Sau Khi Tôi Chết

Lượt đọc: 1398 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lâu Bất Nguy Chương 1 Lâu Bất Nguy Chương 2 Lâu Bất Nguy Chương 3 Lâu Bất Nguy Chương 4 Lâu Bất Nguy Chương 5 Lâu Bất Nguy Chương 6 Lâu Bất Nguy Chương 7 Lâu Bất Nguy Chương 8 Lâu Bất Nguy Chương 9 Lâu Bất Nguy Chương 10 Lâu Bất Nguy Chương 11 Lâu Bất Nguy Chương 12 Lâu Bất Nguy Chương 13 Lâu Bất Nguy Chương 14 Lâu Bất Nguy Chương 15 Lâu Bất Nguy Chương 16 Lâu Bất Nguy Chương 17 Lâu Bất Nguy Chương 18 Lâu Bất Nguy Chương 19 Lâu Bất Nguy Chương 20 Lâu Bất Nguy Chương 21 Lâu Bất Nguy Chương 22 Lâu Bất Nguy Chương 23 Lâu Bất Nguy Chương 24 Lâu Bất Nguy Chương 25 Lâu Bất Nguy Chương 26 Lâu Bất Nguy Chương 27 Lâu Bất Nguy Chương 28 Lâu Bất Nguy Chương 29 Lâu Bất Nguy Chương 30 Lâu Bất Nguy Chương 31 Lâu Bất Nguy Chương 32 Lâu Bất Nguy Chương 33 Lâu Bất Nguy Chương 34 Lâu Bất Nguy Chương 35 Lâu Bất Nguy Chương 36 Lâu Bất Nguy Chương 37 Lâu Bất Nguy Chương 38 Lâu Bất Nguy Chương 39 Lâu Bất Nguy Chương 40 Lâu Bất Nguy Chương 41 Lâu Bất Nguy Chương 42 Lâu Bất Nguy Chương 43 Lâu Bất Nguy Chương 44 Lâu Bất Nguy Chương 45 Lâu Bất Nguy Chương 46 Lâu Bất Nguy Chương 47 Lâu Bất Nguy Chương 48 Lâu Bất Nguy Chương 49 Lâu Bất Nguy Chương 50 Lâu Bất Nguy Chương 51 Lâu Bất Nguy Chương 52 Lâu Bất Nguy Chương 53 Lâu Bất Nguy Chương 54 Lâu Bất Nguy Chương 55 Lâu Bất Nguy Chương 56 Lâu Bất Nguy Chương 57 Lâu Bất Nguy Chương 58: Hoàn
Tiến »
Lâu Bất Nguy Chương 10

❊ ❊ ❊

, không chú ý tới Ấm Sứ nhỏ cách đó không xa.

Mẹ mìn*: Người đàn bà chăn dắt gái hoa hoặc dụ bán người.

Hách Liên Tranh sững sờ, không ngờ đó lại nơi đứa trẻ này nhớ thương lại là chốn như vậy.

Là bởi vì đã quá lâu anh không chú ý tới tình hình thế giới? Hay là đám mẹ mìn này đột nhiên đổi tính? Nhìn những đứa trẻ khóc lóc bị lôi về, anh thực sự không thấy lòng tốt của chúng ở đâu cả?

Chẳng lẽ chỉ có Ấm Sứ nhỏ mới thấy được lòng tốt của chúng?

Hách Liên Tranh tức giận đến mức hỏi Ấm Sứ nhỏ nhiều lần rằng liệu có nhận nhầm người không, nhưng Ấm Sứ nhỏ đã khẳng định chắc nịch, họ chính là người hắn đang tìm.

“Ngươi thực sự muốn ở lại một nơi như này?” Hách Liên Tranh nhìn hướng quản sự rời đi, khóe miệng giần giật, hắn cao hơn Ấm Sứ rất nhiều, nhưng cũng không lớn hơn bao tuổi, hắn biết rõ nơi trước mặt là gì, những người bị bán vào đây tìm đủ mọi cách để trốn thoát, thế mà vẫn có người tự đưa đến cửa sao, nghĩ gì vậy? Sao giữa người với người lại có khác biệt lớn thế?

Ấm Sứ nhỏ gật đầu, nơi này thì sao? Bọn họ vốn không biết nó tốt thế nào.

Hách Liên Tranh nhìn dáng vẻ không tán thành của hắn mà phát cáu, đứa nhỏ này không có vấn đề gì đấy chứ, cho dù ở đó có thể được sung sướng nhất thời, nhưng về sau thì sao? Huống chi khi lớn lên mất đi vẻ đẹp và khí chất bây giờ, đến lúc đó nhất định sẽ bị vứt như rác rưởi, nỗi nhục nhã phải gánh chịu khi ấy không phải thứ người bình thường có thể chịu đựng được.

Hách Liên Tranh liên tục thuyết phục, nhưng Ấm Sứ nhỏ vẫn từ chối, đến mức khiến anh muốn mở não đứa nhỏ này ra xem bên trong có phải bột nhão không, mà sao chẳng chịu thông suốt?

Cuối cùng không thể làm gì được, Hách Liên Tranh quay sang hỏi Lý Thanh Hành: “Sư phụ, chúng ta để hắn lại đây thật sao?”

Nếu đây là một người xa lạ, Hách Liên Tranh sẽ không cố chấp lo lắng về vấn đề này, khuyên đôi lần mà vẫn không nghe thì muốn hầu hạ ai cứ tùy. Nhưng dù sao anh cũng đồng hành với Ấm Sứ nhỏ cả quãng đường, không thể làm người đứng ngoài cuộc, nghĩ đến việc đối phương học mấy thứ để trở nên quyến rũ, Hách Liên Tranh lại thấy tê dại.

Từ đầu đến cuối, Lý Thanh Hành không để lộ chút kinh ngạc hay tức giận nào, thậm chí không nói gì mãi đến khi Hách Liên Tranh gọi mình.

Gió bắc quét qua con đường dài phía sau, mang theo vài chiếc lá vàng khô héo, bóng cành cây ngả nghiêng dưới chân, Lý Thanh Hành cúi đầu nhìn Ấm Sứ nhỏ đang chuẩn bị chạy tới hạnh phúc, vẻ mặt y vẫn bình tĩnh, nói với hắn bằng giọng đều đều thường ngày: “Tần Chính Mậu đã chết, đêm đó chỉ có mình ngươi ở với hắn, sau khi hắn chết, ngươi liền biến mất tăm, Tần gia nhất định sẽ truy tìm ngươi, hiện giờ ngươi quay lại, có thể sẽ bị đưa về Tần gia.”

Lý Thanh Hành chỉ nói đến đây, không can thiệp vào sự lựa chọn của Ấm Sứ nhỏ.

Tuy nhiên những lời này thực sự hữu hiệu hơn những gì Hách Liên Tranh nói, Ấm Sứ nhỏ cẩn thận thu chân vừa mới bước ra lại, hắn không phải kẻ ngốc, Lý Thanh Hành đã nói rõ, bây giờ trở về có ý nghĩa gì, hắn không cần động não cũng đoán được, nhưng nếu vừa trở lại và báo về Lý Thanh Hành, kết quả có tốt hơn không…

Đôi mắt đen láy của Ấm Sứ nhỏ đảo quanh, Hách Liên Tranh bên cạnh thấy hắn còn do dự liền lên tiếng: “Đúng rồi, ta nghe nói vài nhân vật quan trọng khi chết sẽ muốn đầy tớ chôn cất cùng, họ dùng vải trắng siết cổ đến chết rồi ném xuống mộ. Thậm chí còn có điều điên rồ hơn mà ngươi thậm chí không thể nghĩ tới, họ sẽ trói ngươi như bánh chưng và bắt quỳ trước cửa mộ, đổ dầu đèn khắp người ngươi, sau đó châm lửa đốt, ngọn lửa sẽ bùng cháy, khiến ngươi nóng ran…”

Mới đầu Ấm Sứ nhỏ còn vểnh tai lắng nghe cẩn thận, nhưng càng về sau, lời nói của Hách Liên Tranh càng thái quá, hắn không khỏi cau mày, thầm nghĩ người này không được thông minh lắm nhỉ.

Hách Liên Tranh nói hồi lâu, môi khô khốc, đang định tìm tách trà để làm dịu cổ họng thì thấy Ấm sứ nhỏ đối diện đang nhìn mình một cách khó hiểu, Hách Liên Tranh thầm nghĩ, đứa trẻ này vẫn muốn ở lại đây ư? Sao cứng đầu thế?

Anh hít sâu, hỏi: “Sao ngươi lại nhìn ta như vậy? Ngươi nghĩ ta nói dối à?”

Ấm Sứ nhỏ: “…”

Hắn lắc đầu, nói với Hách Liên Tranh: “Thật ra… Ta đã nghe người kể chuyện trong quán rượu kể những gì ngươi vừa nói rồi.”

Hách Liên Tranh sửng sốt, không ngờ Ấm Sứ nhỏ lại trả lời vậy, anh che miệng, ho khan để che giấu sự xấu hổ: “Thật sao?”

Ấm Sứ nhỏ nghiêm túc gật đầu.

“Ừm thì…” Hách Liên Tranh lựa chọn chuyển chủ đề, “Ngươi còn muốn trở về sao?”

Ấm Sứ nhỏ mím môi lắc đầu, cho dù hắn có về nói với Tần gia về cặp sư đồ này thì những người kia cũng chưa chắc đã tha hắn, có lẽ họ sẽ trút giận lên đầu hắn, dù sao Tần Chính Mậu đã chết dưới tay Lý Thanh Hành, người khác làm sao có thể là đối thủ của Lý Thanh Hành?

Đến lúc đó, để Lý Thanh Hành biết hắn phản bội, cuộc đời bé nhỏ của hắn có lẽ sẽ thật sự kết thúc.

Chỉ là không trở về, hắn có thể đi đâu? Hắn thật sự không muốn ở cùng hai người này, ở cùng họ luôn khiến hắn lo lắng mấy ngày nữa có thể lại phải ngủ ở gầm cầu không.

Cuối cùng Lý Thanh Hành lại mở lời, chắc hẳn y liếc mắt đã nhìn thấu, biết hắn ham ăn biếng làm, ưa an nhàn, không muốn chịu khổ, nên đã bảo rằng sẽ tìm một gia đình giàu có nhận nuôi hắn.

Ấm Sứ nhỏ không đặt nhiều hy vọng lắm, những gia đình giàu có nào mà không có con cháu đầy đàn, sao phải nhận nuôi một đứa trẻ không rõ nguồn gốc như hắn. Nhưng Lý Thanh Hành thực sự làm được, vào cuối năm, y gửi Ấm Sứ nhỏ đến một gia đình họ Tạ, năm ngoái khi đi ngang qua nơi này, y đã cứu một nhóm người, trong đó có Tạ lão gia.

Năm nay Tạ lão gia đã 47 tuổi, trong phủ có một phu nhân, ba thê thiếp, chỉ là hơn ba mươi năm vẫn không sinh được một mụn con, ban đầu ông cũng nghĩ đến việc nhận nuôi từ nhánh phụ, nhưng chọn tới chọn lui vẫn không hài lòng, vì vậy cuối cùng đều gửi trở về.

Bây giờ đột nhiên có được một đứa trẻ trông giống hệt tiên đồng, tất nhiên Tạ lão gia rất vui mừng. Tuy chân trái của đứa trẻ này bị tàn tật, nhưng họ là người làm ăn, khuyết tật không ảnh hưởng nhiều, ông luôn miệng cam đoan với Lý Thanh Hành rằng mình sẽ đối xử tốt với đứa trẻ này.

Khi chia tay, Tạ lão gia đề nghị Lý Thanh Hành đặt tên cho Ấm Sứ nhỏ, Lý Thanh Hành không thể từ chối, sau một lúc cân nhắc, cuối cùng quyết định đặt tên cho hắn.

Y cảm thấy chữ “Sứ” không ổn, nên đã lấy chữ “Từ” có đồng âm.

Cuối cùng Ấm Sứ nhỏ cũng có tên riêng, Tạ Từ.

Tạ Từ luôn lo rằng nếu đi theo cặp sư đồ này, một ngày nào đó hắn sẽ quay lại nghề cũ, phải đi ăn xin ngoài đường, bây giờ cuối cùng cũng sắp tạm biệt Lý Thanh Hành, hắn thở phào nhẹ nhõm, không nhận ra mất mát trong lòng.

Gia đình Tạ là một trong những gia đình giàu có nhất thị trấn, Tạ lão gia phát đạt nhờ kinh doanh vải vóc, hiện các cửa hàng đã trải rộng ra một số thị trấn lân cận. Sau khi Tạ Từ đến nhà họ Tạ, Tạ lão gia nhanh chóng sắp xếp vài vị tiên sinh đến dạy hắn đọc viết. Ông không trông cậy Tạ Từ tham gia thi Trạng nguyên, nhưng phải đọc hết sách bắt buộc phải học, không thể mắc sai lầm lúc tính toán được

Những gì Tạ Từ học được ở chốn phong nguyệt có thể giúp hắn như cá gặp nước với quản sự, có thể lấy lòng những người chức cao đáng sợ, nhưng không làm vị Tạ lão gia này vui lòng. Hắn không ngu ngốc, chỉ là không thích đọc sách, luôn muốn lười biếng bày trò, hơn nữa còn học rất nhiều thói hư tật xấu từ quản sự, không có cách nào thay đổi ngay. Tạ lão gia thật lòng muốn giao sản nghiệp trăm năm của gia tộc Tạ cho Tạ Từ, nên yêu cầu đối với hắn cực kỳ nghiêm ngặt. Ông sợ hành vi của Tạ Từ không đàng hoàng, sợ hắn không học hành chăm chỉ, thế là dần bỏ đi nụ cười nhân từ và tốt bụng lúc Tạ Từ lần đầu tiên đến Tạ gia, đổi thành khuôn mặt nghiêm nghị hơn, thậm chí còn dùng gia pháp với Tạ Từ.

Trong khoảng thời gian này, Tạ Từ chịu khổ không ít, hắn bị phạt quỳ, chép sách và đánh vào tay, cứ thay phiên nhau. Hắn phải giả vờ vết thương ở chân trở nặng để giảm bớt hình phạt, Tạ lão gia cũng sợ vết thương sẽ trở nên tồi tệ hơn nên đã nhờ vài đại phu sắc thuốc cho, Tạ Từ uống xong cảm thấy mình thở ra cũng có mùi thuốc.

Tạ phu nhân và ba tiểu thiếp khác rất thương hắn, nhưng không dám trái lời Tạ lão gia, chỉ có thể bí mật cho hắn thuốc mỡ và thức ăn. Cuối cùng chưa đến mấy ngày đã bị Tạ lão gia phát hiện, ông không chỉ trừng phạt Tạ Từ nặng hơn, mà ba vị tiểu thiếp cũng bị liên lụy.

Tạ lão gia ngồi trên chiếc ghế thái sư* bằng gỗ đỏ nạm ngọc, thở dài nói với Tạ Từ: “Đây đều là vì tốt cho ngươi, ngươi nhìn dáng ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng của ngươi đi, giống cái gì chứ? Đi ra ngoài để người ta cười chê cho!”

Ghế thái sư*:

Tạ Từ cúi đầu, cười thì cười, cũng đâu thể nhảy lên đánh hắn, nhưng hắn chỉ dám nghĩ thế chứ không thể nói ra trước mặt Tạ lão gia, nếu không sẽ bị một trận gia pháp nữa.

Tạ lão gia thấy Tạ Từ lại mất tập trung, liền tức giận đập bàn, khiến bụi trên xà nhà sột soạt rơi vào mắt Tạ Từ, hắn không dám dụi, chỉ đành cố gắng mở to mắt, lòe nhòe nhìn Tạ lão gia đang tức giận quát mắng giống một con gấu nâu: “Giờ ngươi là thiếu gia của Tạ gia ta, là bộ mặt đại diện cho cả Tạ gia, phải cứng rắn lên! Nghiêm túc lên! Không thể yếu đuối vậy được!”

Tạ lão gia thực sự coi Tạ Từ như con đẻ của mình, nhưng quan niệm ‘Không đánh không thành tài’ của ông có lẽ không phù hợp với Tạ Từ. Mà sau khi tình cờ biết Tạ Từ từng bị đào tạo như luyến đồng, Tạ lão gia hơi oán trách tại sao Lý Thanh Hành lại không giải thích rõ về điều này với ông, đồng thời ông cũng quyết định loại bỏ sự phong trần của Tạ Từ.

Tạ Từ lại bị phạt quỳ trong từ đường, Tạ phu nhân gửi áo ấm cho, khi trở về thì bắt gặp Tạ lão gia đang ngồi bên cửa sổ và cau mày, bà do dự một lúc rồi thuyết phục: “Đứa nhỏ này thật sự rất đáng thương, ngài đừng ép nó quá, ta cảm thấy nó rất thông minh, có thể từ từ sửa sai.”

Tạ lão gia tức giận nói: “Còn từ từ? Hắn đã bao tuổi rồi?”

Tạ phu nhân không dám nói nữa.

Tạ lão gia thở dài, nắm tay phu nhân, bất đắc dĩ nói: “Ta cũng vì tốt của hắn, hắn đã từng sống ở nơi như vậy, nên càng phải biết kiềm chế, hiểu lễ nghĩa, thế mới không kéo cả nhà họ Tạ suy bại theo. Bây giờ hắn cứ thế này, rồi nhà họ Tạ nằm trong tay hắn sao ta có thể yên tâm?”

Tạ lão gia lo lắng không phải là không có lý, Tạ phu nhân cũng gật đầu đồng ý: “Ngài nói phải.”

Tạ Từ chẳng thể hiểu được nỗi khổ tâm của Tạ lão gia, càng không chịu nổi sự nghiêm khắc của ông, hắn thực sự không thích cảm giác mọi lời nói và hành động đều bị kiểm soát. Hắn chỉ muốn ăn ngon chơi vui, ngủ một giấc thật đã, hạnh phúc làm một người vô dụng trong mắt Tạ lão gia, nhưng Tạ lão gia sẽ không bao giờ cho phép.

Bây giờ cả hai tay Tạ Từ đều sưng tấy vì bị đánh, bởi hắn tính sai hai lần. Có linh cảm ngày mai sẽ phải chịu gia pháp, cuối cùng Tạ Từ quyết định trốn nhà.

Hắn không thể chịu được cuộc sống này, còn không bằng đi ăn xin dưới vòm cầu.

Tạ Từ nhân lúc trời tối trốn khỏi Tạ gia, chạy trên con đường vắng yên tĩnh, một lúc sau chân đã đau không chịu nổi, hắn đi vào con hẻm và ngồi xuống, dựa lưng vào bức tường loang lổ. Bình minh đã đến, mặt trời đỏ từ từ nhô lên ở cuối biển – nơi giao nhau với bầu trời, mặt biển lấp lánh sóng nước, đường phố cách đó không xa dần có nhiều người đi bộ, tuy nhiên chỉ trong chớp mắt, mây đen bao phủ ngày nắng, một cơn mưa nhỏ rơi xuống cùng tiếng sấm ầm ầm.

Tạ Từ trốn dưới mái hiên, nhưng không bao lâu, quần áo của hắn vẫn ướt sũng. Hắn nhìn xuống bậc đá dưới chân, con kiến ​​chui ra từ vết nứt và đi về phía bãi cỏ, Tạ Từ đưa tay nghịch, ngẩn ngơ nhìn con kiến ​​bò vòng, chợt nhớ đến những ngày xin ăn ở Nhạc Thành. Hắn cũng từng ngồi dưới gốc cây đếm kiến, từng nhìn dòng người tấp nập qua lại trên con phố dài lát đá xanh trong mưa, những chiếc ô giấy đủ màu cao thấp thoáng, ai thèm để ý đến một bông hoa chưa từng nở bên đường.

Tạ Từ tùy ý rút tay về, ngẩng đầu, nhìn con phố đối diện, sau đó thấy Lý Thanh Hành đang đi bộ trên phố cùng Hách Liên Tranh. Lý Thanh Hành vẫn mặc áo bào màu lam khi hắn gặp lần đầu, trong làn mưa mù mịt, y cầm một chiếc ô giấy đã ố vàng, cơ thể như được bao quanh bởi một lớp sương sớm dày đặc trên núi.

Đã gần bốn tháng kể từ lần cuối Tạ Từ gặp họ, Hách Liên Tranh đã cao hơn nhiều, anh thấy Tạ Từ ngồi dưới mái hiên từ xa thì vội chạy tới, hỏi: “Sao ngươi lại ở đây một mình? Tạ lão gia không phái người đi cùng ngươi à?”

Tạ Từ ngước mắt liếc anh, không muốn nói chuyện.

“Vừa khéo ta đang rảnh, để ta đưa ngươi về.” Hách Liên Tranh nói xong, quay đầu nhìn Lý Thanh Hành.

Lý Thanh Hành vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như thường lệ, không đồng ý cũng không phản đối.

Hách Liên Tranh luôn tốt bụng như vậy, nhưng Tạ Từ không cần điều đó, hắn từ chối, “Ta không về.”

Hách Liên Tranh hỏi dồn: “Sao vậy? Ngươi cãi nhau với Tạ lão gia à?”

Tạ Từ mím môi không nói gì, nước mưa nhỏ xuống hai gò má, dọc theo cổ trắng ngần, Hách Liên Tranh tiến lên, che ô cho hắn.

“Dù có cãi nhau, cũng không thể ra ngoài dầm mưa được!” Hách Liên Tranh cau mày, khuôn mặt đầy vẻ không đồng ý, lại hỏi: “Chân ngươi không đau chứ?”

Đương nhiên là đau, hôm nay vốn là một ngày nhiều mây, hắn quỳ ở từ đường hồi lâu, mới rạng sáng còn chạy xa như vậy.

Tạ Từ quay đầu sang chỗ khác, từ chối giao lưu với Hách Liên Tranh.

Hách Liên Tranh nói rất nhiều nhưng vẫn không thuyết phục được Tạ Từ cứng đầu, cuối cùng đành phải cầu cứu Lý Thanh Hành: “Sư phụ? Hay là ngài nói đi?”

Lý Thanh Hành cúi đầu nhìn Tạ Từ sắp thu mình thành một quả bóng, giống hệt cây nấm héo rũ, trầm giọng nói: “Về đi, để ta nói chuyện với Tạ lão gia.”

Có lẽ bởi vì suýt tận mắt chứng khiến Lý Thanh Hành giết người, nên Tạ Từ ngoan ngoãn trước mặt Lý Thanh Hành hơn. Khi đó, hắn vẫn chưa biết rằng cách đây không lâu, Hách Liên Tranh đã giết sạch đám mua bán người đó.

Tạ Từ tủi thân sụt sịt, đỡ tường chậm rãi đứng dậy, nhìn thấy Lý Thanh Hành xoay người, chuẩn bị đi tới Tạ phủ, hắn do dự, cuối cùng rụt rè vươn tay, nắm lấy ống tay áo Lý Thanh Hành.

Nếu Tạ lão gia biết hắn bỏ nhà đi, nhất định sẽ bị phạt hắn gia pháp nữa, đau lắm, hắn không muốn quay về.Bình luận trên Tấn Giang

Nói thế nào đi nữa, A Từ không tốt hẳn (hắn đã cân nhắc việc khai báo Lý Thanh Hành), xét cho cùng, từ kinh nghiệm thuở nhỏ đến khi trưởng thành, không ai dạy hắn đúng sai, không ai định hình tam quan cho hắn, chỉ cần được hạnh phúc thì làm gì cũng được, ngay cả luyến đồng cũng chả sao, ôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Lâu Bất Nguy Chương 1 Lâu Bất Nguy Chương 2 Lâu Bất Nguy Chương 3 Lâu Bất Nguy Chương 4 Lâu Bất Nguy Chương 5 Lâu Bất Nguy Chương 6 Lâu Bất Nguy Chương 7 Lâu Bất Nguy Chương 8 Lâu Bất Nguy Chương 9 Lâu Bất Nguy Chương 10 Lâu Bất Nguy Chương 11 Lâu Bất Nguy Chương 12 Lâu Bất Nguy Chương 13 Lâu Bất Nguy Chương 14 Lâu Bất Nguy Chương 15 Lâu Bất Nguy Chương 16 Lâu Bất Nguy Chương 17 Lâu Bất Nguy Chương 18 Lâu Bất Nguy Chương 19 Lâu Bất Nguy Chương 20 Lâu Bất Nguy Chương 21 Lâu Bất Nguy Chương 22 Lâu Bất Nguy Chương 23 Lâu Bất Nguy Chương 24 Lâu Bất Nguy Chương 25 Lâu Bất Nguy Chương 26 Lâu Bất Nguy Chương 27 Lâu Bất Nguy Chương 28 Lâu Bất Nguy Chương 29 Lâu Bất Nguy Chương 30 Lâu Bất Nguy Chương 31 Lâu Bất Nguy Chương 32 Lâu Bất Nguy Chương 33 Lâu Bất Nguy Chương 34 Lâu Bất Nguy Chương 35 Lâu Bất Nguy Chương 36 Lâu Bất Nguy Chương 37 Lâu Bất Nguy Chương 38 Lâu Bất Nguy Chương 39 Lâu Bất Nguy Chương 40 Lâu Bất Nguy Chương 41 Lâu Bất Nguy Chương 42 Lâu Bất Nguy Chương 43 Lâu Bất Nguy Chương 44 Lâu Bất Nguy Chương 45 Lâu Bất Nguy Chương 46 Lâu Bất Nguy Chương 47 Lâu Bất Nguy Chương 48 Lâu Bất Nguy Chương 49 Lâu Bất Nguy Chương 50 Lâu Bất Nguy Chương 51 Lâu Bất Nguy Chương 52 Lâu Bất Nguy Chương 53 Lâu Bất Nguy Chương 54 Lâu Bất Nguy Chương 55 Lâu Bất Nguy Chương 56 Lâu Bất Nguy Chương 57 Lâu Bất Nguy Chương 58: Hoàn
Tiến »