Sau Khi Tôi Chết

Lượt đọc: 1364 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lâu Bất Nguy Chương 1 Lâu Bất Nguy Chương 2 Lâu Bất Nguy Chương 3 Lâu Bất Nguy Chương 4 Lâu Bất Nguy Chương 5 Lâu Bất Nguy Chương 6 Lâu Bất Nguy Chương 7 Lâu Bất Nguy Chương 8 Lâu Bất Nguy Chương 9 Lâu Bất Nguy Chương 10 Lâu Bất Nguy Chương 11 Lâu Bất Nguy Chương 12 Lâu Bất Nguy Chương 13 Lâu Bất Nguy Chương 14 Lâu Bất Nguy Chương 15 Lâu Bất Nguy Chương 16 Lâu Bất Nguy Chương 17 Lâu Bất Nguy Chương 18 Lâu Bất Nguy Chương 19 Lâu Bất Nguy Chương 20 Lâu Bất Nguy Chương 21 Lâu Bất Nguy Chương 22 Lâu Bất Nguy Chương 23 Lâu Bất Nguy Chương 24 Lâu Bất Nguy Chương 25 Lâu Bất Nguy Chương 26 Lâu Bất Nguy Chương 27 Lâu Bất Nguy Chương 28 Lâu Bất Nguy Chương 29 Lâu Bất Nguy Chương 30 Lâu Bất Nguy Chương 31 Lâu Bất Nguy Chương 32 Lâu Bất Nguy Chương 33 Lâu Bất Nguy Chương 34 Lâu Bất Nguy Chương 35 Lâu Bất Nguy Chương 36 Lâu Bất Nguy Chương 37 Lâu Bất Nguy Chương 38 Lâu Bất Nguy Chương 39 Lâu Bất Nguy Chương 40 Lâu Bất Nguy Chương 41 Lâu Bất Nguy Chương 42 Lâu Bất Nguy Chương 43 Lâu Bất Nguy Chương 44 Lâu Bất Nguy Chương 45 Lâu Bất Nguy Chương 46 Lâu Bất Nguy Chương 47 Lâu Bất Nguy Chương 48 Lâu Bất Nguy Chương 49 Lâu Bất Nguy Chương 50 Lâu Bất Nguy Chương 51 Lâu Bất Nguy Chương 52 Lâu Bất Nguy Chương 53 Lâu Bất Nguy Chương 54 Lâu Bất Nguy Chương 55 Lâu Bất Nguy Chương 56 Lâu Bất Nguy Chương 57 Lâu Bất Nguy Chương 58: Hoàn
Tiến »
Lâu Bất Nguy Chương 9

❊ ❊ ❊

cuối xuân, nở đến cuối trời.

Hoa đồ mi*:

Tần Chính Mậu bỗng nghĩ có lẽ mình đã quá chén trong bữa tiệc, hoặc chắc gã đã bế quan quá lâu, không được gặp một người hợp ý như vậy, nhất thời chỉ thấy cảnh tượng trước mắt thật động lòng.

Hắn vô thức siết chặt cánh tay đang giữ khung cửa, phải một lúc sau mới định thần lại, nhưng không hề gì, chơi vài lần rồi sẽ chán thôi.

Ấm Sứ nhỏ vẫn đang nghĩ về con chim có bộ lông rực rỡ đã thấy trong sân vào ban ngày, nhưng hắn không biết tên loài chim đó cũng như nó có mùi vị ra sao, chẳng biết nên kho tàu hay hấp. Hắn thèm đến ch ảy nước miếng, vừa định đưa tay lau thì chợt nhận ra trong phòng hình như có thêm một người.

Giờ đối phương đã đến thật, Ấm Sứ nhỏ cũng không lộ vẻ hoảng loạn, vẫn quỳ trên giường, khẽ nâng cằm, lộ ra cái cổ và bờ vai trắng ngần, quần áo đỏ thẫm khiến hắn nổi bật như bạch ngọc.

Nếu quản sự có mặt ở đây, nhất định sẽ bùi ngùi bảo Ấm Sứ nhỏ quả là hạt giống tốt trong hàng triệu nam sủng, ngay cả hoa khôi được họ huấn luyện cẩn thận trong nhiều năm, cũng khó tránh khỏi bỏ cuộc khi đón khách lần đầu. Nhưng Ấm Sứ nhỏ dường như không hề xấu hổ, áp dụng những gì đã học được để thực hành.

Tần Chính Mậu thấy ngứa ngáy, bao năm qua gã ngủ với rất nhiều người đẹp, không ai trong số đó có thể khiến trái tim gã rung động như thiếu niên trước mặt này. Hắn có sự mâu thuẫn đầy quyến rũ, khiến người ta muốn tìm tòi nghiên cứu, Tần Chính Mậu li3m đôi môi khô khốc, đóng cửa lại rồi bước vào.

Ấm Sứ nhỏ cúi đầu, giơ tay vén y phục trước ngực ra chút, Tần Chính Mậu cảm thấy khát khô hơn, cần một cái gì đó để giải tỏa sự khô khốc trong lồ ng ngực, gã bước tới và nhéo cằm Ấm Sứ nhỏ.

Đây mới thực sự là mĩ nhân hiếm có, Tần Chính Mậu cúi người hít thật sâu, vừa định đẩy hắn xuống thì cánh cửa sau lưng kêu cọt kẹt, bị đẩy ra, gió lạnh và tuyết tràn vào phòng, thổi bay vẻ kiều diễm, Tần Chính Mậu quay đầu lại liền trông thấy một người đàn ông mặc áo bào xanh đứng ở cửa, tay cầm kiếm, gió mạnh thổi phất tà áo, vẻ mặt lạnh lùng, không có ý tốt.

Gã không biết người này, cũng không tra được tu vi, Tần Chính Mậu còn muốn hỏi lai lịch của đối phương, nhưng hắn ta đã giơ kiếm lên và chém gã.

Tần Chính Mậu vội lấy pháp khí ra và chiến đấu, chỉ sau hai chiêu, gã đã biết mình không phải đối thủ của người này, người này rốt cuộc là ai? Tại sao hắn ta lại đến đây?

Dù gã đã nhiều lần nói khích nhưng đối phương vẫn im lặng, thấy thanh kiếm đối phương đang lao thẳng vào mệnh môn mình, Tần Chính Mậu không cách nào né tránh nên chộp lấy Ấm Sứ nhỏ trên giường, ném ra.

Ấm Sứ nhỏ ngơ ngác, không ai nói với hắn phục vụ người khác lại mạo hiểm như vậy, đao kiếm vùn vụt như vầng trăng non. Ấm Sứ nhỏ có thể nhìn rõ khuôn mặt của người kia, rất ưa nhìn, đôi mắt lạnh lẽo như những vì sao, giống một vũ khí mới được tôi luyện, ánh sáng thanh kiếm chiếu vào nửa khuôn mặt, khiến đối phương trông vô cùng xa cách và đáng sợ, Ấm Sứ nhỏ vô thức nhắm mắt lại, hy vọng nhát chém này sẽ không quá đau.

Cơn đau trong tưởng tượng đã không đến, người đàn ông dừng kiếm và bắt lấy hắn, sau khi ôm chắc, người nọ thậm chí còn rảnh tay che mắt cho hắn. Ấm Sứ nhỏ cụp mắt, hàng mi khẽ rung trên lòng bàn tay ấm áp.

Không lâu sau, hắn nghe thấy âm thanh một vũ khí sắc bén đâm vào máu thịt, Tần Chính Mậu hét lên, sau đó là một tiếng ‘bịch’, không còn âm thanh nào nữa.

Ấm Sứ nhỏ muốn xem người đó đã chết hẳn chưa, nhưng không có cơ hội, hắn bị xách ra khỏi phòng.

Một lớp tuyết đầu mùa mỏng rơi xuống sân, bàn tay che mắt cuối cùng cũng dời đi, Ấm Sứ nhỏ cúi đầu nhìn bóng mình, rất có thể Tần Chính Mậu đã chết, vinh hoa phú quý mà hắn muốn cũng tan thành mây khói. Nếu không phải chết, liệu hắn có thể tìm một ngôi nhà khác cho mình không.

Gió bắc thổi theo hạt tuyết bay vào, Ấm Sứ nhỏ run cầm cập, ngẩng đầu nhìn trời, ánh trăng sáng xuyên qua tà áo lam của người nọ, nhẹ nhàng phác thảo thân hình thon như nét bút vẽ, Ấm Sứ nhỏ khụt khịt rồi né tránh đối phương.

Người đàn ông chú ý thấy động tác của hắn thì nhìn xuống, rồi cởi áo choàng khoác lên cho hắn.

Ấm Sứ nhỏ không hiểu đối phương có ý gì, chẳng lẽ cũng muốn mình phục vụ ư? Nhưng trời lạnh thế này mà cởi qu@n áo ở bên ngoài thì không tốt lắm, mũi hắn đỏ bừng vì lạnh, nghĩ đến việc cởi hết quần áo ở đây, hắn vội vàng quấn áo chặt hơn. Những hạt tuyết nhỏ rơi trên hàng mi cong vút, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh đèn dầu như viên ngọc quý đắt giá.

“Sư phụ ——” Bên ngoài bức tường truyền đến giọng nói trong trẻo của thiếu niên.

Ấm Sứ nhỏ ngẩng đầu lên, liền thấy một thiếu niên áo xanh tay cầm kiếm chạy tới, đứng trước mặt người nọ. Anh liếc nhìn quần áo của Ấm Sứ nhỏ, còn chưa kịp lấy lại hơi đã tò mò hỏi: “Sư phụ, ngài nhận đồ đệ mới ạ?”

Người đàn ông không nhìn Ấm Sứ nhỏ, chỉ hờ hững nói với thiếu niên: “Không phải.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Lâu Bất Nguy Chương 1 Lâu Bất Nguy Chương 2 Lâu Bất Nguy Chương 3 Lâu Bất Nguy Chương 4 Lâu Bất Nguy Chương 5 Lâu Bất Nguy Chương 6 Lâu Bất Nguy Chương 7 Lâu Bất Nguy Chương 8 Lâu Bất Nguy Chương 9 Lâu Bất Nguy Chương 10 Lâu Bất Nguy Chương 11 Lâu Bất Nguy Chương 12 Lâu Bất Nguy Chương 13 Lâu Bất Nguy Chương 14 Lâu Bất Nguy Chương 15 Lâu Bất Nguy Chương 16 Lâu Bất Nguy Chương 17 Lâu Bất Nguy Chương 18 Lâu Bất Nguy Chương 19 Lâu Bất Nguy Chương 20 Lâu Bất Nguy Chương 21 Lâu Bất Nguy Chương 22 Lâu Bất Nguy Chương 23 Lâu Bất Nguy Chương 24 Lâu Bất Nguy Chương 25 Lâu Bất Nguy Chương 26 Lâu Bất Nguy Chương 27 Lâu Bất Nguy Chương 28 Lâu Bất Nguy Chương 29 Lâu Bất Nguy Chương 30 Lâu Bất Nguy Chương 31 Lâu Bất Nguy Chương 32 Lâu Bất Nguy Chương 33 Lâu Bất Nguy Chương 34 Lâu Bất Nguy Chương 35 Lâu Bất Nguy Chương 36 Lâu Bất Nguy Chương 37 Lâu Bất Nguy Chương 38 Lâu Bất Nguy Chương 39 Lâu Bất Nguy Chương 40 Lâu Bất Nguy Chương 41 Lâu Bất Nguy Chương 42 Lâu Bất Nguy Chương 43 Lâu Bất Nguy Chương 44 Lâu Bất Nguy Chương 45 Lâu Bất Nguy Chương 46 Lâu Bất Nguy Chương 47 Lâu Bất Nguy Chương 48 Lâu Bất Nguy Chương 49 Lâu Bất Nguy Chương 50 Lâu Bất Nguy Chương 51 Lâu Bất Nguy Chương 52 Lâu Bất Nguy Chương 53 Lâu Bất Nguy Chương 54 Lâu Bất Nguy Chương 55 Lâu Bất Nguy Chương 56 Lâu Bất Nguy Chương 57 Lâu Bất Nguy Chương 58: Hoàn
Tiến »