nh đó ạ, gớm quá mấy mẹ)
“Cũng không dư lại bao nhiêu nữa, cứ dùng một chút là lại vơi đi một chút, tỷ muội chúng ta phải đi tìm đám đồ tử đồ tôn ở nhân gian, bảo bọn nó hiến tế mấy phàm nữ thôi.” An Hòa lay lay cái túi, nói với vẻ tiếc nuối, “Nếu tên tu sĩ này xấu như cái gã râu quai nón lúc trước thì ta sẽ không thuận theo đâu.”
“Ha ha, muội muội, đa phần tiên nhân vẫn đẹp mà, cái tên lúc trước là trườngg hợp đặc biệt. Tuy rằng bộ dạng hắn khó coi nhưng tu vi thì lại không tệ.” An Kiều cười nói, “Muội xem, hình như kẻ kia sắp ra rồi.”
Văn Xuân Tương chậm rãi đi ra khỏi động phủ, thấy có hai nữ tử áo trắng đứng trước cửa động phủ của mình, vẻ mặt cười cợt, người đầy mùi huyết tinh, khiến y không khỏi thảng thốt.
Ôi, sống ở Tiên Giới đã lâu, y sắp quên cả mùi huyết tinh rồi.
“Tuấn tú quá đi mất!” An Hòa trông thấy Văn Xuân Tương lững thững bước ra, liền cảm giác như mình nhìn thấy một người bước ra từ trong tranh, đến khi y giương mắt nhìn về phía hai tỷ muội, trái tim An Hòa lại càng rạo rực không thôi.
Tiên nhân đẹp như thế này, nếu y nguyện ý phụng dưỡng tỷ muội hai ả thì có thể tha cho y một mạng cũng được.
“Chà, còn là Linh tu nữa, muội muội, chúng ta gặp may rồi.” An Kiều nhìn chữ “Linh” trên ngực Văn Xuân Tương, mắt sáng lên, “Đúng là hiếm thấy.”
Ở Ma giới cũng có không ít Linh tu, thế nhưng kẻ nào cũng khó chơi, không hề giống Linh tu ở Tiên giới. Linh tu ở Ma giới còn giả dối hơn cả Nhân tu, hơn nữa phần lớn đều rất khó đánh chết, thọ nguyên lại dài, thông thường kẻ muốn ra tay với họ đều trở thành chất dinh dưỡng cho bọn họ. An Hòa và An Kiều cũng từng nếm trải một lần rồi. Thế nhưng mọi người đều biết, Linh tu Tiên giới và Linh tu Ma giới không giống nhau.
Linh tu Ma giới vừa khó chơi vừa đáng sợ, mà Linh tu Tiên giới thì vừa đơn thuần vừa dễ lừa, Tiên giới khinh thường Ma giới, Ma giới cũng khinh thường Tiên giới, nói đến nói đi cũng là nhìn nhau chướng mắt. Song với tỷ muội hai ả thì gặp Linh tu Tiên giới đương nhiên là chuyện cực kỳ tốt.
“Tỷ tỷ, tinh huyết của tay tu sĩ trước đã bị tỷ hút hơn phân nửa rồi, lần này phải để cho ta đấy. Ta nhất định sẽ cẩn thận, mỗi lần chỉ hút một chút, Linh tu đẹp thế này mà mang về thì phải hãnh diễn lắm đây. Nếu mà không được thì có thể dâng lên cho Ma Tôn!” An Hòa cười nói.
Văn Xuân Tương chắp tay sau lưng mà đứng, lẳng lặng nghe hai tỷ muội này thương lượng xem nên xử lý mình như thế nào, trong lòng ung dung bình tĩnh.
“Các ngươi nói xong chưa?” Văn Xuân Tương thấy hai nữ yêu này càng lúc càng nói lắm, bèn lạnh lùng ngắt lời hai ả.
“Ôi chao, ngươi giận hả, giận mà cũng đẹp nữa.” An Hòa kinh diễm nhìn Văn Xuân Tương, “Ta hối hận rồi, ta quyết định vẫn nên giết ngươi thì hơn. Tỷ tỷ, tỷ nghĩ mà xem, nếu chúng ta giết y, lột da mặt y ra, dùng bí pháp biến thành bộ dáng y thì chẳng phải sau này càng dễ quyến rũ kẻ khác hay sao? Gương mặt như vậy đặt ở trên người một nam tử đúng là lãng phí. Vừa khéo ta cũng dùng chán khuôn mặt này rồi, muốn đổi sang cái khác.”
“Muội muội nói thế nào thì cứ làm thế ấy đi.” An Kiều tung chiêu, một miếng ngọc giản bay ra khỏi tay ả, bắn ra những luồng sáng đen, lóe lên trong không trung, tiên khí trong không khí bỗng chốc trở nên mỏng manh.
“Đi!”
An Kiều vươn tay chỉ, ngọc giản kia tựa như một mãnh thú ăn không đủ no, điên cuồng hấp thu tiên khí chung quanh và cả huyết khí sót lại từ phá trận, sau đó biến thành một con cự thú không rõ hình dạng, há miệng nuốt chửng Văn Xuân Tương.
“Đơn giản!” An Kiều vỗ tay, “Trúng phải ngọc giản nhiếp hồn của ta thì phải một lúc nữa mới tỉnh lại được, không uổng công lúc trước tỷ muội chúng ta dâng lên mấy trăm nam tu cho Ma Tôn mới đổi được món ma khí thất phẩm này.”
“Tỷ tỷ nói đúng.” An Hòa đang muốn đáp lời thì đã thấy ngọc giản kia rung lên, một tia linh quang thoát ra khỏi ngọc giản, xông thẳng lên tầng mây, chỉ trong chớp mắt, một luồng khí tức cuồn cuộn truyền đến từ trong ngọc giản, ầm ầm vang dội.
“Tỷ tỷ, ngọc giản của tỷ!” An Hòa hoảng hốt thét lên.
An Kiều ngoảnh lại, vội vàng đánh ra mấy đạo thần thông về phía ngọc giản.
Song ngọc giản vẫn nứt ra một cái khe, khe hở càng lúc càng lớn, khí tức chảy ra từ ngọc giản cũng càng ngày càng nặng, gần như che mất nửa khoảng trời.
Ngay sau đó, dòng khí tức kia kéo tới muôn vàn thiên lôi dày đặc, dệt thành một tấm lưới sét khổng lồ, lưới sét như có mắt, bổ xuống từ hai bên, tạo thành hình một cái nón úp ngược, vây kín hai tỷ muội An Kiều và An Hòa.
Ầm!
Ngọc giản nhiếp hồn kia rốt cuộc chống đỡ không nổi, hoàn toàn vỡ vụn, Văn Xuân Tương nhẹ nhàng phủi tay áo, khóe miệng nhoẻn lên một nụ cười tươi, đối diện với tỷ muội An Kiều và An Hòa, “Hai con nhện nhép mà cũng đòi xuống tay với ta à? Nói đi, các ngươi làm cách nào phát hiện ra ta?”
“Ngươi…… Tu vi của ngươi rõ ràng mới chỉ Đại La Kim Tiên tầng sáu……” Nói được một nửa, An Kiều đã tự hiểu ra.
Tầng sáu thì sao?
Nếu đối phương cố ý áp chế tu vi ở tầng sáu thì sao?
Nhìn cách thức y ra tay, e rằng cách cấp bậc Tiên Quân chẳng còn xa nữa.
Nhưng An Kiều không hiểu, hai tỷ muội ả đều có tu vi Đại La Kim Tiên tầng chín, sao lại không hề có sức phản kháng trước Linh tu này?
“AAA ——!”
An Hòa thử phun ra tơ nhện của mình để phá lưới xông ra, nhưng khi tơ nhện kịch độc chạm vào lưới sét thì lại như gặp phải khắc tinh, chẳng những không có tác dụng mà thiên lôi còn truyền theo tơ nhện đánh thẳng vào cơ thể ả, chỉ lát sau, cổ của ả ta đã cháy đen hơn phân nửa.
“Các ngươi chỉ lo thải bổ mà không chuyển tu vi hấp thụ được thành thực lực của mình, chậc chậc.” Văn Xuân Tương tiếc nuối lắc đầu, “Chút thường thức ấy bất cứ Ma tu nào ở Tu Chân giới cũng biết, sao phi thăng rồi lại quên mất vậy?”
An Kiều và An Hòa oán hận trừng Văn Xuân Tương, “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?”
“Vừa nãy bổn tọa còn chưa nói sao?” Văn Xuân Tương động ngón tay, lưới sét tức khắc co nhỏ lại vài lần, dường như ngay sau đó sẽ kề sát vào người hai ả, “Các ngươi làm cách nào phát hiện được ta?”
“Chúng…… Chúng ta trước kia từng dùng một món đồ để đổi lấy hai bảo bối của Tinh Nhiêu Ma Mẫu. Một món là ngọc giản nhiếp hồn ngươi vừa mới phá hủy, một món là la bàn Cực Tinh này.” Bàn tay An Hòa lóe sáng, một chiếc la bàn tinh xảo xuất hiện trong tay ả, “Chỉ cần tu vi của địch thủ không hơn ta quá nhiều thì ta có thể dùng la bàn này để tìm bất cứ ai. Dù dùng trận pháp hay tiên khí cũng vô dụng. Nếu ngươi chịu thả chúng ta ra, chúng ta sẽ đưa la bàn này và khẩu quyết của nó cho ngươi.”
“Bổn tọa có nói muốn thả các ngươi sao?” Văn Xuân Tương khẽ cười, “Phá hủy động phủ của ta mà muốn bỏ đi như vậy à?”
“Ngươi…… Nếu ngươi không thả bọn ta ra thì đừng hòng lấy được cái la bàn này nữa. Tinh Nhiêu Ma Mẫu chính là sư phụ ký danh của tỷ muội bọn ta, bà ấy sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!” An Hòa thấy đối phương không muốn thả người thì đành phải nói ra tên của Tinh Nhiêu Ma Mẫu.
“Tinh Nhiêu Ma Mẫu? Không biết.” Văn Xuân Tương quơ tay, lưới sét lập tức co rút, xuyên qua cơ thể An Kiều và An Hòa.
Chỉ chốc lát sau, trong lưới điện đã không còn hai mỹ nhân nữa, mà thay vào đó là xác hai con nhện bị cắt thành từng mảnh.
“La bàn này có giới hạn số lần sử dụng.” Văn Xuân Tương cầm lấy chiếc la bàn bị hủy kia, nhìn thoáng qua xem xét, sau đó ném nó xuống đất, “Nhưng xem ra các ngươi cũng không biết chuyện này.”
Văn Xuân Tương cúi đầu liếc nhìn, dường như phát hiện gì đó, lại nhặt la bàn lên.
Ra là thế.
Cứ thắc mắc sao đồ tốt thế này lại rơi vào tay đôi tỷ muội vô dụng kia, ra là la bàn này không chỉ dùng để tìm người, mà còn dùng để theo dõi.
Người tham dự Tứ Phương Thiên Hội chỉ có trình độ từ Tiên Quân Ma Quân trở xuống, mụ Tinh Nhiêu Ma Mẫu gì gì đó muốn tránh đi tai mắt của các Tiên Đế khác để đến Tiên giới, vậy thì có thể đưa một phần thần hồn vào trong la bàn này.
Văn Xuân Tương đang định hủy hoàn toàn la bàn thì chợt thấy trong la bàn bay ra một luồng khí đen, thừa lúc y không chú ý liền chui vào trong mi tâm y.
“Tinh Nhiêu Ma Mẫu dám làm thế ư?” Bên ngoài thủy kính, các Tiên Đế không nén nổi giận dữ, Tinh Nhiêu Ma Mẫu có cấp bậc Ma Đế, cũng là một nhân vật lớn ở Ma giới, nếu mụ ta phái đệ tử đến đây tham gia Tứ Phương Thiên Hội thì bọn họ tuyệt đối sẽ không có ý kiến gì, nhưng Tinh Nhiên Ma Mẫu lại cho thần thức bám vào la bàn này, mượn cơ hội lẻn vào Tiên giới, cướp đoạt thần thức của Tiên tu, biến bọn họ thành con rối của mình, hành động này chính là xúc phạm đến ranh giới cuối cùng của các Tiên Đế!
“Thưa Thiên Đế, chúng ta vừa bất cẩn lơ là là đã khiến mụ Tinh Nhiêu Ma Mẫu này lợi dụng sơ hở, giờ mụ ta chui vào trong thần hồn của Văn Xuân Tương, đây chính là thời cơ tốt để bắt giữ mụ.” Một Tiên Đế chắp tay nói tới Đông Phương Thiên Đế. Chỉ cần Thiên Đế nguyện ý ra tay là có thể thông qua thần hồn này, khiến Tinh Nhiêu Ma Mẫu chịu không nổi.
“Kính xin Thiên Đế ra tay.” Linh Đế thấy Văn Xuân Tương bị mụ đàn bà điên kia chui vào thần thức thì cũng rất kích động.
Ả điên kia xưa nay luôn không sợ trời không sợ đất, nếu mụ ta thật sự biến Văn Xuân Tương thành con rối thì chẳng phải Linh Tu thiên cung bọn họ bồi dưỡng Văn Xuân Tương phí công sao? Bên phía Tạ Chinh Hồng phải giải thích như thế nào được?
Nhân lúc thời gian xâm nhập còn chưa lâu, nếu Thiên Đế chịu ra tay thì có thể dễ dàng cứu được Văn Xuân Tương.
“Chớ nóng vội.” Đông Phương Thiên Đế thản nhiên cười, “Văn Xuân Tương không phải kẻ tầm thường, một chút thần thức đó của Tinh Nhiêu Ma Mẫu chưa chắc làm gì được y đâu. Linh Đế ngươi quan tâm ắt loạn đấy.”
Linh Đế chắp tay nói, “Đội ơn Thiên đế dạy bảo.”
Đúng vậy, Văn Xuân Tương còn có thể nhận được truyền thừa ở trong mộ địa cơ mà, thần thức của Tinh Nhiêu Ma Mẫu hẳn không làm gì được y.
Thần thức của Tinh Nhiêu Ma Mẫu chui vào trong thần hồn của Văn Xuân Tương, hóa thành một mỹ nữ mặc váy đen yểu điệu, chậm rãi đi lại trong thức hải của y.
“Linh tu này không đơn thuần như ta tưởng.” Lúc ấy Tinh Nhiêu Ma Mẫu đồng ý trao đổi với tỷ muội An Kiều và An Hòa, chẳng qua là do rảnh rỗi nên mới cho một chút thần thức bám vào, không ngờ hai tỷ muội này lại vô tích sự như thế, chưa kịp làm gì đã bị giết chết rồi. Tinh Nhiêu Ma Mẫu nhận thấy ở phụ cận có một cơ thể không tệ, cho nên bèn chui vào, nếu ưng mắt thì sẽ trực tiếp hấp thu luôn.
Đây không phải lần đầu Tinh Nhiêu làm chuyện như vậy, mụ đi qua đi lại, trong lòng chợt thấy không ổn.
Sao càng đi càng thấy âm u vậy?
Sao thức hải của Linh tu Tiên giới lại như thế này?
Tinh Nhiêu Ma Mẫu đang định chạy thì phía trước bỗng lóe lên ánh sáng đỏ.
Không xong rồi!
Tinh Nhiêu hoảng hốt, đang định chui ra khỏi cơ thể Văn Xuân Tương thì luồng sáng đỏ kia đã đánh thẳng vào mụ, chỉ giây lát liền nuốt chửng lấy mụ ta.
Ma giới.
Tinh Nhiêu Ma Mẫu mở mắt ra, “Phụt” một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.
Mụ tung hoành Ma giới bao nhiêu năm nay, thế mà lại ăn vố đau bởi một Linh tu Tiên giới?
Luồng sáng đỏ kia rốt cuộc là cái gì……?
Thần thức của Tinh Nhiêu Ma Mẫu và mụ ta vốn là một thể với nhau, ký ức bị luồng sáng đỏ kia nuốt chửng vẫn còn khiến mụ kinh hồn táng đảm. Mụ từng giết biết bao nhiêu người, từng gặp biết bao nhiêu hiểm nguy, thế nhưng không lần nào khiến mụ cảm giác tim đập nhanh như khi đối diện luồng sáng đỏ ấy.
Đó rốt cuộc là thứ gì?
Tinh Nhiêu Ma Mẫu đứng dậy, bay tới chỗ của Ma Đế lớn tuổi nhất Ma giới.
Mụ nhất định phải biết ánh sáng đỏ kia là cái gì?
Trong lòng mụ mơ hồ có dự cảm, nếu mụ biết ánh sáng đỏ kia là gì thì không chừng có thể thay đổi địa vị hiện tại của mụ, tiến xa thêm một bước nữa! Ánh sáng đỏ khiến mụ sợ hãi như vậy, nếu có thể lấy được đến tay…..
Văn Xuân Tương mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp.
Thần thức của Tinh Nhiêu Ma Mẫu gì gì đó đã bị hồng châu nuốt hết, một ít ký ức thuộc về mụ ta cũng bị hấp thu, truyền vào trong đầu Văn Xuân Tương.
Ma giới có vẻ cũng không yên ổn.
Đám Mục Đình và Nhan Kiều có lẽ không ở địa bàn của Tinh Nhiêu Ma Mẫu, không nhận được tin gì cả. Thế nhưng hết thảy về Ma giới, thậm chí một vài bí mật không ai biết, Văn Xuân Tương lại biết đôi chút.
Văn Xuân Tương có thể cảm giác được nụ hoa màu trắng của mình hơi rung rinh.
Hồng châu và ma châu đều ở bên trong mẫu đơn trắng, so với nói mẫu đơn trắng là một phần cơ thể y, thì đúng hơn phải nói là sức mạnh mà y chưa kịp tiêu hóa, cũng không chịu sự khống chế của y!
Văn Xuân Tương khẽ thở dài, tạm thời áp chế mớ cảm xúc ngổn ngang trong lòng.
Trước đây y đã từng nói, dù Ma giới có tốt đến đâu, nhưng chỉ cần tiểu hòa thượng còn ở bên cạnh y, y sẽ không thể rời bỏ hắn.
Dạo này ở nhà t chăm nấu ăn, được bố mẹ khen đảm đang hihi:v Mà không biết từ giờ đến hết dịch có hoàn được bộ này ko?