Bên ngoài động đất sơn diêu, còn dưới hồ nước, Tô Tranh vẫn đang chật vật trốn chạy khỏi miệng cá.
Hắn gắng sức bơi ngược lên, nhưng Minh Ngư trong hồ nước rõ ràng nhanh hơn hắn rất nhiều. Chẳng mấy chốc, Minh Ngư đã đuổi kịp phía sau, há cái miệng rộng đầy răng nhọn hoắt, tăng tốc định nuốt chửng Tô Tranh.
Cảm nhận được nguy hiểm, Tô Tranh dựng hết tóc gáy, vội vàng quay người lại, toàn thân tiên lực tuôn trào, tung một quyền vào con Minh Ngư.
"Phanh..."
Trong dòng nước xoáy, lực va chạm bị khuếch đại. Tô Tranh chỉ cảm thấy bên tai ù đi một tiếng, ngay sau đó cả người bị Minh Ngư húc phải, như ngồi trên dòng lũ dữ, thân thể bắn thẳng lên trên.
...
Trên mặt hồ, sóng nước mỗi lúc một dâng cao, thấy sắp sửa tràn lên đài sen, Đại thành chủ không khỏi biến sắc.
Tay chân nàng vùng vẫy, cố sức giật mạnh những sợi xích sắt xung quanh, nhưng chúng vẫn bất động. Sức mạnh của phù văn cấm chế vẫn còn đó.
"Chuyện gì thế này? Chẳng phải căn nguyên phù văn trận đã bị phá hết rồi sao? Tại sao xiềng xích cấm chế trên người ta vẫn còn?"
Đại thành chủ lo lắng khôn nguôi.
Nàng cảm thấy yêu lực trong cơ thể đang dần tràn ra, nhưng tốc độ hồi phục quá chậm, tựa như một bình nước đầy bị thủng một lỗ nhỏ, nước chỉ có thể từ từ ri ra, không thế lập tức khôi phục.
Trong tình huống nguy cấp này, không thể thoát khỏi cấm chế, nàng sợ rằng sẽ bị Nhược Thủy nuốt chửng mất.
Dù nàng là Đại thành chủ, dù nàng là yêu tu, một khi bị Nhược Thủy thôn phệ, thần hồn sẽ nhanh chóng bị ma diệt, biến thành một cái xác không hồn.
Ngay lúc nàng lo lắng, trên mặt hồ bỗng "soạt" một tiếng, một cột bọt nước khổng lồ trào lên.
Đại thành chủ giật mình nhìn lại, rồi trợn tròn mắt.
Trên định cột bọt nước, một bóng người bị hất lên, nhìn kỹ mới thấy đó chính là Tô Tranh, được Liễu Thụ Linh bao bọc chặt chẽ.
Nhưng đó chưa phải điều kinh ngạc nhất, điều kinh ngạc hơn còn ở phía sau.
Sau khi Tô Tranh bị hất lên, mặt hồ lại vang lên một tiếng ầm ầm, lập tức một cột bọt nước còn lớn hơn, cao tới cả trăm mét, cùng lúc đó, một thân ảnh khổng lồ màu đen từ dưới hồ lao lên.
"Minh Ngư?!"
Đại thành chủ kinh hô khi nhìn rõ hình dáng con quái vật.
Minh Ngư nhảy lên khỏi mặt nước, rõ ràng là muốn nuốt chứng Tô Tranh trên không trung.
Tô Tranh bị hất lên mặt nước, dù có Liễu Thụ Linh che chắn, nhưng lực va chạm mạnh mẽ vẫn khiến xương cốt toàn thân hắn như muốn vỡ vụn.
Giữa không trung, ngửi được không khí bên ngoài, hắn mới dần hồi phục chút thần trí. Nhìn rõ tình huống trước mắt, hắn kinh hãi, vội vàng vận chuyển tiên lực, bay lên cao, hai tay kết ấn, toàn thân bừng sáng kim quang, phía sau xuất hiện một pháp tướng kim sắc khổng lồ.
Hắn hét lớn một tiếng: "Bất Động Minh Vương!"
"Oanh..."
Sau khi thoát khỏi mặt hồ, chiến lực của Tô Tranh tăng lên, toàn thân tiên lực bành trướng. Bàn tay vàng óng khổng lồ như một ngọn núi ma thái cổ, từ trên trời giáng xuống.
"Ầm ầm..."
Bàn tay vàng óng trực tiếp chụp lên đầu Minh Ngư, chắc nịch.
Minh Ngư rống lên một tiếng đau đớn, há cái miệng rộng định nuốt Tô Tranh, nhưng độ cao nhảy lên của nó đã đạt tới đỉnh điểm, lại bị Tô Tranh vỗ một chưởng, lập tức mất đi lực đẩy lên, chỉ có thể rít lên một tiếng không cam lòng, rồi rơi mạnh trở lại hồ nước.
"Ầm ầm..."
"Soạt."
Minh Ngư rơi xuống nước, tạo ra cột bọt nước cao cả trăm mét. Đài sen nơi Đại thành chủ đứng như một chiếc thuyền con giữa biển rộng, bắt đầu chao đảo, đứng không vững.
Sau khi đánh rơi Minh Ngư, Tô Tranh thở hổn hển giữa không trung. Vừa định nghỉ ngơi, hắn chợt nhận ra Đại thành chủ vẫn còn bị giam cầm phía dưới.
Tô Tranh khẽ giật mình, cố nén thương tích trên thân thể, nhanh chóng bay xuống, đồng thời thu lại Liễu Thụ Linh, để nó lập tức biến lớn, che chắn cho cả hai khỏi những con sóng Nhược Thủy gào thét.
"Đại thành chủ, sao ngươi vẫn còn bị vây ở đây?"
Tô Tranh vừa đáp xuống, lập tức đến bên Đại thành chủ hỏi.
Đại thành chủ vẻ mặt chán nản, tức giận nhìn những sợi xích sắt xung quanh nói: "Đều tại cái đám phù văn trời sinh một thể đáng chết này. Ngươi phá trận cơ, lực trấn áp của cả Trấn Ma Quật quả thật đang tiêu tan, nhưng cấm chế trên xiềng xích của ta vẫn còn. Phải phá giải riêng thì ta mới có thể thoát khốn hoàn toàn."
"Ra là vậy. Vậy ta lập tức phá giải phù văn trên này cho ngươi!"
Tô Tranh nghe xong, lập tức động thủ, đưa tay nắm lấy sợi xích đang khóa Đại thành chủ.
Ngay sau đó, kim quang bừng sáng. Hơn ngàn đạo phù văn tuyến kim sắc tràn ra từ lòng bàn tay Tô Tranh. Hắn muốn truyền lực phù văn của mình vào trong đó, thay đổi lực cấm chế.
Nhưng lực phù văn của hắn vừa phát ra, đã bị lực phù văn trên xiềng xích nuốt chứng ngay lập tức.
"Cái... Lực phù văn trên xích sắt quá mạnh, với thực lực hiện tại của ta không phá nổi. Nhưng đừng nóng vội, ta thử lại lần nữa..."
Sắc mặt Tô Tranh run lên.
Lực phù văn của bản thân còn chưa đủ, vậy thêm Phù Văn Nguyên Trang thì sao?
Tô Tranh lại đưa tay ra, niệm lực xích kim sắc tràn ngập lòng bàn tay.
Lực Phù Văn Nguyên Trang vừa xuất hiện, lần này lực phù văn trên xiềng xích quả nhiên không thể thôn phệ niệm lực của hắn nữa. Nhưng hắn thử rất lâu vẫn phát hiện, dù vận dụng Phù Văn Nguyên Trang, hắn vẫn không thể phá mở lực giam cầm trên xiềng xích.
Lực lượng kia dường như là một thể độc lập, không chịu bất kỳ sự quấy nhiễu nào.
"Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?"
Tô Tranh rốt cục không nhịn được biến sắc.
Sự tình đã tiến triển đến bước này, tưởng chừng như sắp thoát khốn rời khỏi nơi đây, không ngờ lại bị cản trở ở khâu cuối cùng. Điều này khiến Tô Tranh và Đại thành chủ đều bắt đầu lo lắng.
Ngay lúc hai người vô kế khả thi, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên trong hạp cốc: "Thật ra muốn phá giải cấm chế trên người rất đơn giản, không cần tốn sức như vậy."
Nghe thấy giọng nói này, Đại thành chủ lập tức thần sắc căng thẳng, vội vàng nhìn quanh, quát lớn: "Ai?"
Tô Tranh cũng nhíu mày. Nghe giọng nói này, hắn thậm chí còn cảm thấy có chút quen tai.
Ngay sau đó, âm thanh kia vang lên lần nữa, nói: "Ngươi không cần khẩn trương, ta chỉ là bạn tù ở sát vách ngươi thôi."
Câu nói này rõ ràng là nói với Đại thành chủ, nhưng Đại thành chủ vẫn vẻ mặt nghi hoặc, còn Tô Tranh thì mắt sáng lên, nói: "Quan Sơn Nhạc?"
“Ha ha. Tiểu hữu trí nhớ không tệ, chính là lão đầu ta.”
Giọng Quan Sơn Nhạc vang lên lần nữa.
Điều này khiến Tô Tranh không khỏi kinh hãi: "Ngươi chẳng phải cũng bị lực giam cầm khóa lại sao? Vậy tại sao bây giờ ngươi vẫn có thể truyền âm?"
"Còn phải may mắn mà có tiểu hữu. Ngươi phá hết phù văn cấm chế của Trấn Ma Quật, ta đã khôi phục được một chút lực lượng. Bất quá hiện tại cũng chỉ có thể truyền âm mà thôi. Nói đến, ta trước đây đã đánh giá thấp tiểu hữu, không ngờ ngươi thật sự có thể phá giải phù văn cấm chế của Trấn Ma Quật."
Quan Sơn Nhạc nói đến đây dừng một chút, rồi chuyện xưa nhắc lại: "Vậy không biết tiểu hữu hiện tại còn nhớ đến ước định giữa chúng ta?"
“Ước định? Ước định gì?”