gì?
Ghi chép thân phận thật của Lục Chinh và lai lịch suy đoán của ba cô gái Tự Linh Hi ư?
Không thể nào...
Cấp trên không đến nỗi cứng đầu như vậy, đem loại tài liệu này ra làm mồi nhử chứ?
Tiêu Du Nhã gật đầu: "Về quá trình nghiên cứu và thảo luận tiền kỳ của công trình Sông Hồng Kỳ, kết quả thăm dò địa chất, đến phương pháp thi công trung kỳ, việc sử dụng máy móc mới, tất cả các vấn đề gặp phải, đến phân tích cuối cùng khi hoàn thành.
Toàn bộ quá trình này, đều được chúng tôi chỉnh lý, ghi chép lại, tạo thành một bộ nội dung khép kín, là tài liệu nghiên cứu và thi công công trình, được lưu trữ ở Bắc Đô, Tây Kinh, các đơn vị nghiên cứu khoa học và đại học, cấp độ bảo mật vô cùng cao.”
Lục Chinh: "..."
"Còn có các loại máy móc mới, tôi thấy rất có phong cách khoa học viễn tưởng, sử dụng công nghệ in 3D, hiện đang được niêm phong, cất giữ tại các căn cứ ở Tàng Tỉnh, Thục Tỉnh, Cam Tỉnh và Cương Tỉnh, trong các kho hàng của các đơn vị xây dựng cơ bản."
Tiêu Du Nhã nói: "Tài liệu nội bộ mà tôi vừa nói, chính là một phần của 'Tài liệu chân thực' cung cấp cho nhân viên nội bộ học tập, cho nên mới dụ được một 'con cá lớn' ẩn mình rất sâu ra."
Đừng nói Lục Chinh, ngay cả Lâm Uyển, người được coi là 'nửa trong cuộc' cũng ngây người: "Các cô làm cả bộ tài liệu, đến máy móc cũng làm á?"
“Từ khi biết Lục Chinh muốn giúp chúng tôi hoàn thành công trình Sông Hồng Kỳ là đã bắt đầu rồi, chỉ riêng tài liệu thiết kế thôi cũng mất gần nửa năm."
Tiêu Du Nhã gật đầu nói: "Phải lừa được người nhà, mới lừa được địch. Một công trình hệ thống lớn như vậy, không có tài liệu và máy móc thiết bị mới là chuyện kỳ quái nhất.
Ngoài ra còn có nhân viên, tất cả nhân viên liên quan và không liên quan, đều ký tên vào điều lệ bảo mật. Hiện tại, rất nhiều người không biết, rốt cuộc ai tham gia xây dựng công trình, ai không tham gia.
Cấp trên giăng một cái lưới lớn, dùng một bộ 'chân thực', phòng ngự rộng khắp, nhưng lại không bằng các tài liệu quân sự bí mật cấp cao nhất, cố gắng dụ càng nhiều 'cá lớn' lên."
"Còn về kết quả thì..." Tiêu Du Nhã không nhịn được cười: "Tính đến hôm nay, thành quả rất đáng kể."
“Quá được!”
Lục Chinh giơ ngón tay cái lên: "Có phải dùng mấy tài liệu giả kia, cũng có thể mở Sông Hồng Kỳ ra không?"
Tiêu Du Nhã gật đầu: "Chỉ nhìn tài liệu thôi thì thấy rất thật, nhưng nếu ai dám dùng những tài liệu này để triển khai thí nghiệm hoặc khởi công, thì có thể làm ra cái gì, chỉ có trời mới biết."
Nói đến đây, Tiêu Du Nhã liếm môi, nhưng vẫn nghiêm mặt nói: "Cho nên, công trình Sông Hồng Kỳ chúng ta còn làm được, thì tạo đảo ở Nam Hải, càng không phải bàn."