o, một điểm cam lộ, diệu pháp khôn cùng!”
“Thần Tú đạo hữu, ta thấy ngươi nên thử Cát Tường Bồ Tát đạo, một kiếm tung ra, uy lực vô biên!”
“La Hán đạo chúng ta cũng hết sức hoan nghênh…..”
Các Sứ Giả đứng ở ngoài đều ngớ ra, hiển nhiên cũng ngỡ ngàng vì cảnh tượng náo nhiệt này.
Được rồi, Phật tu chưa xuống tóc cũng có không ít, chẳng phải đặc biệt gì, hơn nữa người này rõ ràng đã đạt thành Phật Thân, lại còn là trình độ Kim Phật, khởi điểm của hắn ở Phật giới đã cao hơn rất nhiều người rồi. Người đạt thành Phật Thân, dù tu hành Bồ Tát đạo hay La Hán đạo thì đều hiệu quả cực cao, đoàn thể nào cũng muốn dốc lòng bồi dưỡng. Nếu có thể đưa hắn lên tôn vị, sau này bảo hộ cả một thế lực cũng thừa sức, tuyệt đối là một việc có lời.
Trong ghi chép, phàm là tu sĩ lần đầu phi thăng đã đạt thành Kim Phật chi thân, chỉ cần giữa chừng không bỏ mạng thì đến cuối cùng bét nhất cũng sẽ trở thành Hiếp Thị Bồ Tát.
Haiz, xem ra không có việc của Sứ Giả bọn họ rồi.
Các Sứ Giả nhìn nhau, không nán lại đây nữa, mà quyết định đi đến một hồ phi thăng khác.
Sứ Giả nhân số đông nhất vừa đi, trên sân lập tức trống trải hơn nhiều.
Tạ Chinh Hồng lẳng lặng nhìn mọi người, nở một nụ cười, trả lời, “Đa tạ chư vị đạo hữu ưu ái, có điều bần tăng đã có sư thừa ở hạ giới, e là không thể tùy tiện gia nhập môn phái của chư vị được.”
“Sư thừa nào vậy?” Có người hỏi ngay tức thì.
Truyền thừa hoàn chỉnh ở hạ giới vô cùng ít ỏi, hơn nữa ai biết Phật thuộc truyền thừa của ngươi có còn ở đây hay không? Phật giới có nhiều thần phật chết đi, cho nên việc không có truyền thừa, không có sư phụ cũng chẳng hiếm.
Tạ Chinh Hồng nhớ tới lời tăng nhân áo trắng nói, bèn chắp tay nhẹ nhàng đáp, “Là Nam Mô Bảo Quang Phật.”
Nam Mô Bảo Quang Phật?
Các Bồ Tát La Hán đều yên lặng, hiển nhiên họ không ngờ Tạ Chinh Hồng lại thật sự nói ra một nhân vật khó lựa chọn như thế.
Tạ Chinh Hồng thấy vậy bèn chắp tay hành lễ, hỏi lại lần nữa, “Chẳng hay chư vị đạo hữu có biết Bảo Quang Phật ở nơi nào không?”
“Không biết.” Một vị Bồ Tát khẽ thở dài, nói, “Nếu ngươi hỏi vị Phật khác thì có lẽ chúng ta sẽ biết, nhưng Bảo Quang Phật thì chúng ta thực sự không biết.”
“Nghe nói Nam Mô Bảo Quang Phật đã bế quan từ một vạn năm trước, đến nay vẫn chưa trở về.”
“Ra là vậy, đa tạ chư vị đạo hữu.” Tạ Chinh Hồng thành tâm nói.
“Thần Tú đạo hữu, ngươi hãy suy xét cẩn thận xem. Nếu như đổi ý thì cứ liên hệ với ta qua Phật bài này.” Dứt lời, vị Bồ Tát nọ liền lấy ra một tấm Phật bài, đưa Tạ Chinh Hồng, “Đạo hữu có thời gian một ngàn năm để từ từ suy nghĩ, không cần phải gấp đâu.”
Tạ Chinh Hồng nhìn người nọ, đối phương có tu vi sâu vô cùng, nhìn thoáng qua như thể thấy vô số đôi tay ẩn hiện, hẳn là tu Thiên Thủ Quan âm đ*o, có lẽ đã có tiểu thành.
“Đa tạ Bồ Tát ưu ái.” Tạ Chinh Hồng nhận lấy Phật bài, bên trên khắc hư tượng Thiên Thủ Quan Âm, không thể nhìn ra chất liệu, chắc là vật mấy năm gần đây mới xuất hiện.
“Ngươi rất ưu tú.” Thấy Tạ Chinh Hồng nhận Phật bài, vị Bồ Tát kia nở nụ cười tươi, “Nếu đạo hữu gặp nạn thì hãy bóp nát Phật bài, tu sĩ thuộc Thiên Thủ Quan âm đ*o chúng ta nếu ở gần đó thì sẽ tức tốc tới ngay.” Song nếu bóp nát Phật bài thì đồng nghĩa với việc Tạ Chinh Hồng đồng ý gia nhập Thiên Thủ Quan âm đ*o, không thể đổi ý.
“Tiểu tăng hiểu rồi.” Tạ Chinh Hồng gật đầu nói.
“Bọn ta cũng có Phật bài đây, xin đạo hữu nhận lấy.”
“Ta cũng có.”
Thấy Tạ Chinh Hồng dễ nói chuyện, các La Hán Bồ Tát bên cạnh vừa chê bai tu sĩ Thiên Thủ Quan âm đ*o quá gian trá, vừa vội vàng lấy Phật bài của môn phái mình ra tặng.
Tạ Chinh Hồng lần lượt nhận lấy và nói cám ơn.
Thấy hắn như vậy, không ít người thầm lấy làm tiếc nuối.
Người này vừa nhìn liền biết là mầm tốt để tu Phật, không biết sau này tương lai sẽ ra sao đây? Nếu lai lịch của hắn thấp một chút, bọn họ mang người đi cũng chẳng vấn đề gì, phiền là phiền ở chỗ, người này là truyền nhân của Nam Mô Bảo Quang Phật.
Phải biết rằng Nam Mô Bảo Quang Phật là một trong năm mươi ba vị Phật, địa vị ở Phật giới không phải thấp, thậm chí có thể nói là khá cao. Mà năm mươi ba vị Phật tối thiểu cũng phải là trình độ Phật Tôn, tương đương với Tiên Tôn của Đạo gia. Hơn nữa đệ tử Phật giáo nhiều vô số kể, người đạt thành Phật Thân cũng cơ man, nhưng mấy vị có thể có bài danh trên Phật vị, còn đứng trong hàng ngũ năm mươi ba vị Phật thì không hề dễ chọc.
Nếu như xác định Nam Mô Bảo Quang Phật đã viên tịch, vậy thì bọn họ thu nhận Thần Tú cũng không sao, không chừng tương lai còn bồi dưỡng ra một trong năm mươi ba vị Phật ấy chứ. Nhưng Nam Mô Bảo Quang Phật chưa viên tịch, thực tế mà nói thì chỉ mất tích thôi, nếu như bọn họ cứ cố ép buộc bằng được, sau này Bảo Quang Phật trở về thì phải giải quyết thế nào đây? Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn nên để Thần Tú tự quyết định thì hơn. Nếu sau này Nam Mô Bảo Quang Phật trở về, bọn họ và Thần Tú kết giao quan hệ cũng là chuyện tốt, còn nếu không trở về, vậy thì không thể trách bọn họ tiên lễ hậu binh được.
Dù sao cũng có tận một ngàn năm cơ mà, tân nhân này rồi sẽ hiểu ra chỗ hạn chế của việc đơn độc một mình, bọn họ không vội, kẻo để lại ấn tượng xấu trong mắt tân nhân thì sẽ mất nhiều hơn được. Mọi người đều phải tu hành từng bước mới tới được đây, không ai thấp kém hơn ai hết.
Vả lại trông dáng điệu đệ tử này từ tốn không hoang mang, hẳn là trong lòng cũng đã có tính toán, bọn họ mà chèn ép quá đáng thì thật không hay chút nào.
Thấy Tạ Chinh Hồng nhận Phật bài rồi, một ít đoàn thể thực lực cao cường liền lần lượt rời đi, bọn họ rất tự tin rằng tân nhân sẽ lựa chọn mình. Còn những đoàn thể thực lực không mạnh, vốn đang định nói gì đó với Tạ Chinh Hồng, nhưng chỉ thấy hắn mỉm cười đáp lại, biết đối phương không phải loại ngây thơ, cho nên cũng không tiếp tục nữa.
Tạ Chinh Hồng mới tới Phật giới ngày đầu tiên đã thu được một đống túi trữ vật và Phật bài, hắn dở khóc dở cười, sau khi nghỉ ngơi một lát bèn đứng dậy rời đi, quyết định thăm thú khu vực mình ở một chút.
Trong Tiên giới, địa bàn của Đạo gia và Phật gia có chỗ trùng, cũng có chỗ không trùng. Không trùng thì ít, trùng thì nhiều. Tổng thể có thể chia làm ba mươi ba tầng trời. Mười một tầng đầu đều là người có tu vi Đại La Kim Tiên trở xuống ở, tương đương với Cung Dưỡng Bồ Tát cấp cao nhất. Mười một tầng giữa thì thường hay thấy Đại La Kim Tiên, Tiên Quân, cũng có cả Hiếp Thị Bồ Tát, Bồ Tát La Hán Chân Phật mang tôn vị ẩn hiện. Mười một tầng còn lại thì khá thần bí. Nói đúng hơn là, từ tầng trời thứ hai mươi lăm trở đi, tiên nhân bình thường đều không biết rõ. Tiên nhân bình thường muốn tiến vào tầng thứ hai mươi lăm thì tu vi bét nhất cũng phải là Phật Tôn, Tiên Tôn, càng lên cao càng gian nan. Sau tầng thứ ba mươi hầu hết đều là nhân vật cấp bậc truyền thuyết, căn bản không thể tới gần. Tiên khí ở hai mươi hai tầng đầu tăng dần theo thứ tự, cũng thường hay có chiến tranh, tổng thể mà nói thì không thể xem là thái bình.
May là tân nhân có ước định bảo vệ ngàn năm, cho nên có thể đi chung quanh quan sát, không bị ai gây hấn. Trong khoảng thời gian này, tiên nhân mới phi thăng cũng nhanh chóng hiểu được thế lực đại khái của Tiên giới, là thời điểm tốt để gia tăng tu vi của mình. Nếu biết tận dụng tốt thì thậm chí có người sau ngàn năm trở thành Tiên Quân. Nhưng nếu để uổng phí thì tương lai e khó mà tìm được thời gian nhàn nhã như vậy, chỉ cần cố gắng tu hành, không cần lo đến an toàn của bản thân.
Phòng vệ của mười một tầng đầu không quá nghiêm ngặt, thường hay có người từ Ma Giới chạy đến mười một tầng đầu để săn những tân nhân nhỏ yếu. Một trăm năm sau khi thời kỳ bảo hộ ngàn năm của tân nhân qua đi chính là khoảng thời gian có tỷ lệ tử vong cao nhất. Nếu may nắn thì còn có thể đầu thai chuyển thế, không may thì thân tử đạo tiêu. Vậy nên thời gian một ngàn năm này rất quý giá.
Tạ Chinh Hồng hiện đang ở tầng trời thứ ba, tiên khí cũng xem như không trở ngại gì với một người vừa phi thăng đã là Kim Phật như hắn. Hắn luân hồi trăm kiếp trở về Phật giới, trong lòng cũng có cảm giác về lại chốn xưa, chỉ tiếc những người hắn quen biết trước kia đều tử thương, không biết đã đi nơi nào.
Hắn lựa chọn Nam Mô Bảo Quang Phật để ngụy trang, là bởi xưa kia hắn từng có qua lại với Bảo Qunag Phật, cho nên cũng có thể ngụy trạng một chút đạo pháp của ông, chỉ cần các Phật Tiên trên tôn vị không tới đây thì không ai có thể nhận ra được. Ở mười một tầng đầu thì lại càng đảm bảo.
Có điều nghe nói Bảo Quang Phật cũng mất tích, lòng Tạ Chinh Hồng dâng lên chút sầu muộn.
Năm ấy Phật Tổ để hắn luân hồi trăm kiếp, tìm lại Pháp Ấn, xem ra là phúc chứ không phải họa.
Mấy chục năm sau.
Tu vi của Tạ Chinh Hồng hiện đã là Kim Phật trung kỳ, bên cạnh hắn còn có một vị đạo hữu Nguyên Ưu tu hành Hoan Hỉ La Hán đạo. Nguyên Ưu đã lĩnh ngộ được “Sát tặc” trong tam nghĩa của La Hán[2], sau khi thành Phật Tiên thì tu vi là Kim Phật hậu kỳ, cao hơn Tạ Chinh Hồng một chút. Ba mươi năm trước Nguyên Ưu bị vây công, Tạ Chinh Hồng tình cờ đi ngang qua, bị cuốn vào trong đó. Tạ Chinh Hồng vẫn là tân nhân, được ba bên bảo hộ, đám tu sĩ vây công Nguyên Ưu không ngờ lại có tân nhân tu vi Kim Phật đến quấy rối, đành phải ngậm đắng bỏ đi. Dần dà, Nguyên Ưu và Tạ Chinh Hồng trở nên thân quen.
Nguyên Ưu phi thăng sớm hơn Tạ Chinh Hồng một ngàm năm, kỳ tân nhân vừa qua liền bị chặn đánh, giờ thấy một hậu bối vừa phi thăng cứu mình, y vô cùng lo lắng, thế là liền quấn lấy hắn.
Theo như lời Nguyên Ưu thì, kẻ Thần Tú đắc tội có bản lĩnh lớn hơn hắn, nếu kỳ tân nhân qua đi thì chưa chắc sẽ may mắn có người đến cứu giống mình, vẫn nên đi theo trả ơn cứu mạng, toàn vẹn nhân quả.
Lần này hai bọn họ vừa từ Phật hội của đệ tử Đa Văn Thiên Vương đi ra, còn chưa kịp tiêu hóa tri thức ở Phật hội thì Tạ Chinh Hồng chợt biến sắc, vội vã chạy ra ngoài.
“Thần Tú, chậm thôi, có chuyện gì thế?” Nguyên Ưu cảm thấy thật là mệt tâm, ở cùng một bằng hữu như vậy, suốt mấy chục năm chẳng chủ động nói lời nào, nếu câu hỏi mà không quan trọng thì hắn đều có thể trả lời trong một chữ. Chẳng trách vừa phi thăng đã là Kim Phật, bản lĩnh tích chữ như vàng này chẳng hề thua kém mấy vị Vô Lượng Thần Phật kia chút nào!
Mấy chục năm qua, đoạn dài nhất mà Tạ Chinh Hồng nói chính là về đạo lữ của hắn.
Khoan khoan, vẻ mặt Thần Tú kích động như vậy không phải vì đạo lữ của hắn sắp phi thăng đó chứ?
Giờ mới bao nhiêu năm trôi qua, tưởng phải chờ mấy trăm năm chứ, còn chưa được một trăm năm mà!
Nguyên Ưu vừa lơ là là đã thấy Tạ Chinh Hồng bay sắp mất dạng rồi, cuối cùng lòng hiếu kỳ về đạo lữ của Tạ Chinh Hồng vẫn vượt lên hết thảy, y tức tốc đuổi theo.
Tu Chân giới.
Nhan Kiều và Mục Điều đang rất phiền toái vì tu sĩ tìm tới truy hỏi.
Cửu Châu Ma Hoàng Văn Xuân Tương là Ma tu đại danh đỉnh đỉnh cơ mà, sao lúc độ kiếp phi thăng lại hiện ra tiên tướng, biến thành Yêu Tiên thế này? Lẽ nào Cửu Châu Ma Hoàng không phải Nhân tộc ư? Nếu là Yêu tu thì hồi trước phải gọi là Cửu Châu Yêu Hoàng mới đúng. Nhưng ai cũng biết Văn Xuân Tương ma khí đầy mình, nhập ma rồi mà còn có thể độ kiếp trở thành Yêu Tiên, quả thực đang khiêu chiến tam quan của tu sĩ Tu Chân giới.
Ma khí của Văn Xuân Tương nặng như vậy, bất kỳ ai từng qua lại với y đều ấn tượng sâu sắc. Nhưng một Ma Hoàng như thế mà lại phi thăng đến Tiên giới, chẳng phải là đang giáng một cú bạt tai đau điếng vào mặt tu sĩ Chính đạo hay sao?
Trưởng lão các môn phái lớn nhỏ trong Tu Chân giới nghĩ đến nát óc vẫn không hiểu nổi nguyên nhân. Đang yên đang lành sao Văn Xuân Tượng lại tự dưng biến thành Yêu tu? Dù có thành Yêu tu thì y cũng không nên phi thăng đến Tiên giới, mà phải là đến Ma giới mới đúng chứ? Lẽ nào, những tu sĩ chết trong tay Văn Xuân Tương năm xưa đều chẳng tính là cái gì hết?
Các Tiên tu Chính đạo đau đầu vô cùng, thần hồn chực điên đảo vì chuyện của Văn Xuân Tương.
Bên phía Ma tu thì cũng chẳng khấm khá hơn là bao.
Lúc hay tin Văn Xuân Tương phi thăng đến Tiên giới, không ít Ma tu rớt cả mắt ra ngoài.
Trời má.
Lúc Văn Xuân Tương phi thăng còn có tiên hạc bay lượn, trời quang mây tạnh, vạn dặm sáng trong?
Không phải quý khóc sói gào, đất rung núi chuyển, đại hạn mười năm hả?
Đây chính là một trong cửu đại Ma Hoàng đấy, là nhân vật tung hoàng trong địa bàn Ma tu suốt mấy ngàn năm đấy, có Ma tu nào chưa từng nghe đến uy danh của cửu đại Ma Hoàng không?
Nhưng sự thật bày ra ngay trước mặt, Cửu Châu Ma Hoàng Văn Xuân Tương, y không phi thăng thành ma, mà phi thăng thành tiên.
Nghe đâu không ít tu sĩ xem xong về nhà liền sinh tâm ma, cơ mà cái này để nói sau.
Văn Xuân Tương vừa phi thăng, đám tu sĩ vừa phục hồi tinh thần liền quay ngoắt sang hảo hữu của y. Nhan Kiều và Mục Đình hiển nhiên thuộc hàng ngũ đó, nghe nói đám Kỳ Vĩnh Duyên với Chu Ninh cũng phiền đến nỗi tuyên bố bế quan hết sạch.
Cuối cùng Nhan Kiều và Mục Đình tung chiêu giết gà dọa khỉ, giết mấy tên Ma tu cứ luôn miệng lải nhải, bấy giờ mới đuổi được đám người nhiệt tình thăm hỏi này đi. Nhưng Nhan Kiều và Mục Đình chặn được mấy tên lâu la chứ sao chặn được mấy Ma Hoàng khác, còn cả những trưởng lão Độ Kiếp và tán tiên tam tứ kiếp nữa?
Nhan Kiều và Mục Đình hận không để kéo Văn Xuân Tương từ trên Tiên giới xuống để mà đánh một trận nhừ tử.
Ngươi phi thăng thì phi thăng, tạo ra động tĩnh lớn như vậy để làm gì? Giờ thì hay rồi, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào hai bọn ta, muốn tới đây xem Nhan Kiều và Mục Đình có phi thăng đến Tiên giới luôn một thể không đây này!
Đương nhiên, vấn đề này khỏi cần nghĩ.
Mục Đình là hậu duệ cuối cùng của tiên thiên ma vật, nhất định phải đến Ma giới. Nhan Kiều và Tịnh Hỏa cũng đã chuẩn bị để đến Ma giới, không muốn can thiệp vào Tiên giới.
Dù Nhan Kiều và Mục Đình đã tỏ rõ thái độ là “Ta không biết!”, nhưng đồn đoán trong Tu Chân giới vẫn không ngừng nghỉ, cuối cùng lý do mọi người tán đồng nhất chính là phong hoa tuyết nguyệt.
Chính xác, rất nhiều tu sĩ cho rằng Văn Xuân Tương ma khí đầy mình mà vẫn phi thăn thành Yêu Tiên, nguyên nhân chủ yếu là ở Tạ Chinh Hồng. Nhất định là đạo lữ Tạ Chinh Hồng của y tinh lọc ma khí hay gì gì đó giúp y. Vậy nên Tạ Chinh Hồng được vô vàn công đức liền phi thăng nhanh chóng, còn Văn Xuân Tương thì không còn khổ sở vì ma khí, hóa thân thành tiên. Không thì ngươi nói xem, trong một năm sau khi độ kiếp thành công, Tạ Chinh Hồng với Văn Xuân Tương làm cái gì với nhau?
Lý do này nghe vô cùng logic thuyết phục, nhanh chóng được không ít người công nhận.
Thế cho nên ở tương lai rất lâu về sau, thường xuất hiện tình trạng đệ tử Phật gia bị tu sĩ đạo thống khác mồi chài, đặc biệt Ma tu chiếm đa số. Đồng thời, ân oán giữa Ma tu và Phật tu cũng giảm đi một cách thần kỳ, khiến các môn phái Phật tu không biết nên khóc hay cười.
Dù chuyện Văn Xuân Tương phi thăng gây chấn động lớn đến đâu thì y cũng đã phi thăng, cho nên sự tình tạm kết thúc.
Nhưng dù là Văn Xuân Tương hay Tạ Chinh Hồng, sự tích về hai người bọn họ vẫn được ghi chép lưu truyền rất lâu trong Tu Chân giới, khiến người đời sau kính ngưỡng khôn xiết, vừa đọc những giai thoại đó vừa tưởng tượng ra phong thái của đôi đạo lữ truyền kỳ ấy.
Ở Tiên Giới, nếu hỏi nhân số phi thăng nào ít nhất, vậy câu trả lời nhất định là Yêu Tiên.
Trong số Yên Tiên thì yêu thú chiếm đa số.
Còn Linh tu yêu thực thì rất ít, phải nói là của hiếm.
Chưa bàn đến những cái khác Linh tu không so được với yêu thú, linh trí của Linh tu vốn rất khó khai hóa, dù hóa thành người thì vẫn có nguy cơ bị ăn mất. Hơn nữa Linh tu đa phần có tuổi thọ dài lâu, nếu không có việc gì thì hoàn toàn có thể vui vẻ nhởn nhơ ở hạ giới, có khi còn sống lâu hơn khi phi thăng ấy chứ! Vậy nên trong giới Yêu tu, số lượng yêu thực ít đến đáng thương, mặc dù bọn họ có chỗ dựa vững chắc, tài nguyên dồi dào, nhưng mà nhân số thực sự quá ít ỏi, chỉ gần bằng nhân số của tộc Long Phượng phi thăng.
Lần này, cung chủ của Linh Tu Thiên bấm tay tính toán, phát hiện trong Tu Chân giới có một Linh tu yêu thực phi thăng, bèn lập tức sai người mau mau đi đón hậu bối hiếm có kia.
Trời ơi, Linh tu yêu thực bọn họ đã một vạn tám ngàn năm rồi chưa có đệ tử mới phi thăng.
Nàng đã ngắm cái mặt già nua của mấy kẻ này đủ rồi!
Thấy nhóm thiên tài địa bảo hình người này xuất động, tu sĩ ở tầng mười một không khỏi choáng váng.
Uầy uầy uầy, đám thiên tài địa bảo bình thường trốn rúc trong Linh Tu Thiên sao lại ùa ra như ong vỡ tổ thế này? Lẽ nào Linh Tu Thiên không thể ở được nữa?
“Ngươi có thấy tu sĩ xanh trắng kia không?” Một Huyền Tiên kéo đồng bạn lại, nói “Đừng thấy y xinh xắn mà lầm tưởng, ngươi có biết thân phận y là gì không?”
“Màu xanh trắng, à, là cải trắng hả?”
“Cải trắng cái đầu nhà ngươi, thu hồi cái điệu bộ đầu bếp kia lại ngay cho ta. Đó là Bích Thanh Bàn Đào đấy, chín ngàn năm mới nở hoa, chín ngàn năm mới kết quả, chín ngàn năm quả mới chín, toàn bộ Linh Tu Thiên chỉ có một cây ấy thôi, ăn một miếng là có thể tăng thêm mười vạn năm thọ mệnh. Ghê gớm lắm đấy!”
“Ăn một miếng tăng mười vạn năm thọ mệnh?”
“Cũng không hẳn, nhưng mà ngươi đừng có mưu đồ gì đấy, người không có thể chất Tiên Tôn thì ăn vào chỉ nổ tan xác mà chết thôi. Bản thân tu sĩ này cũng có tu vi Tiên Tôn, bình thường toàn ở trong Thiên Ngoại Thiên tầng hai mươi mốt, là một trong thập đại hộ pháp của Linh Tu Thiên, chúng ta không trêu vào được đâu!”
“Đạo hữu quả là tin tức linh thông.”
“Xời, tin tức linh thông cái gì, đây là thường thức. Linh tu trong Linh Tu Thiên cộng lại chỉ có ba trăm, ai cũng có mặt trong danh sách đăng ký của Linh Tu Thiên, thiếu một người là bọn họ biết ngay, có thể nói là một bá chú hoàn mỹ trong Tiên Giới, đang dưng đâu ai dám chọc vào? Haiz, chúng ta cũng đi xem đi. Bọn họ xuất động nhiều người như vậy, hẳn là có Linh tu mới sắp phi thăng! Nhưng không biết rốt cuộc là giống loài gì.”
Hồ phi thăng ở tầng trời thứ ba dạo này phải nói là vô cùng nổi bật.
Cứ tưởng nó hỏng rồi, không ngờ trong mấy chục năm lại liên tiếp có người phi thăng.
Đầu tiên là Phật tu tu vi Kim Phật, cả đống Bồ Tát La Hán chào mời, sau đó là mấy vị Pháp tu tu vi Thiên Tiên. Sau đó nữa là một khí linh, vừa đặt chân xuống đã có một Tiên Quân vội vàng tới mang khí linh kia đi. Hôm nay còn hay hơn, thậm chí cả Linh tu cũng xuất hiện!
(Ý ý ý Ngọc Tuyền khí linh gặp lại chủ nhân cũ rồi nè <3<3<3 Mừng quá mừng quá!!)
Yêu tu và Linh tu không giống nhau, tuy ngoài mặt thì cùng chung một mạch, nhưng sau lưng thì quan hệ chẳng tốt đẹp gì. Bọn họ cùng sống ở tầng thứ hai mươi mốt, chia tầng thứ hai mươi mốt thành hai nửa, bên trái là Linh Tu Thiên, bên phải là Yêu Tu Thiên, địa vị ngang nhau, như thể tay chân.
Tóm lại là không dễ chọc.
“Bích Thanh hộ pháp, ngài nghĩ hậu bối này sẽ là loài gì, đệ tử tò mò quá. Đã hơn vạn năm rồi chúng ta chưa có người mới.” Nghe nói linh khí ở hạ giới đang ngày càng tệ đi, linh thảo vài năm tuổi hầu như bị đào sạch. Khiến nhân số của Linh tu bọn họ càng thêm thưa thướt, mấy năm trước còn có vài người đột phá thất bại, cuộc sống quả thực vô cùng gian nan.
“Bất kể là loài gì, chỉ cần người đó biết cố gắng phấn đấu là được rồi.” Bích Thanh Bàn Đào tất nhiểu nghĩ xa hơn đệ tử này. Mặc dù hiện giờ đám tu sĩ kia không dám làm gì bọn họ, nhưng đó chẳng qua là vì Linh tu bọn họ có Linh Đế che chở. Tuy nhiên Linh Đế sẽ có lúc phải bế quan, các hộ pháp cũng phải cố gắng tu luyện, mà các đệ tử bên dưới lại chẳng được mấy ai xuất sắc, buộc phải tạo danh sách, quản lý chặt chẽ. Nếu có ngày Linh Đế xảy ra việc gì, hoặc là các hộ pháp gặp chuyện chẳng lành, sợ rằng những đệ tử Linh tu đều sẽ bị phân thây xẻ thịt, ăn chẳng còn một mống!
“Đến rồi.” Các Linh tu đã đến trước hồ phi thăng, “Nước hồ trong vắt thế này, chắc hẳn đồng bạn mới sở hữu yêu khí tinh thuần.”
Bích Thanh cũng nở nụ cười, tuy bọn họ không sợ Nhân tộc, nhưng chưa từng giết người dù sao vẫn là chuyện tốt.
Văn Xuân Tương có thể tưởng tượng được lúc mình phi thăng thành tiên, sắc mặt đám tu sĩ Tu Chân giới sẽ ra sao.
Văn Xuân Tương y ở Tu Chân giới sống tiêu sái, lúc phi thăng nhất định phải khiến đám kia chấn động một phen mới được.
Nụ cười trên gương mặt y tươi rói.
Khi Thiên kiếp vừa đánh xuống y còn hơi lo lắng, vì y bị Thiên kiếp bổ nhiều lần như vậy rồi, chẳng có lần nào là ký ức tốt đẹp cả. Nhưng lần này thì khác, lần này không có ai đến cứu y, y phải vượt qua Thiên kiếp này để đi tìm tiểu hòa thượng.
Thời gian xa nhau càng dài, nỗi nhớ Tạ Chinh Hồng lại càng sâu thêm.
Thì ra khi tiểu hòa thượng đi rồi, cuộc sống trở nên khó khăn như thế ư?
Phân lâu tất hợp, hợp lâu tất phân, những lời này không sai, song Văn Xuân Tương vẫn muốn mãi mãi ở bên Tạ Chinh Hồng.
Y bị ngu rồi nên mới để Tạ Chinh Hồng rời đi.
Thời gian Văn Xuân Tương nán lại Tu Chân giới rất ngắn. Đây đã không phải lần đầu y gặp Thiên kiếp, độ kiếp thành công là y gấp gáp phi thăng đến Tiên giới ngay.
Tạ Chinh Hồng đang nghe Phật hội thì bỗng cảm ứng được Văn Xuân Tương đến.
Hắn lao ra khỏi Phật hội, ngay cả thời gian tạm biệt Nguyên Ưu cũng chẳng có, lập tức hướng đến hồ phi thăng.
Thanh âm ngang tàng của Văn Xuân Tương vang lên trong đầu Tạ Chinh Hồng: “Tiểu hòa thượng, bổn tọa đã tới, mau mau nghênh đón!”
“Tiền bối đợi chút nhé, tiểu tăng sắp tới rồi đây.”
✿Tác giả có lời muốn nói:
Vốn đã muốn viết nhiều về Phật giới ngay từ đầu truyện, cơ mà phần trước kéo dài quá, 囧. Thiết lập hơi dài dòng một chút, mọi người chỉ cần nhớ phân chia Sứ Giả, La Hán, Bồ Tát, Phật là được rồi. Sứ Giả chính là người đưa tin của Phật, cũng chính là nhóm người đông đảo nhất, không xuống tóc, nổi tiếng thì có Trư Bát Giới, Tịnh Đàn Sứ Giả ấy. Sứ Giả, La Hán và Bồ Tát có thể tu hành thành Phật, bỏ qua giai đoạn sơ cấp của Phật tiến thẳng đến giai đoạn cao cấp, cũng có thể đạt thành Phật Thân, nếu không muốn làm Phật tiếp thì làm Bồ Tát hoặc La Hán.
———————————–Tiểu phiên ngoại————————————
“Mời hai vị công tử vào trong.” Lại có mấy thiếu nữ xinh đẹp đi ra, cười nói với Phật Tử và Yến Xích Hà.
“Ừm.”
Yến Xích Hà và Phật Tử đưa mắt nhìn nhau, trực tiếp đi vào.
Hai người vừa bước qua cửa Lan Nhược tự thì cánh cửa lập tức đóng lại, mà bài trí xa hoa bên trong cũng nhanh chóng trở nên u ám cũ nát.
“Thiên đường có cửa ngươi chẳng đi, địa ngục không cửa ngươi lại vào. Lão thân không tới tìm các ngươi mà các ngươi lại tự tới đây.” Lão Lão chậm rãi bước ra, nhìn Yến Xích Hà và Phật Tử, nói, “Hai vị là đạo sĩ ở Thanh Dương quan đúng không, chúng ta ở hai ngọn núi, nước giếng chẳng phạm nước sông, nhưng hai vị lại cố tình gây hấn với Lão Lão ta, vậy thì không thể trách ta được.”
“Ngươi tàn hại sinh linh, hút tinh khí của nam tử, trừ ma vệ đạo vốn là việc người tu đạo bọn ta nên làm.” Yến Xích Hà hừ lạnh, bảo kiếm trong tay xuất ra, kiếm quang chiếu sáng đại điện, trông muôn phần chính khí.
“Vậy thì chúng ta đành phải so tài thôi, bây đâu, lên, tinh khí của đạo sĩ mạnh hơn bọn đàn ông thối nhiều đấy.”
“Vâng thưa Lão Lão.”
Các thiếu nữ xinh đẹp bỗng lộ ra gương mặt dữ tợn, nhào vào tấn công hai người.
“Tiểu Thiến, chúng ta cũng mau lên.” Tiểu Ngọc kéo Nhiếp Tiểu Thiến.
“Tiểu Ngọc, biết đâu bọn họ có thể cứu chúng ta thì sao!” Nhiếp Tiểu Thiến nhỏ giọng nói.
“Ôi trời đừng có ngốc thế chứ, đám đạo sĩ lúc trước cuối cùng đều hóa thành xương trắng đấy còn gì, lần trước chúng ta không tranh thủ cơ hội, lần này mà không nhanh là không kịp nữa đâu.” Nói rồi, móng tay Tiểu Ngọc mọc dài ra, vọt về phía Yến Xích Hà.
Nhiếp Tiểu Thiến cắn môi, cũng hòa vào trong đám đồng bạn, thế nhưng không ra tay.
Phật Tử lẳng lặng nhìn thoáng qua, tay đã kết hơn mười pháp ấn, vô số phù lục từ tay áo bay ra, vây kín cả đại điện.
“A!”
Có nữ quỷ muốn đi xé mấy lá phù kia, nhưng tay vừa chạm vào đã hồn phi phách tán, không còn xót lại một chút gì, đám nữ quỷ lập tức ngừng lại, sợ hãi nhìn Phật Tử.
“Ngươi rốt cuộc là hòa thượng hay đạo sĩ?” Lão Lão khiếp sợ nhìn Phật Tử, hoang mang vô cùng.
★Chú thích:
[1]Hiếp Thị Bồ Tát: là những vị Bồ Tát tu hành ở bậc cao nhất, thường hầu ở bên cạnh Đức Phật, giúp đỡ Đức Phật giáo hóa chúng sinh. Theo lý luận Phật giáo, trong thập phương tam thế của đại thiên thế giới có vô số Phật, trong mỗi Phật thổ lại có một Phật giáo hóa chúng sinh. Mà mỗi Phật đều có hai hoặc ba vị Hiếp Thị Bồ Tát.
[2]Tam nghĩa của La Hán: La Hán có ba nghĩa, đó là sát tặc, vô sinh và ứng cúng.
– Sát tặc là giết sạch hết mọi giặc phiền não trong tâm.
– Vô sinh, hay còn gọi là bất sinh, tức là đạt đến trạng thái không còn sinh diệt, thoát khỏi sinh tử luân hồi.
– Ứng cúng là La Hán đạt đủ công đức, xứng đáng được thờ cúng.