trắng.” Y dừng một chút, sau đó nghiêm túc nói: “Nếu thích, chúng ta có thể rời đảo mua một căn nhà rồi trồng sau sân.”
Hoa hợp hoan*:

Tề Huyên Nghi lắc đầu, “Không đẹp bằng trên đảo.”
Trong Ngự hoa viên cũng có một cây hợp hoan trăm tuổi, nhưng không phải màu trắng, cứ mỗi độ xuân hạ, hoa hồng nhung sẽ phủ kín các con đường trong cung, có lẽ nó quá đỗi bình thường nên Tề Huyên Nghi cũng không để ý tới.
Tiêu Hạc cười nói: “Vậy từ nay, mỗi năm vào lúc này, ta sẽ dẫn ngài trở lại đảo ngắm.”
Tề Huyên Nghi nhìn Tiêu Hạc, cảm thấy y thật ngây thơ, hắn là một vị vua mất nước, bất cứ ai từng đọc sử sách các triều đại đều biết rằng, từ xưa đến nay không có vị vua mất nước nào có kết cục tốt đẹp cả.
“Không có sau này.” Hắn bình tĩnh nói, không buồn cũng không hối hận.
“Tại sao không?” Tiêu Hạc nắm tay hắn rồi đảm bảo: “Vẫn có.”
Tề Huyên Nghi mỉm cười với y. Hàng ngàn binh lính và ngựa bao vây đảo Sương Lộc ở phía xa, sau hai năm bốn tháng chạy trốn, Tiêu Hạc và hắn chưa từng tách rời, giờ đây nơi ẩn náu cuối cùng của họ đã bị bại lộ, cuộc trốn chạy điên cuồng cuối cùng đã đi đến hồi kết.
Ai còn nhớ mùa xuân năm Thiên Tỉ thứ hai, xuân tươi hoa thắm như gấm, chính hắn đã ép Tiêu Hạc ở lại bên mình.