che mặt*
———————————–Tiểu phiên ngoại————————————
“Nàng trốn cái gì?” Phú thương nào đó hung tợn hỏi thê tử của mình.
“Lão….. Lão gia, con trai còn nhỏ.” Thê tử của phú thương cười ngượng ngập.
“Nàng cũng biết ta bị quỷ đói quấn thân mà?” Phú thương cả giận nói.
Thê tử không nói lời nào, bây giờ cả huyện ai mà chẳng biết mấy phú thương này bị quỷ đói quấn lấy?
Người vô lương tâm dù sao vẫn là số ít, các phu nhân này bình thường sống an nhàn sung sướng, thấy người nghèo cũng sẽ bố thí cho không ít, đâu ngờ tướng tông nhà mình lại nâng giá lên cao chót vót thế chứ? Dù bọn họ không được học hành nhiều, nhưng cũng biết đạo lý mạng người quan trọng. Hơn nữa bởi vì mấy hôm nay, các phú thương ăn không ngon ngủ không yên, tính tình trở nên vô cùng nóng nảy, thường xuyên khiến con nít sợ phát khóc, vậy nên lời đồn bị quỷ đói quấn thân càng như thật, khiến bọn họ không tin cũng không được.
Phú thương tức giận bỏ đi.
Chẳng bao lâu sau, lại có mấy quản sự không chịu nổi cắn rứt lương tâm, chủ động xin từ chức, lần lượt về nhà tránh họa.
Các phú thương đành phải đến cầu trợ Phật Tử.
Phật Tử thở dài, “Hiệu quả của phù lục chắc vẫn tốt chứ.”
“Vâng vâng, dấu răng đã ít đi nhiều, nhưng hai hôm nay lại bắt đầu có dấu hiệu tăng.” Các phú thương vội vàng gật đầu.
“Bần đạo cũng hết cách rồi.” Phật Tử bất đắc dĩ nói, “Chư vị ở cách huyện bên quá gần, đám quỷ đói kia đương nhiên muốn xuống tay với các vị. Dù bần đạo tiêu diệt được một con, nhưng vẫn còn mười con trăm con, sao có thể diệt cho hết được?”
“Vậy phải làm sao đây?”
“Bọn chúng khi còn sống đều chết vì đói, hãy dùng lương thực làm thành màn thầu đem đi phân phát, mang lên núi cúng bái, không chừng có thể hóa giải oán khí của bọn chúng.”
“……Cần bao nhiêu màn thầu ạ?”
“Chín ngàn chín trăm chín mươi chín chiếc.” Phật Tử trả lời, “Chiếc nào cũng phải lớn, cúng liên tục ba ngày là được.”
“Một vạn chiếc màn thầu này, chúng ta không thể làm ra trong thời gian ngắn được. Hơn nữa lương thực là chuyện nhỏ, nhưng mà nhân lực….. Dù là đầu bếp giỏi nhất, thì một ngày cũng chỉ làm được một trăm chiếc màn thầu thôi, chưa kể thời gian nhào bột các thứ.”
“Chẳng phải trong huyện thành kế bên có rất nhiều phụ nữ hay sao?” Phật Tử nói, “Bọn họ thường hay nấu cơm nhào bột, chắc hẳn đều biết làm màn thầu. Bọn họ cũng chẳng cần bao nhiêu tiền công, cứ cho mấy cái màn thầu là sẽ giúp các vị làm.”
“Đạo trưởng nói đúng, làm vậy tiết kiệm được rất rất nhiều tiền!”
Các phú thương nghe được kế sách hay, lập tức trở về mời gọi đầu bếp, chuẩn bị làm màn thầu.