Một bàn tiệc rượu thịnh soạn được bày ra ở nội đường, Bàng Tiểu Nam trêu chọc: "Ôn đại nhân, mức sống của ông khá thật đấy?"
"Đại nhân minh giám, đây là hạ quan vì muốn đón tiếp đại nhân mới bày biện vài món, bình thường hạ quan nào dám xa xỉ như vậy. Không biết đại nhân có hài lòng với các món ăn này không?"
Ôn Toàn Vĩ có chút căng thẳng. Châu phủ bên cạnh đang gặp nạn hạn hán, bản thân mình lại ăn sung mặc sướng, Bàng Tiểu Nam nhìn thấy tất nhiên sẽ có suy nghĩ khác. Nếu hắn dâng tấu chương lên triều đình, mình sẽ gặp rắc rối lớn. Thế nhưng Bàng Tiểu Nam đã tới đây, nếu chiêu đãi không chu đáo, hắn cũng sẽ không hài lòng, làm quan thật khó thay.
"Được rồi, đừng căng thẳng, tôi chỉ tùy miệng nói vậy thôi. Món ăn rất ngon, quả đúng là mỹ vị giai hào." Bàng Tiểu Nam đoán rằng trong Nhai Sơn phủ này có đầu bếp giỏi, những món này rõ ràng là đẳng cấp tiệc rượu.
"Đại nhân cứ thong thả dùng bữa, không đủ chúng tôi sẽ dọn thêm." Ôn Toàn Vĩ rót cho Bàng Tiểu Nam một chén rượu, "Đại nhân, đây là rượu gạo đặc sản của Nhai Sơn phủ chúng tôi, mời đại nhân nếm thử."
"À, khoan uống rượu đã, tôi có việc chính cần bàn với ông."
"Đại nhân cứ nói."
"Lần này chúng tôi đến là muốn tìm một loại khoáng sản, ông giúp tôi tra xem trong phạm vi Nhai Sơn phủ có dầu mỏ hay không."
Bàng Tiểu Nam nhìn Ôn Toàn Vĩ đầy nghiêm túc, không hề động đũa.
"Dầu mỏ?" Mắt Ôn Toàn Vĩ đảo một vòng, dường như đang lục lọi ký ức, "Đại nhân, ý ngài là loại vật chất dầu màu đen có thể cháy được sao?"
"Đúng vậy, các ông gọi nó là gì?"
"Ở đây chúng tôi đều gọi là hỏa du."
"Đúng, chính là hỏa du, ông có biết nơi nào sản xuất nó không?"
"Nếu hạ quan nhớ không lầm, ở nơi giáp ranh giữa Nhai Sơn phủ và Tiểu Lôi phủ có một bình nguyên rất lớn. Dân làng ở đó dùng hỏa du để thắp đèn, hơn nữa nhà nào cũng làm như vậy, cho nên nến ở khu vực đó căn bản không bán được."
"Vậy ông có biết mỏ dầu đó nằm chính xác ở vị trí nào không? Còn nữa, nếu tôi muốn mua lại mỏ dầu đó thì phải mua với ai, đến đâu để mua?"
"Đại nhân à, phổ thiên chi hạ mạc phi vương thổ (dưới gầm trời này không đâu là không phải đất của vua), dầu mỏ lại không thể trồng trọt, tự nhiên sẽ không thuộc về địa chủ nào cả. Nếu đại nhân cần, chỉ cần phái binh chiếm đóng, đó chính là của đại nhân."
"Không không không, Ôn đại nhân, sao lại là của tôi được, đó là của Quốc vương bệ hạ."
"Phải phải phải, đại nhân thứ tội, mỏ dầu thuộc về Quốc vương bệ hạ, đại nhân chỉ là thay mặt Quốc vương bệ hạ quản lý mà thôi."
"Ừm, Ôn đại nhân nói thế mới đúng."
"Nếu đại nhân cần, hạ quan sẽ phái người đi ngay, chuẩn bị công tác tiền kỳ cho đại nhân."
"Vậy làm phiền Ôn đại nhân rồi."
"Được làm việc cho đại nhân là vinh hạnh của hạ quan. Nào, đại nhân, thức ăn nguội mất thì không ngon nữa, chúng ta cạn chén này trước, hạ quan xin cạn trước kính ngài!"
Sau khi dùng bữa trưa tại Nhai Sơn phủ, Bàng Tiểu Nam nói muốn lập tức lên đường tới mỏ dầu có tên là Hắc Thủy huyện. Ôn Toàn Vĩ ngăn hắn lại: "Đại nhân, ngài vội vã làm gì chứ? Dù sao hạ quan cũng đã phái người đi xử lý rồi, ngài cứ chơi ở Nhai Sơn phủ vài ngày, sau đó qua tiếp quản cũng chưa muộn."
"Hắc Thủy huyện cách đây bao xa?" Bàng Tiểu Nam chợt nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng.
"Không xa, chỉ 300 dặm. Người của hạ quan phái đi trong vòng 3 ngày là có thể đến nơi và xử lý xong mọi việc."
"Tốt quá rồi." Bàng Tiểu Nam thở phào nhẹ nhõm. Lúc xe bán tải xuyên không tới tuy đã đổ đầy xăng, nhưng tính toán kỹ cũng chỉ chạy được hơn 1000 cây số. Mặc dù Công Thâu Lỗ đã chuẩn bị hai phương án, mang theo vài thùng dầu trên xe, nhưng dù sao vẫn phải tiết kiệm. Nếu Hắc Thủy huyện chỉ cách 300 dặm, lái xe chỉ mất 3 tiếng là đủ, bất kể đường sá thế nào.
Quan đạo của nước Sâm Đặc dù không phải đường nhựa thì cũng chẳng tệ đến mức nào.
"Ôn đại nhân, ông có quen quan lại ở dưới đó không?" Bàng Tiểu Nam cảm thấy xuống dưới làm việc vẫn nên tìm một tên "địa đầu xà" (thổ địa).
"Đại nhân, không giấu gì ngài, Nhai Sơn phủ tôi quản lý 8 huyện, tri huyện tôi đều quen, nhưng chỉ dừng lại ở đó thôi, còn các quan lại lớn nhỏ khác tôi thực sự chưa từng giao thiệp." Ôn Toàn Vĩ nói thật.
"Vậy ông quản lý cấp dưới thế nào?"
"Chúng tôi là cấp nào quản cấp đó, tôi chỉ chịu trách nhiệm quản lý tri huyện, sự vụ trong huyện đều do tri huyện tự mình xử lý."
"Thế thì phân công rõ ràng thật. Vậy hay là ông đi cùng tôi một chuyến, tôi tìm tri huyện, rồi ông ủy nhiệm cho tri huyện đi làm việc cụ thể cùng tôi."
"Chuyện này..." Ôn Toàn Vĩ có chút khó xử, "Đại nhân à, hạ quan đã phái người qua đó rồi, không cần hạ quan đích thân tới chứ? Nếu đại nhân thực sự không yên tâm, hạ quan sẽ đi thay y phục ngay, chỉ là nếu không có hạ quan ở Nhai Sơn phủ, có lẽ sẽ xảy ra chút rối loạn."
"Ông đấy, vẫn chưa học được cách buông quyền. Nếu một nơi thiếu ông mà không xoay xở được, chứng tỏ ông chưa quản lý nơi đó tốt."
"Vâng vâng vâng, đại nhân dạy rất phải, sau này hạ quan nhất định sẽ bồi dưỡng vài thuộc hạ có thể gánh vác đại sự."
"Thôi được rồi, ông khỏi phải đi nữa. Đưa ấn tín của ông cho tôi, tôi tự tìm tri huyện. Thuộc hạ của ông, đợi chúng ta đến nơi chưa chắc hắn đã tới, chúng ta đi bằng ô tô, nhanh hơn ngựa nhiều."
"Vâng, thưa đại nhân, hạ quan sẽ viết một bức thư giao cho đại nhân mang tới Hắc Thủy huyện, tri huyện thấy thư tự nhiên sẽ nghe theo sai khiến của đại nhân."
"Được, đi nhanh đi."
Ôn Toàn Vĩ nhanh chóng cầm một lá thư ra khỏi quan phủ, đưa vào tay Bàng Tiểu Nam. "Hẹn ngày tái ngộ!" Bàng Tiểu Nam từ biệt Ôn Toàn Vĩ, Công Thâu Lỗ nhấn ga khởi hành.
Chiếc xe bán tải gây ra phản ứng rất lớn trong thành Nhai Sơn phủ, người đi đường đều ngoái nhìn "quái vật sắt" này, có lúc còn gây tắc nghẽn, Công Thâu Lỗ phải tốn rất nhiều công sức mới lái được xe ra khỏi cổng thành.
"Trưa nay tôi có uống chút rượu gạo, không sao chứ?" Công Thâu Lỗ hỏi ý kiến Bàng Tiểu Nam.
"Có thể có chuyện gì chứ? Nước Sâm Đặc này đến ô tô còn không có, chẳng lẽ lại có người bắt ông vì tội lái xe khi say rượu sao?"
Đường ít có cái lợi của đường ít, từ Nhai Sơn phủ đến Hắc Thủy huyện chỉ có một con quan đạo, nhắm mắt cũng có thể lái đến nơi. 3 tiếng sau, Bàng Tiểu Nam và Công Thâu Lỗ đã đến thành Hắc Thủy.
Tìm được quan phủ của tri huyện, đỗ xe xong, Bàng Tiểu Nam chuẩn bị vào huyện nha.
Hai gã hộ vệ ở cổng cầm gậy gộc chặn Bàng Tiểu Nam lại: "Làm gì đấy?"
"Gọi tri huyện đại nhân của các ngươi ra gặp ta." Bàng Tiểu Nam rút lệnh bài khâm sai ra.
"Ngài là...?" Nha lại nhận lấy lệnh bài nhìn trái nhìn phải, thấy huy hiệu bên trên thì có chút sợ hãi, nhưng lại không nhận ra. Quan lại cấp thấp cả đời khó có dịp nhìn thấy khâm sai đại thần một lần.
"Ta là khâm sai đại thần." Bàng Tiểu Nam không làm bộ, trực tiếp báo danh hiệu để đỡ tốn thời gian.
"Đại nhân đợi chút, tiểu nhân đi báo cáo ngay." Hai tên nha lại vội vàng thay đổi thái độ cung kính, một tên trong đó chạy như bay về phía hậu đường.
Rất nhanh, một ông lão gầy gò đi ra, nhìn trang phục thì đúng là tri huyện. "Đại nhân, thuộc hạ nghênh giá chậm trễ, mong đại nhân thứ tội."
Ông lão thấy Bàng Tiểu Nam liền định lạy, Bàng Tiểu Nam lập tức kéo ông ta lại: "Tri huyện Hắc Thủy huyện Vạn Toàn Tú, là ông sao?"
"Chính là hạ quan, đại nhân mau mời vào trong." Ông lão để ria mép kiểu dê, nói chuyện cứ run rẩy, không biết là do căng thẳng hay là thói quen.
Tất cả quan lại từ cấp huyện trở lên ở nước Sâm Đặc đều do triều đình trực tiếp bổ nhiệm, nghĩa là quan huyện đều có hồ sơ ở triều đình. Hơn nữa trước khi nhậm chức, quan huyện đều phải trải qua khóa đào tạo tập trung ít nhất một tháng ở trung ương, học những điều cần chú ý khi làm quan và phải trải qua thi cử, đạt yêu cầu mới được nhậm chức, nên Vạn Toàn Tú đương nhiên nhận ra ấn tín của khâm sai đại thần.
Bàng Tiểu Nam không nói nhảm, trực tiếp nói cho Vạn Toàn Tú biết mục đích chuyến đi này.
"Đại nhân muốn tìm mỏ dầu? Chuyện này dễ thôi, hạ quan lập tức phái người đi phong tỏa nơi đó lại." Vạn Toàn Tú không dám chậm trễ, ông ta tưởng Bàng Tiểu Nam phụng chỉ đến để chiếm lĩnh mỏ dầu.
"Vạn đại nhân hiểu lầm rồi, tôi không phải phụng ý chỉ của Quốc vương đến chiếm mỏ dầu, tôi đến đây để mua mỏ dầu. Ông xem tôi cần bỏ ra bao nhiêu tiền để biến mỏ dầu này thành của mình?"
Bàng Tiểu Nam mỉm cười, vẻ mặt hòa ái dễ gần.
"Chuyện này..." Vạn Toàn Tú làm việc ở Hắc Thủy huyện mấy chục năm, có thể coi là "địa đầu xà", nhưng ý tưởng mua mỏ dầu này thì đây là lần đầu tiên ông ta gặp phải.
Hỏa du ngoài việc đốt lửa thắp sáng thì không có tác dụng gì khác, cho nên mỏ dầu không hề có giá trị như đất canh tác, cũng chẳng có ai nhòm ngó đến mỏ dầu. Mọi người đều coi đó là tài nguyên công cộng, vật liệu để đốt lửa cũng đâu chỉ có mỗi hỏa du. Giờ đột nhiên có người nhảy ra nói muốn chiếm đoạt mỏ dầu, làm ông ta thực sự không biết phải làm sao.
"Đại nhân à, mỏ dầu đó vốn không ai chiếm, đã không ai chiếm thì đó là tài sản công, thuộc quyền sở hữu của huyện nha chúng tôi. Nếu đại nhân muốn thì cứ lấy dùng là được chứ gì?" Vạn Toàn Tú phản ứng rất nhanh, dù sao mỏ dầu cũng không phải của mình, làm cái ân huệ này cũng chẳng mất gì.
"Như vậy không hay lắm, mỏ dầu tuy là tài sản công nhưng dù sao cũng mang lại chút lợi ích cho người dân, nếu tôi cứ thế chiếm không thì sẽ bị người ta bàn tán."
"Hay là thế này, đại nhân đừng ra mặt, việc này cứ để hạ quan lo liệu thỏa đáng, đại nhân chỉ cần chờ đến lúc tiếp nhận là được, thế nào?" Vạn Toàn Tú thầm nghĩ đây là cơ hội ngàn năm có một để nịnh hót, cả đời ông ta chưa từng gặp khâm sai đại thần, lần này khó khăn lắm mới gặp được, làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội này?
Nếu Bàng Tiểu Nam nói giúp ông ta vài câu trước triều đình, biết đâu ông ta có thể rời khỏi cái nơi khỉ ho cò gáy này. Ông ta ở đây mấy chục năm chẳng phải vì không có quan hệ ở trên sao?
"Không không không, Vạn đại nhân hiểu lầm ý tôi rồi, tôi không phải muốn chiếm đoạt mỏ dầu này, tôi đến là để mua nó." Bàng Tiểu Nam biết rõ tâm tư của Vạn Toàn Tú, "Thế này đi, ông gọi tất cả dân làng xung quanh lại đây, mỗi hộ cử một đại diện, tôi sẽ bù cho mỗi hộ một ít tiền coi như phí bồi thường cho việc tôi sử dụng mỏ dầu này. Sau này mỏ dầu thuộc về tôi, nếu họ muốn dùng thì phải mua lại của tôi."
"Đại nhân à, tội gì phải khổ thế, dân làng quanh mỏ dầu có mấy trăm hộ, ngài đền mỗi hộ một lạng bạc cũng mất mấy trăm lạng, quá không đáng. Hay là cứ để hạ quan lo cho ngài?"
Vạn Toàn Tú muốn đích thân làm thành việc này cho Bàng Tiểu Nam, như vậy trong lòng Bàng Tiểu Nam mới có chỗ đứng cho ông ta. Vốn dĩ đây là việc rất dễ làm, chỉ cần ban hành một tờ công văn, nghiêm cấm dân làng gần mỏ dầu tự ý khai thác hỏa du, nếu không sẽ bắt giam, thế là xong hết, Bàng Tiểu Nam cứ phải làm chuyện rắc rối.
"Mấy trăm hộ?" Bàng Tiểu Nam giật mình, nước Sâm Đặc đất rộng người thưa, nếu có mấy trăm hộ dân thì tương đương với một diện tích rất lớn. "Mỏ dầu này rộng bao nhiêu?"
"Lớn lắm, cụ thể bao nhiêu hạ quan cũng chưa đo đạc, đại khái rộng mấy cái làng, ít nhất cũng mấy chục vạn mẫu..."
Một vạn mẫu gần 7 cây số vuông, dữ liệu của Vạn Toàn Tú khiến Bàng Tiểu Nam hơi choáng, xem ra mỏ dầu này khá lớn.
"Thế này đi, tôi cũng không cần mỏ dầu lớn như vậy, trước tiên cứ lấy một mảnh nhỏ, chỗ nào ít dân cư thì dùng trước, tiền vẫn đền bù đầy đủ, ông đi chọn cho tôi."
Bàng Tiểu Nam nhìn Công Thâu Lỗ: "Ông thấy sao?"
"Đúng vậy, ban đầu không cần khoanh vùng mỏ dầu lớn như thế, chúng ta cứ dùng trước, có vài vạn mẫu là đủ rồi..."
"Chà, khẩu vị của ông cũng không nhỏ đâu, vài vạn mẫu cũng đâu có nhỏ?" Một vạn mẫu tính theo 7 cây số vuông thì vài vạn mẫu là vài chục cây số vuông, tương đương với diện tích một cái huyện thành rồi.
"Phòng bệnh hơn chữa bệnh mà, đừng để sau này lại phiền phức."
"Đại nhân, Công Thâu Lỗ đại sư nói đúng, khoanh đất phải tranh thủ sớm, giá đất năm sau cao hơn năm trước đấy." Vạn Toàn Tú nháy mắt, lập tức có sư gia đưa tới một tấm bản đồ.
Vạn Toàn Tú mở bản đồ, chỉ vào một bãi đất trống: "Đại nhân ngài xem, mảnh đất này chính là Lôi Điền hương giáp ranh với Tiểu Lôi phủ, khu vực quanh mỏ dầu này không có mấy người ở, vì phía bên kia là Tiểu Lôi phủ, ở giữa ngăn cách bởi núi lớn, thường xuyên có dã thú xuất hiện, lại không có đất canh tác, nên dân làng cũng không muốn sống ở đây, ngài xem..."
Vạn Toàn Tú nhìn Bàng Tiểu Nam, chờ đợi ý kiến của hắn.
"Được, đây là một nơi tốt!" Công Thâu Lỗ vừa nhìn đã ưng ngay.
"Diện tích chỗ này khoảng bao nhiêu, ý tôi là mỏ dầu này?" Bàng Tiểu Nam vẫn quan tâm đến diện tích.
"Khoảng 10 vạn mẫu." Vạn Toàn Tú làm ở Hắc Thủy huyện mấy chục năm, bản đồ Hắc Thủy huyện trong đầu ông ta chẳng khác nào cảnh thực.
"Tốt, vậy chọn chỗ này. Ông lập tức đưa tôi qua đó xem." Bàng Tiểu Nam quan tâm đến việc dầu mỏ ở đây rốt cuộc có sản xuất được xăng hay không.
Vạn Toàn Tú lên xe bán tải, gió thổi bay râu ông ta, ban đầu ông ta kinh hồn bạt vía, nhưng rất nhanh đã thích nghi với sự xóc nảy, còn hét lớn: "Đại nhân, sướng quá!"
"Sau này còn có lúc để ông sướng nữa!"
Bàng Tiểu Nam nháy mắt với Công Thâu Lỗ, Công Thâu Lỗ nhấn ga, chiếc xe bán tải lập tức lao đi như bay.
Công Thâu Lỗ phóng xe suốt dọc đường, quan đạo Hắc Thủy huyện không dễ đi, làm Vạn Toàn Tú và tên bộ khoái đi cùng choáng váng mặt mày. Vừa xuống xe, cả hai đều vịn vào gốc cây nôn thốc nôn tháo.
"Sao nào, có sướng không?" Bàng Tiểu Nam vỗ vỗ vai Vạn Toàn Tú.
"Đại nhân à, đây là xe gì thế, ngồi muốn chết người vậy." Vạn Toàn Tú có nỗi khổ không nói nên lời, bên mép còn dính mấy cọng rau mới nôn ra.
Tuy nhiên, mỏ dầu mà Vạn Toàn Tú chỉ đúng là mỏ dầu tốt, có những chỗ trực tiếp nhìn thấy dầu mỏ, chứng tỏ bề mặt đất không cần đào sâu đã có thể khai thác dầu.
Bàng Tiểu Nam hỏi Công Thâu Lỗ: "Chất lượng mỏ dầu này thế nào?"
Công Thâu Lỗ không nói gì, chỉ giơ ngón tay cái về phía Bàng Tiểu Nam.
"Vạn đại nhân, mỏ dầu này tôi lấy, những việc còn lại giao cho ông. Tôi không những cần ông làm xong giấy tờ đất đai cho tôi, mà còn cần ông giúp tôi chiêu mộ một ít công nhân."
Kế hoạch của Bàng Tiểu Nam là lập tức xây dựng một nhà máy hóa dầu tại đây, muốn mở nhà máy thì cần người.
"Đại nhân à, ngài chiêu mộ công nhân đến cái nơi khỉ ho cò gáy này, e là không dễ đâu." Vạn Toàn Tú không phải thoái thác, ở đây đến đất canh tác còn không có, chỗ ở cũng không, ai mà chịu đến.
"Chuyện này ông hoàn toàn không cần lo lắng, chúng tôi sẽ xây dựng cơ sở hạ tầng phục vụ đời sống trước."
Ở nước Sâm Đặc, người ta đều thấy lợi ích mới đi tới, nhưng vẫn chưa hiểu được chân lý của việc chiêu thương dẫn tư (thu hút đầu tư). Bàng Tiểu Nam chuẩn bị thể hiện công phu "xây tổ đón phượng" ở đây, giống như cách đã xây dựng thành Hoắc Lạp Mã vậy.
Mỏ dầu không phải một ngày mà khai thác được, thành phố cũng không phải một ngày mà xây xong. Bàng Tiểu Nam và Công Thâu Lỗ quyết định trước hết dùng phương pháp thủ công để luyện dầu, đáp ứng nhu cầu của chiếc xe bán tải trước đã.
"Đại nhân, ngài có thể cho hạ quan biết, ngài chiếm mỏ dầu này làm gì không?" Vạn Toàn Tú vẫn không hiểu Bàng Tiểu Nam cần một mỏ dầu không trồng được lương thực này để làm gì, lại còn bỏ ra cái giá lớn như vậy để khai thác.
"Này, ông nhìn chiếc xe kia xem," Bàng Tiểu Nam hất cằm về phía chiếc xe bán tải, "Chiếc xe đó không cần ngựa kéo, thứ nó dùng chính là dầu mỏ."
"Ý ngài là, chiếc xe đó chỉ cần uống thứ hỏa du này là có thể chạy trên mặt đất?" Vạn Toàn Tú rụng rời cả hàm, kiến thức của ông ta rõ ràng không rộng lớn sâu xa bằng Ôn Toàn Vĩ.
"Hỏa du này thì không được, còn phải gia công một chút." Bàng Tiểu Nam chỉ tay vẽ một vòng tròn lớn, "Ông có tin không, sau này nơi này của chúng ta sẽ là nơi phát triển nhất cả nước Sâm Đặc."
"Chuyện này..." Vạn Toàn Tú không phải kẻ ngốc, Bàng Tiểu Nam tốn công sức lớn như vậy để khoanh vùng mảnh đất này, chắc chắn là có lợi nhuận. "Hạ quan tin đại nhân nhất định là người mưu lược, nếu đại nhân phát đạt, nhất định đừng quên hạ quan."
"Chỉ cần ông theo tôi làm việc chăm chỉ, tôi đảm bảo sau này ông sẽ có phúc để hưởng."
"Tạ ơn đại nhân, hạ quan nhất định sẽ phó thang đạo hỏa (vào nước sôi lửa bỏng) không từ nan!"
Bàng Tiểu Nam lái xe đưa Vạn Toàn Tú và bộ khoái về huyện nha, mấy người phân công nhau. Vạn Toàn Tú bận rộn đi chiêu mộ người cho Bàng Tiểu Nam, còn Bàng Tiểu Nam và Công Thâu Lỗ thì chuẩn bị công cụ khai thác dầu tại Hắc Thủy huyện.
"Ông nói mỏ dầu thì có rồi, nhưng khai thác dầu mỏ ra, luyện thành xăng, chẳng lẽ chỉ để cho chúng ta dùng một chiếc xe?" Bàng Tiểu Nam cảm thấy chuỗi công nghiệp không hoàn chỉnh, dù có dầu mỏ nhưng không có chỗ dụng võ.
"Đừng vội, chúng ta cứ chiếm mỏ dầu trước đã, đến lúc đó lại chế tạo phương tiện giao thông, khi đó không sợ không có người mua." Công Thâu Lỗ tỏ ra đầy tự tin.
"Ông đừng nói thế, thế giới này hình như chưa có khái niệm bảo vệ môi trường, chúng ta cứ mặc sức phát triển công nghiệp nặng, chỉ là không biết thị trường đón nhận thế nào."
Bàng Tiểu Nam nói với Công Thâu Lỗ rằng, nước Sâm Đặc sở dĩ không muốn học theo con đường công nghiệp hóa của nước Sái Ân Tư là vì họ cảm thấy cuộc sống hiện tại rất tốt, núi xanh nước biếc, nhịp sống chậm rãi, không cần phải làm mọi nơi trở nên khói bụi mịt mù.
"Vậy ngài phải nói trước với triều đình đi, đừng để lúc chúng ta bắt đầu làm thì bị quan phủ cấm đoán." Công Thâu Lỗ cảm thấy có chút rủi ro, dù sao quốc sách của nước Sâm Đặc là không phụ thuộc vào công nghiệp nặng.
"Làm ở quy mô nhỏ thế này, tôi tin chắc sẽ không sao. Ông xem hay là thế này, chúng ta chế tạo xe máy đi, cưỡi xe máy chẳng phải sướng hơn cưỡi ngựa sao? Đến lúc đó xe máy cần đổ xăng, mà chỉ chúng ta mới có." Bàng Tiểu Nam nghĩ ra một ý tưởng hay.
"Đúng vậy, xe máy rất phù hợp với tình hình nước Sâm Đặc hiện nay, ô nhiễm cũng ít." Công Thâu Lỗ công nhận cách làm của Bàng Tiểu Nam.
"Vậy quyết định thế đi, ông cứ xây một nhà máy sản xuất xe máy gần mỏ dầu, như vậy chúng ta cơ bản tạo thành một vòng khép kín công nghiệp."
"Ông chơi lớn thế này, tiền đâu ra? Tiền thế giới này khác với bên chúng ta chứ?" Công Thâu Lỗ vẫn lo lắng về vấn đề vốn.
"Ông xem đây là gì?" Bàng Tiểu Nam lấy ra 100 lạng vàng triều đình ban thưởng, đưa cho Công Thâu Lỗ, "Tôi còn tưởng thứ này vô dụng, giờ xem ra vàng ở đâu cũng đắt giá cả."
Bàng Tiểu Nam đưa vàng cho Công Thâu Lỗ, nói là vốn khởi nghiệp để mở nhà máy, sau đó chuẩn bị rời khỏi Hắc Thủy huyện.
Bàng Tiểu Nam nói với Công Thâu Lỗ rằng hắn phải đi huy động thêm vốn, đồng thời về triều đình phục mệnh.
"Ông lái xe đi đi, tôi tạm thời sẽ thường trú ở Hắc Thủy huyện, cho đến khi xây xong nhà máy lọc dầu và nhà máy sản xuất xe máy tôi mới có thể đi. Dù tôi có việc cần rời đi, tôi vẫn còn Kim Cương Cơ Giáp."
Công Thâu Lỗ đưa chìa khóa xe cho Bàng Tiểu Nam, còn mình thì đến huyện nha dắt một con ngựa.
Vạn Toàn Tú biết Bàng Tiểu Nam muốn đi, giữ lại mãi không được, liền nói với Bàng Tiểu Nam: "Đại nhân, lần này về triều đình ngài nhất định phải nói giúp hạ quan vài câu, hạ quan vô cùng cảm kích."
"Nhất định rồi, Vạn đại nhân cứ yên tâm."
"Đại nhân, đây là chút lộ phí, không đáng là bao, mong đại nhân cười nhận cho." Vạn Toàn Tú đưa lên mấy thỏi vàng.
"Vạn đại nhân, không cần khách sáo vậy đâu, ông làm quan cũng không dễ dàng, cứ giữ lấy mà dùng." Bàng Tiểu Nam giả vờ từ chối.
Vạn Toàn Tú vội vàng đẩy lại: "Đại nhân chê ít sao? Đại nhân à, bổng lộc của hạ quan thực sự ít ỏi, chút tiền này hạ quan cũng biết không xứng với ngài, nhưng đây là tấm lòng của hạ quan, đại nhân tuyệt đối đừng chê."
Nghe Vạn Toàn Tú nói vậy, Bàng Tiểu Nam đành phải nhận số tiền này, đồng thời dặn dò: "Vạn đại nhân, tôi để Công Thâu Lỗ đại sư ở lại đây phụ trách việc xây nhà máy, mong ông giúp đỡ nhiều hơn. Đợi khi tôi quay lại nhất định sẽ trọng tạ."
"Đại nhân nói gì vậy, chuyện của ngài chính là chuyện của hạ quan, Công Thâu Lỗ đại sư có bất cứ yêu cầu gì, hạ quan nhất định sẽ đáp ứng toàn lực!"
"Tốt, tôi thích sự sảng khoái của Vạn đại nhân, vậy tôi đi trước đây, hẹn ngày tái ngộ!"
Rời khỏi Hắc Thủy huyện, Bàng Tiểu Nam thẳng tiến tới kinh thành Đại Lương phủ, sau hai ngày bôn ba liên tục, hắn tiến vào tể tướng phủ.
"Tiểu Nam à, cậu đi đâu vậy, tôi tìm cậu khổ sở quá." Tư Mã Kê nắm tay Bàng Tiểu Nam, vẻ mặt lo lắng.
"Sao thế tể tướng đại nhân?" Bàng Tiểu Nam rất ngạc nhiên, chẳng lẽ phương Bắc xảy ra chiến sự? Dù có xảy ra chiến sự cũng đâu đến lượt Bàng Tiểu Nam phụ trách.
"Là Tiểu Tiệp, bệnh tình của con bé hình như lại tái phát!" Tư Mã Kê nói ra nguyên do, Bàng Tiểu Nam trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
"Tể tướng đại nhân, có phải con bé lại có triệu chứng tức ngực khó thở không?" Bàng Tiểu Nam hỏi.
"Đúng vậy, đúng vậy, tôi nghi ngờ có phải là hồi quang phản chiếu không?" Tư Mã Kê vô cùng lo lắng nhìn Bàng Tiểu Nam.
"Yên tâm đi tể tướng đại nhân, đó không phải hồi quang phản chiếu, đó là một phản ứng thích nghi trước khi bình phục hoàn toàn."
"Phản ứng thích nghi?"
"Điều này cũng giống như trẻ con tập đi vậy. Phổi của tiểu thư đã bệnh quá lâu, nay mới bắt đầu hồi phục, lá phổi mới mẻ ấy cần phải học cách hít thở lại từ đầu, nên sẽ có một quá trình thích nghi." Bàng Tiểu Nam kiên nhẫn giải thích.
"Thì ra là vậy, thật sự là vậy sao?" Tư Mã Kê có chút không yên tâm.
"Thật sự là như vậy, không sao đâu. Tôi sẽ kê thêm vài thang thuốc để điều dưỡng cho tiểu thư, rất nhanh sẽ ổn thôi." Bàng Tiểu Nam nở nụ cười trấn an.
"Cậu về là tốt rồi. Cậu không biết đâu, những lúc cậu không có ở đây, Tiểu Tiệp cứ nhắc mãi về cậu, bảo rằng cậu vừa đi là con bé lại phát bệnh..."
"Tể tướng đại nhân quá lời rồi, việc này không liên quan đến tôi, đây là quá trình tất yếu để tiểu thư phục hồi sức khỏe."
"Được rồi, lần này cậu hoàn thành nhiệm vụ rất tốt, triều đình còn có phong thưởng cho cậu."
Bàng Tiểu Nam đã biến Hỏa Tháp Thành thành người của mình. Tuy điều kiện có phần hà khắc, nhưng đối với nước Sâm Đặc mà nói, chỉ cần có thể duy trì cục diện hòa bình thì đó đã là điều rất tốt. Vì vậy, dưới sự đề nghị của Tư Mã Kê, triều đình quyết định ban thưởng hậu hĩnh cho Bàng Tiểu Nam.
Tất nhiên, ai cũng biết Bàng Tiểu Nam là "quan hệ" của Tư Mã Kê, phong thưởng thế nào cũng không quá đáng, thậm chí vương hầu khanh tướng cũng có thể, đó chỉ là chuyện Tư Mã Kê nói một lời là xong.
"Tể tướng đại nhân, tôi không cần phong thưởng gì cả, ngược lại tôi có một việc cần được ngài cho phép."
Bàng Tiểu Nam trình bày với Tư Mã Kê ý tưởng phát triển công nghiệp nặng tại Hắc Thủy Huyện.
"Cậu đang muốn bắt chước con đường công nghiệp hóa của nước Tái Ân Tư sao..." Tư Mã Kê cau mày. Nước Sâm Đặc xưa nay vốn coi thường việc công nghiệp hóa, bởi vì ngay cả nước Tái Ân Tư đã công nghiệp hóa cũng không phải là đối thủ của quân đội Sâm Đặc.
"Tể tướng đại nhân, tôi đây là 'sư di trường kỹ dĩ chế di' (học cái hay của người để chế ngự người), học hỏi sở trường của đối thủ để rồi đánh bại họ. Chúng ta có thể không đi theo con đường cũ của họ, nhưng chúng ta cần phải hiểu đối phương đang làm gì, như vậy mới có thể 'hữu đích phóng thỉ' (có mục tiêu mới bắn tên), ngài thấy sao?"
"Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng", Bàng Tiểu Nam nói không sai. Nếu nước Sâm Đặc cứ khăng khăng bài xích công nghiệp hóa, thì sớm muộn gì trình độ khoa học kỹ thuật của nước Tái Ân Tư cũng sẽ thể hiện rõ trên thực lực quân sự.
Tư Mã Kê gật đầu: "Được rồi, tôi thừa nhận cậu nói có lý. Có lẽ chúng ta không nên 'cố bộ tự phong' (dậm chân tại chỗ). Thế này đi, cứ lấy nhà máy của cậu làm điểm thí điểm, nếu có thể nâng cao mức sống của người dân, lúc đó sẽ đẩy mạnh phát triển."
"Tể tướng đại nhân anh minh, cảm ơn ngài."
"Không cần khách sáo, nâng cao mức sống kinh tế cũng là phương hướng mà tôi vẫn luôn tìm tòi. Còn chuyện ban thưởng, cậu không được từ chối, đây là ân điển của triều đình, thể hiện hoàng ân rộng lớn của nước ta. Vả lại, cậu phát triển kinh tế cũng cần tiền mà, đúng không?"
"Tể tướng đại nhân nói phải, vậy tôi xin cung kính không bằng tuân mệnh."
Sau đó, Bàng Tiểu Nam theo Tư Mã Kê đến khuê phòng của Tư Mã Tiệp.
Tư Mã Tiệp nhìn thấy Bàng Tiểu Nam, trên gương mặt nhợt nhạt thoáng hiện một nụ cười: "Tiểu Nam ca ca, anh về rồi..."
"Tiểu Tiệp, vừa rồi Tiểu Nam đã nói, bệnh của con không có gì đáng ngại. Đây chỉ là phản ứng chữa bệnh nhỏ thôi, là dấu hiệu bệnh sắp khỏi rồi." Tư Mã Kê âu yếm nhìn con gái.
"Thật vậy sao?" Tư Mã Tiệp nhìn về phía Bàng Tiểu Nam.
"Tiểu thư không cần lo lắng, tôi sẽ kê ngay vài thang thuốc để giúp tiểu thư giảm bớt đau đớn, chỉ vài ngày nữa là tiểu thư sẽ khôi phục dáng vẻ bình thường thôi." Bàng Tiểu Nam thấy sắc mặt Tư Mã Tiệp có chút xanh xao, chắc là do lo lắng về bệnh tình mà ra.
Đôi khi, bệnh tật không giết chết người, mà chính tâm lý của người bệnh mới làm trầm trọng thêm tình trạng. Vì thế, tinh thần mới là liều thuốc tốt nhất.
Lúc này, sự xuất hiện của Bàng Tiểu Nam chính là liều thuốc tốt nhất, Tư Mã Tiệp lập tức mày giãn mắt cười.
"Nhị tiểu thư vẫn chưa về sao?" Bàng Tiểu Nam vẫn không thấy bóng dáng Tư Mã Đình đâu.
"Con bé ấy à, vẫn còn đang 'lạc bất tư thục' (mải chơi quên cả đường về) ở bên ngoài." Tư Mã Kê đã sớm phái người dò la tung tích Tư Mã Đình, cô nàng đó vẫn còn đang nghỉ dưỡng ở Hỏa Tháp Thành.
"Cô ấy thật biết cách chơi đùa." Bàng Tiểu Nam cười lắc đầu.
"Cứ để con bé đi, sau này muốn đi chơi cũng ít có cơ hội nữa rồi." Dù việc gả Tư Mã Đình cho Đàm Vương là điều chẳng đặng đừng, nhưng làm cha, đôi khi cũng không còn cách nào khác.
Suy cho cùng, gả cho ai cũng là gả, con gái tể tướng sao có thể tùy hứng được.
"Phụ thân, đều tại con đổ bệnh, nếu không chuyến đi gả này phải là con, khổ cho muội muội rồi." Tư Mã Tiệp có chút áy náy.
"Khổ cái gì, con gái lớn không giữ được, sớm muộn gì nó cũng phải gả đi. Gả cho Đàm Vương là giấc mơ của biết bao nhiêu người phụ nữ, người khác muốn gả còn không có tư cách ấy chứ."
Rời khỏi khuê phòng của Tư Mã Tiệp, Bàng Tiểu Nam tò mò hỏi: "Tể tướng đại nhân, xin hỏi một câu không nên hỏi, tại sao ngài lại gả con gái cho Đàm Vương mà không phải gả vào cung?"
Thông thường muốn củng cố quyền lực, gả con gái cho quốc vương mới là cách an toàn nhất, nhưng Tư Mã Kê lại chọn Đàm Vương đang ở nơi xa, điều này khiến người ta khó hiểu.
"Ha ha, Tiểu Nam quả nhiên có cặp mắt tinh đời. Hay là cậu nói cho tôi biết, tại sao tôi lại làm như vậy?" Tư Mã Kê nhìn Bàng Tiểu Nam với ánh mắt nửa cười nửa không.
"Tôi không dám đoán bừa." Bàng Tiểu Nam biết không thể nói năng lung tung với quan chức triều đình, nói sai là mất đầu như chơi.
"Không cần sợ, cứ mạnh dạn đoán đi. Cậu yên tâm, tôi sẽ không làm gì cậu đâu, cậu là ân nhân cứu mạng của con gái tôi mà." Tư Mã Kê luôn cảm thấy thân phận của Bàng Tiểu Nam rất thần bí, đồng thời ông cũng thấy Bàng Tiểu Nam có kiến thức phi phàm, là đối tượng có thể lôi kéo.
Được Tư Mã Kê bảo đảm, Bàng Tiểu Nam nói ra những lời giấu kín trong lòng: "Tể tướng đại nhân đang muốn gây dựng viện trợ từ bên ngoài."
"Sao lại nói thế?"
"Tể tướng đại nhân nắm quyền lực ngất trời trong triều, tất nhiên không có gì phải lo lắng. Nhưng những tướng sĩ trấn giữ biên cương thì không dễ kiểm soát như vậy. Cho nên, tể tướng đại nhân cần phải bồi dưỡng một thế lực bên ngoài hoàng đô, không biết tôi nói có đúng không?"
Bàng Tiểu Nam nhìn Tư Mã Kê rất thản nhiên, không hề có chút sợ hãi nào.
Tư Mã Kê mỉm cười gật đầu: "Quả nhiên tôi không nhìn lầm cậu."
Tiếp đó, Tư Mã Kê nhìn ra xa, thâm trầm nói: "Trong triều đình sóng ngầm cuộn trào, tuy hiện tại tôi trông như nắm thực quyền, nhưng từ xưa đến nay đấu đá quyền lực ở đâu cũng có. Đừng nói đến sự bất hòa của văn võ bá quan, chỉ riêng những tướng lĩnh nắm trọng binh và các vương hầu độc chiếm một phương thôi cũng đã luôn nhìn tôi chằm chằm rồi."
"Xem ra tể tướng đại nhân đã sớm chán ghét đấu đá quyền lực rồi, sao không buông tay đi?"
Bàng Tiểu Nam vốn đã dùng thuật đọc tâm để hiểu được nỗi lo của Tư Mã Kê. Thật ra, Tư Mã Kê không phải là người tham quyền, ông thích cuộc sống "nhàn vân dã hạc" (mây nhàn hạc dã) hơn.
"Người ở trong giang hồ, thân bất do kỷ (thân không do mình làm chủ)." Tư Mã Kê chắp tay sau lưng đi đến trước một cây hải đường, "Cậu xem đóa hoa xinh đẹp này, nó nào có muốn nở ở trong phòng, nhưng lại không thể không bị người ta dời vào trong nhà để cho người ta ngắm. Tôi muốn 'cấp lưu dũng thoái' (rút lui khi đang ở đỉnh cao), nhưng một khi tôi không còn ở vị trí này, tất sẽ sát cơ tứ phía, liên lụy đến người khác."
Tư Mã Kê có chút kích động: "Nếu tôi không còn tại vị, trước hết tôi sẽ bị đồng liêu công kích, khi đó trong tay tôi không còn quyền lực, tất sẽ trở thành vật tế thần cho quyền lực. Không chỉ tôi, mà cả gia đình tôi nữa..." Tư Mã Kê quay sang Bàng Tiểu Nam, "Tôi chỉ có hai cô con gái, chúng làm sao tự bảo vệ mình?"
"Hơn nữa, nếu tôi không chấn nhiếp triều đình, đến lúc đó quần hùng nổi dậy, triều đình tất sẽ đại loạn, quốc gia rơi vào nội chiến, thế lực nước ngoài tất sẽ thừa cơ xâm nhập. Nước không ra nước, bách tính sẽ rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng, họ đều là những người vô tội."
Bàng Tiểu Nam thở dài: "Tể tướng đại nhân thâm mưu viễn lự, 'tiên thiên hạ chi ưu nhi ưu, hậu thiên hạ chi lạc nhi lạc' (lo trước cái lo của thiên hạ, vui sau cái vui của thiên hạ), thật là phúc của bách tính nước ta."
Tư Mã Kê xua tay: "Đừng nói tôi vĩ đại đến thế, tôi cũng là tự bảo vệ mình trước, mới có thể nghĩ đến bách tính thiên hạ. Để giữ vững cục diện hiện nay, vì hạnh phúc của gia đình và bách tính, tôi có hy sinh một chút thì đã sao."
"Cho nên tể tướng đại nhân mới gây dựng thế lực của riêng mình ở khắp nơi để cân bằng cục diện rối ren phức tạp này, đúng không?"
Tư Mã Kê gật đầu: "Tôi đang xây dựng một đội quân đồng minh, tìm kiếm sự ủng hộ của các bên để cùng nhau duy trì cục diện hòa bình khó khăn lắm mới có được này."
"Đại nhân đã làm những việc mà quốc vương nên làm."
"Cậu chắc chắn sẽ nghĩ tôi đang 'hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu' (ép vua để ra lệnh cho chư hầu), vọng tưởng mưu quyền soán vị. Tôi cũng không ngại nói cho cậu biết, thật ra đây cũng là ý của quốc vương bệ hạ."
Tư Mã Kê hồi tưởng chuyện xưa: "Lão quốc vương lúc lâm chung đã gửi gắm quốc vương hiện tại cho tôi, bảo tôi phải hết sức phò tá. Quốc vương hiện nay là do một tay tôi chăm sóc lớn lên, bản tính thuần lương, là một thanh niên tốt. Nhưng để duy trì sự an ổn của một quốc gia, tuyệt đối không thể dùng sự nhân từ của đàn bà. Cho nên, trước khi cậu ấy trưởng thành, tôi chỉ có thể tạm thay quyền lực của quốc vương."
Trong mắt Tư Mã Kê có thần sắc nghiêm nghị: "Quốc vương đủ tư cách phải là người sát phạt quyết đoán, bên ngoài chấn nhiếp ngoại bang, bên trong uy phục tứ hải, lương thiện không thể đạt đến độ cao đó. Quốc vương bệ hạ cũng hiểu rõ điều này, nên cậu ấy mới yên tâm giao mọi việc cho tôi, tin tưởng tôi vô điều kiện, cũng là muốn học cách trị quốc từ tôi."
"Tể tướng đại nhân nói với tôi những điều này, không biết có mục đích gì?" Bàng Tiểu Nam cảm thấy Tư Mã Kê nói những điều này có chút quá coi mình là người nhà, đây không phải là chuyện tốt, cậu không muốn bị cuốn vào vòng xoáy quyền mưu chính trị.
"Tiểu Nam à," Tư Mã Kê nhìn Bàng Tiểu Nam một cách thâm trầm rồi nhìn ra chân trời, "Cậu vừa xuất hiện tôi đã dự cảm cậu không phải là người bình thường. Lão phu làm chính trị nhiều năm, chút bản lĩnh nhìn người này vẫn có. Tôi nói với cậu những điều này, thật ra cậu cũng nên đoán ra rồi, tôi coi cậu là người nhà."
Tư Mã Kê vừa dứt lời, Bàng Tiểu Nam đã cảm thấy áp lực nặng nề. Tư Mã Kê đây là muốn dùng mình như một quân cờ để thống nhất thiên hạ.
Bàng Tiểu Nam phân tích, tuy Tư Mã Kê nói năng đường hoàng, vì hòa bình thiên hạ và phúc lợi bách tính, nhưng ông ta cũng đang tự để lại cho mình một con đường lui. Nếu ngày sau quốc vương muốn ra tay với ông ta, ông ta có thể khởi binh tạo phản bất cứ lúc nào.
Tất cả điều này đã sớm được dàn xếp, trước tiên là bồi dưỡng đảng phái trong triều để bè phái, sau đó là liên hôn con gái với vương hầu để có lực lượng vũ trang địa phương. Như vậy dù ở trung ương hay địa phương, Tư Mã Kê đều có thế lực khổng lồ, ngay cả quốc vương muốn động đến ông ta cũng phải suy nghĩ kỹ.
Còn bây giờ Tư Mã Kê lôi kéo mình, không ngoài mục đích là củng cố thêm thế lực của mình. Ví dụ như phần thưởng triều đình ban cho, đó chính là "ném đá dò đường" xem Bàng Tiểu Nam có hiểu luật chơi hay không.
"Đại nhân, không biết tôi có thể giúp gì cho ngài?" Bàng Tiểu Nam quyết định xem xét tình hình trước đã. Có thể được tể tướng lợi dụng, thì tiền đề chắc chắn là mình phải có chỗ đáng để lợi dụng.
"Tiểu Nam à, cậu nói với tôi cậu muốn phát triển công nghiệp, vậy không phải là cần có một căn cứ địa sao?" Tư Mã Kê cười nhìn Bàng Tiểu Nam.
"Ừm, quả thật có một phần đất phong thì tốt hơn." Bàng Tiểu Nam lập tức tiếp lời. Nói chuyện với người thông minh không cần phải giấu giếm, Tư Mã Kê rõ ràng là muốn cho cậu một phần đất.
"Được! Vậy thì tôi sẽ chiều ý cậu, phong Tiểu Lôi Phủ và Nhai Sơn Phủ cho cậu, cậu thấy thế nào?" Tư Mã Kê nói năng khẩn thiết.
"Đại nhân, không được đâu." Bàng Tiểu Nam cảm thấy có chút kinh hãi. Nước Sâm Đặc này tổng cộng chỉ có 16 châu phủ, mình chiếm một lúc hai cái, còn hơn cả vương hầu khanh tướng thông thường, đây là đang tự tạo kẻ thù trong triều đình.
"Tôi có đức có tài gì mà nhận được nhiều đất phong như vậy? Nếu đại nhân chỉ muốn tôi quản lý hai châu phủ này thì còn có thể chấp nhận được, nhưng nếu nói là đất phong với diện tích lớn như vậy, tôi sợ mình không có phúc để thụ hưởng."
Bàng Tiểu Nam kiên quyết từ chối. Tuy là điều kiện rất tốt, nhưng làm vậy chẳng khác nào tự đặt mình lên lửa mà nướng.
"Tiểu Nam cậu đừng vội từ chối, để tôi nói rõ tình hình với cậu đã."
Hóa ra Nhai Sơn Phủ và Tiểu Lôi Phủ vì giáp ranh với Trụy Hồn Uyên và nước Mộng Tư Đặc, thuộc trọng địa quân sự, cũng thuộc vùng khá nguy hiểm, nên trong các lần phong đất trước đây, không có mấy công thần muốn nhận. Đến tận bây giờ, hai nơi này vẫn do trung ương trực tiếp quản lý.
Cái gọi là đất phong, chẳng qua là giao cho vương hầu khanh tướng được phong quản lý thuế địa phương, nộp đủ cho trung ương, phần còn lại có thể tự phân phối. Nó tương đương với việc giao nơi này cho người được phong quản lý. Hơn nữa, lãnh chúa này không phải cha truyền con nối, quản tốt thì có thể quản mãi, quản không tốt, triều đình có thể thu hồi bất cứ lúc nào.
Tất nhiên, đã là thay mặt quản lý, thì mọi sự vụ tại địa phương cuối cùng đều do người được phong quyết định. Chỉ cần không đụng chạm đến lợi ích triều đình, lãnh chúa chính là "thổ hoàng đế".
Triều đình không sợ lãnh chúa tạo phản sao? Về phương diện này, trung ương đã chuẩn bị rất nhiều phương án dự phòng. Ví dụ như quân đội trung ương của triều đình, thực lực có thể nghiền nát bất kỳ đội quân địa phương nào, cho nên tạo phản cũng vô ích, chỉ có chờ bị trấn áp. Hơn nữa, dưới sự nhượng bộ lớn của triều đình, việc tạo phản trở nên cực kỳ không đáng giá.
Trước hết, thuế triều đình thu chỉ chiếm một phần rất nhỏ ở địa phương, phần lớn là chia ba bảy, ngay cả năm thiên tai triều đình cũng không lấy quá một nửa, điều này đảm bảo lãnh chúa địa phương có tài sản sung túc, có tiền rồi thì tạo phản làm gì?
Thứ hai, đánh trận là phải tốn tiền, địa phương dù có tiền đến đâu cũng không thể so với triều đình, và cậu rất dễ nhận ra tỷ lệ thắng của mình rất thấp, đến lúc đó thất bại là cái chết, tội gì phải làm vậy.
Thứ ba, lãnh chúa không phải thế tập, triều đình thấy cậu không vừa mắt, hoặc nghe ngóng được ý đồ tạo phản, sẽ lập tức thay thế vị trí của cậu, bóp chết cái tâm tạo phản đó từ trong trứng nước.
Triều đình còn có cơ quan gián điệp cực kỳ mạnh mẽ tên là Thiên Địa Ty, đối ngoại dò xét tình báo quân sự, đối nội ngăn chặn các loại bạo loạn. Ở địa phương muốn trốn tránh tai mắt của triều đình là điều gần như không thể.
Chỉ cần cậu làm một lãnh chúa đàng hoàng, cậu có thể sống sung túc ca múa thái bình, tội gì phải tạo phản? Cho nên vì chi phí tạo phản quá cao, nên ở nước Sâm Đặc gần trăm năm nay, chưa có kẻ ngốc nào dám mở tiền lệ.
Tóm lại, đây là phương pháp khoa học mà nước Sâm Đặc rút ra từ bài học chư hầu làm loạn hàng nghìn năm nay để phòng ngừa từ trước.
"Tể tướng đại nhân, tôi có một điều không rõ, tại sao triều đình lại phải chia đất cho chư hầu? Nếu triều đình có cơ chế quản lý như vậy, chi bằng phái người từ trung ương xuống quản lý trực tiếp, mỗi châu phủ đặt một quan hành chính trực tiếp chịu trách nhiệm với trung ương, chẳng phải tốt hơn sao? Dù các biện pháp phòng ngừa có chặt chẽ đến đâu, chư hầu vẫn sẽ có cơ hội gây loạn."
Bàng Tiểu Nam nghĩ đến chế độ quản lý hành chính của tinh cầu Ha-lê-lu-gia, quân-chính-tài tam quyền phân lập.
"Đây cũng là con đường chúng ta từng tìm tòi trước đây. Quan hành chính làm lâu rồi cũng sẽ tham nhũng thôi. Thay vì vậy, chúng ta thà dùng lương cao để nuôi sự liêm khiết. Thật ra cái gọi là lãnh chúa, chính là quan chức cấp cao giám sát hành chính địa phương. Triều đình cũng cần nêu gương, đất phong là cách tốt nhất."
Hóa ra, nước Sâm Đặc đã sớm tính toán mọi yếu tố, mới có cơ chế đất phong tồn tại.
"Nói như vậy, lãnh chúa này thực chất là người thay quốc vương bệ hạ quản lý đất đai thôi." Bàng Tiểu Nam đã hiểu, vị quan phong cương đại lại này có danh không thực, ngoài việc hưởng chút lợi ích về tài sản, dường như cũng không có cảm giác tồn tại gì, tương đương với chức quan tổng đốc.
"Đúng vậy, cho nên triều đình để cậu làm lãnh chúa Nhai Sơn Phủ và Tiểu Lôi Phủ, giờ cậu đã biết dụng ý là gì rồi chứ?" Tư Mã Kê mỉm cười.
Bàng Tiểu Nam suy nghĩ một chút liền hiểu ra dụng ý của Tư Mã Kê. Ông ta muốn mình trấn giữ nam cương để ông ta rảnh tay đối phó với nước Tái Ân Tư ở phía bắc.
"Hơn nữa, việc cậu xử lý Lôi gia quân ở Tiểu Lôi Phủ, tôi đã biết rồi, cậu xử lý rất tốt. Tôi tin rằng, có cậu trấn giữ hai nơi này, quan hành chính của họ chắc chắn sẽ rất phối hợp."
Việc Bàng Tiểu Nam chiêu an Lôi gia quân, không biết Tư Mã Kê biết từ đâu, vì Bàng Tiểu Nam vẫn chưa kịp bẩm báo.
"Đại nhân, lần đó thật sự là có nguyên do, không bẩm báo trước với triều đình, xin đại nhân tha tội."
"À," Tư Mã Kê xua tay, "Cậu tùy cơ ứng biến, giải quyết kịp thời mâu thuẫn địa phương, có tội gì đâu chứ, tôi còn phải cảm ơn cậu ấy chứ."
"Đại nhân nói đùa, giải ưu cho triều đình vốn là trách nhiệm của quan chức, chỉ là phương thức sử dụng có phần không hợp quy củ..."
"Không cần giải thích nữa, việc này cậu làm rất tốt, đây cũng là lý do tại sao tôi lại hết sức đề cử cậu đảm nhiệm lãnh chúa Nhai Sơn Phủ và Tiểu Lôi Phủ, hy vọng cậu tiếp tục phát huy, giúp tôi quản lý tốt hai nơi này."
"Đại nhân..." Bàng Tiểu Nam vẫn không quá muốn đảm nhận trọng trách này.
"Sao? Cậu muốn phụ lòng hoàng ân?"
"Thuộc hạ không dám."
"Ha ha, được rồi, bảo cậu đi làm lãnh chúa, chứ đâu phải bảo cậu xuất chinh đi đánh quái vật. Yên tâm đi, Trụy Hồn Uyên và nước Mộng Tư Đặc đang lo thân không xong, tạm thời không có khả năng đe dọa nước Sâm Đặc chúng ta."
"Ồ, đại nhân nhận được tin tức gì sao?" Bàng Tiểu Nam rất tò mò về tình hình chiến sự của Trụy Hồn Uyên và nước Mộng Tư Đặc rốt cuộc thế nào. Thám tử của vương quốc chắc hẳn chuyên nghiệp hơn gián điệp thương mại của Bảo Lâu chứ.
"Lần này nước Mộng Tư Đặc bầu quốc vương mới, phe đối lập do Trụy Hồn Uyên ủng hộ không được làm quốc vương, nên quốc vương mới của nước Mộng Tư Đặc ôm hận, dẫn quân tấn công Trụy Hồn Uyên, hai bên giao chiến ác liệt ở biên giới, thương vong nặng nề, hiện vẫn đang trong trạng thái đối đầu."
Thông tin mới nhất cho thấy, trong cuộc chiến lần này, cả hai bên đều không có lợi. Tuy bán thú nhân của nước Mộng Tư Đặc có trình độ trí tuệ cao hơn một chút, quân đội cũng đông hơn, nhưng dù sao cũng là tác chiến ở Trụy Hồn Uyên, không có địa lợi, nên cuối cùng chỉ đánh hòa.
"Vậy chúng ta có nên xuất binh đi 'nhặt cá' (ngư ông đắc lợi) không?" Bàng Tiểu Nam vẫn chưa quên quả Ma Lực.
"Không được!" Tư Mã Kê xua tay, "Chúng ta hiện nay 'tọa sơn quan hổ đấu' (ngồi trên núi xem hổ đấu), chúng sớm muộn gì cũng lưỡng bại câu thương. Nhưng nếu chúng ta xuất thủ, rất có thể chúng sẽ 'đồng cừu địch khái' (cùng chung kẻ địch), chuyển từ thù thành bạn để chống lại chúng ta. Cậu đừng quên, bán thú nhân và ma thú có quan hệ huyết thống đấy."
"Đại nhân lo nghĩ rất đúng, vậy chúng ta cứ ngồi chờ xem kịch hay thôi."
"Vậy là cậu đồng ý đi nhậm chức ở Tiểu Lôi Phủ và Nhai Sơn Phủ rồi chứ?"
"Đại nhân có lòng tốt như vậy, thuộc hạ không dám từ chối."
"Tốt, vậy cậu chuẩn bị đi, ngày mai cùng tôi lên triều thụ phong."
Bàng Tiểu Nam không ngờ hạnh phúc lại đến đột ngột như vậy. Lãnh chúa Nhai Sơn Phủ và Tiểu Lôi Phủ đúng là chuyện tốt "bánh từ trên trời rơi xuống". Trước hết, Nhai Sơn Phủ sát cạnh Trụy Hồn Uyên, sau này nếu muốn đi cướp quả Ma Lực thì đã có hậu phương vững chắc. Còn Tiểu Lôi Phủ có Lôi gia quân có thể sai khiến, về quân đội không phải lo nữa. Quan trọng nhất là giếng dầu ở Nhai Sơn Phủ và Tiểu Lôi Phủ thật sự là lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn, quá tuyệt vời.
Sáng sớm hôm sau, Bàng Tiểu Nam theo Tư Mã Kê lên triều, diện kiến quốc vương bệ hạ.
Triều đình nước Sâm Đặc uy vũ hùng tráng, văn võ bá quan đông nghịt, khiến Bàng Tiểu Nam hoa mắt chóng mặt, chủ yếu là vì quan phục của họ quá sặc sỡ, đoán chừng đều được đặt làm riêng để phân biệt quan lớn quan nhỏ.
Bàng Tiểu Nam đã nhìn thấy quốc vương bệ hạ mà người thường cả đời cũng không thấy được. Quốc vương là một thanh niên tầm hai mươi tuổi, vẫn còn nét trẻ con, nhìn là biết thiếu niên phú quý được nuôi trong cung cấm. Tuy mặt còn non trẻ nhưng ánh mắt lại rất kiên định, đây là khí chất được nuôi dưỡng từ việc học thuật trị quốc từ nhỏ.
"Bàng Tiểu Nam, trẫm nghe nói cậu văn võ song toàn, y thuật cao siêu, can đảm hơn người. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên là người trong rồng phượng, khôi ngô tuấn tú."
"Bệ hạ quá khen, Bàng Tiểu Nam không dám nhận!" Bàng Tiểu Nam chắp tay, khúm núm, đây là lễ nghi Tư Mã Kê đã dạy cậu, nói chuyện với quốc vương không được nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.
"Đứng dậy nói chuyện." Quốc vương muốn nhìn rõ gương mặt Bàng Tiểu Nam, nhìn rõ người trẻ tuổi tài cao mà tể tướng đại nhân hết mực đề cử này.
"Tạ bệ hạ." Bàng Tiểu Nam đứng thẳng lưng.
"Bàng Tiểu Nam, cậu an ổn Hỏa Tháp Thành có công, lại thành công giải tỏa mâu thuẫn quân dân biên cương, lập công lớn cho sự an ổn lâu dài của nước Sâm Đặc ta, trẫm muốn trọng thưởng cậu."
"Long ân của bệ hạ, thần xin tận trung báo quốc, cúc cung tận tụy."
"Người đâu, tuyên chỉ của trẫm, phong Bàng Tiểu Nam làm Nam An Hầu, lãnh Nhai Sơn Phủ và Tiểu Lôi Phủ, thưởng vàng ngàn lượng, nữ quyến trăm người..."
"Tạ ơn chủ long ân, ngô vương vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Những phần thưởng này Tư Mã Kê đã sớm nói cho Bàng Tiểu Nam biết, vì những phần thưởng này đều do Tư Mã Kê soạn thảo, chỉ là mượn lời quốc vương trẻ tuổi tuyên đọc mà thôi.
Tan triều, Tư Mã Kê bảo Bàng Tiểu Nam về Tể tướng phủ trước, vì ông còn việc quan trọng phải bàn bạc với quốc vương, chủ yếu là báo cáo theo lệ thường.
Bàng Tiểu Nam bước ra khỏi cung điện, đi dạo trong đô thành, phát hiện nơi này thật sự náo nhiệt phi thường, rất có phong thái của một đô thị quốc tế.
Để đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ của trang web văn học Phiêu Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.com
Bản quyền © 2018-2019 Văn học Phiêu Thiên - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời. Mọi quyền được bảo lưu.