o nữa, tuyệt đối không có sơ sót gì đâu.” Thấy Phượng Ổ chẳng hề xao động, Quách Phi Ngữ đành tiết lộ chút tin tức.
Thần sắc Phượng Ổ khẽ đổi, “Ồ? Nếu đã vậy thì cần gì phải đến đây tìm ta nữa?”
“Tiên Quân có điều không biết đấy thôi.” Thấy Phượng Ổ chịu tiếp lời, lòng Quách Phi Ngữ thoải mái hơn không ít, “Địa mạch trong tiên vực của Nam Minh Tiên Quân có năng lực không kém, Tiên Quân nhà ta từng là chủ nhân của tiên vực đó cho nên hiểu biết rất rõ. Mà địa mạch trong tiên vực của Phượng Ổ Tiên Quân ngài thì khác loại nhưng lại chung mạch với địa mạch của Tiên Quân nhà ta, chỉ cần ngài nguyện ý hợp tác, cho Tiên Quân nhà ta mượn địa mạch dùng một chút thì việc thôn phệ địa mạch của Nam Minh Tiên Quân là dễ như trở bàn tay.”
“Làm sao ta biết lão ta mượn thì nhất định sẽ trả chứ?” Phượng Ổ cười lạnh, “Đến lúc đó ta tiền mất tật mang, biết tìm ai nói lý đây?”
“Tiên Quân không cần lo lắng. Tiên Quân nhà ta nói rằng sẽ lập lời thề Thiên Đạo trước, còn có người của Linh Tu thiên cung làm chứng, tuyệt đối sẽ không để Tiên Quân ngài chịu thiệt thòi. Hơn nữa chẳng giấu gì ngài, Tiên Quân nhà ta đã bắt đầu động thủ rồi, giờ chắc hẳn Nam Minh Tiên Quân đang gấp lắm!” Quách Phi Ngữ cười ha hả, thấy Phượng Ổ trầm tư thì bèn nói thêm, “Phượng Ổ Tiên Quân, mọi thứ đã sẵn sàng, chuyến này nhất định có thể tóm được Nam Minh Tiên Quân!” Dứt lời, Quách Phi Ngữ liền nhìn sang Tạ Chinh Hồng và Văn Xuân Tương, “Hai kẻ đằng kia chính là thủ hạ của Nam Minh Tiên Quân, xin Tiên Quân hãy bắt giữ bọn chúng, Tiên Quân nhà ta nhất định sẽ càng tin tưởng thành ý của ngài hơn.”
Mặt Văn Xuân Tương và Tạ Chinh Hồng không đổi sắc, mặc cho Quách Phi Ngữ chĩa đầu mâu về phía mình.
Trong mắt bọn họ, tên Quách Phi Ngữ này chẳng khác gì một người chết.
“Ta thì thấy không đâu.” Sắc mặt Phượng Ổ thả lỏng, ánh mắt nhìn Quách Phi Ngữ ẩn chứa tiếu ý, “Ta cảm giác mang thi thể của ngươi đến cho Nam Minh đạo hữu thì có lẽ hắn sẽ càng tin tưởng thành ý của ta hơn đấy.”
———————————–Tiểu phiên ngoại————————————
Hắc Sơn lão yêu theo Phật Tử đi vào chính giữa đạo quan, bắt đầu nói ra ý đồ đến của mình.
Mấy năm trước hắn tu hành bị tẩu hỏa nhập ma, ngày càng khó khống chế được hành vi của mình, cần tìm một người tu cả Phật lẫn Đạo để giúp hắn ổn định ma khí trong cơ thể. Hắn từng định tìm vài nữ quỷ nữ yêu có thể chất đặc biệt để dẫn ma khí ra ngoài, nhưng cách này chỉ trị ngọn không trị gốc, chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì hắn cũng chẳng muốn dùng.
Mãi đến khi nghe thủ hạ báo rằng quan chủ của Thanh Dương quan này rất có khả năng là người song tu Phật Đạo, hắn liền tìm tới đây.
Đúng lúc Phật Tử đang chiến đấu cùng Lão Lão, Hắc Sơn lão yêu bèn dùng pháp thuật để quan sát rõ ràng, lòng càng mừng rỡ, liền đến chờ sẵn ở Thanh Dương quan. Không ngờ đám tiểu yêu tinh trong đạo quan thấy hắn mà như thấy diêm vương, lập tức lôi phù lục ra.
Hăc Sơn lão yêu biết thanh danh của mình không được tốt lắm nên cũng không để ý, đành phải ở bên cạnh chờ quan chủ trở về.
“Muốn ta giúp ngươi ổn định ma khí thì cũng được thôi.” Phật Tử nhẹ nhàng nói, “Chỉ là ta muốn xin đại vương đáp ứng một yêu cầu của ta.”
“Mời quan chủ nói.” Hắc Sơn lão yêu đã sớm chuẩn bị chờ đối phương ra công phu sư tử ngoạm.
“Sau khi ta mất, xin nhờ đại vương thu nhận đám yêu tinh trong đạo quan của ta, cho bọn nó một nơi tĩnh tâm tu hành.”
“Chỉ vậy thôi sao?” Hắc Sơn lão yêu nhíu mày nó, “Với tu vi của quan chủ, ta thấy về sau gia nhập tiên ban cũng chẳng phải việc khó, đến lúc ấy ngươi đương nhiên có thể phù hộ bọn chúng, tội gì phải nói mấy lời xúi quẩy như thế?”
Phật Tử lắc đầu, “Ta không muốn gia nhập tiên ban.”
Không muốn thành tiên thì ngươi tu hành làm cái gì?
Hắc Sơn lão yêu thiếu chút nữa hỏi ra khỏi miệng, nhưng thấy Phật Tử không muốn nói, chỉ đành đè nén thắc mắc trong lòng.
“Việc này ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi giúp ta ổn định ma khí, đám yêu tinh trong đạo quan của ngươi sẽ không thiếu một cọng lông nào.” Hắc Sơn lão yêu hứa hẹn. Dù sao hắn thấy đám yêu tinh này nhát gan lắm, dọa mấy câu là tuyệt đối không dám gây phiền cho hắn đâu, rất chi là dễ nuôi.
“Đa tạ đại vương, vậy thì bắt đầu thôi.”