Trong khi mọi người xung quanh còn đang chú ý đến "Bạch Hổ thú linh” của Tô Tranh, thì bản thân hắn đã bộc phát sát khí ngút trời.
Nhờ một kích bộc phát huyết mạch thú linh, khí thế của Tô Tranh không ngừng tăng lên, đến cuối cùng thậm chí sánh ngang với Lệ Mãnh ở Thần Kiều nhị cảnh.
"Chấn Sơn Thức!"
Tô Tranh khẽ quát một tiếng, thân hình đã rời khỏi mặt đất, nghênh đón Lệ Mãnh trên không trung bằng Tịch Diệt Tán Thủ.
Cảm nhận được sát ý và khí thế không hề kém cạnh của Tô Tranh, Lệ Mãnh thu lại vẻ bình tĩnh, không dám chủ quan.
Tuy vậy, với sự tự tin vào bản thân, hắn vẫn không tránh né, trực diện đón đỡ.
"Hùng Phách Thiên Hạ!"
Vẫn là chiêu thức cũ, nhưng lần này tay gấu của Lệ Mãnh uy thế lại càng thêm bá đạo.
Trong nháy mắt, hai người giao chiến, hư không nổ tung một tiếng rung trời.
Oanh...
Cả hai nhanh chóng tách ra, nhưng ngay sau đó, Tô Tranh lại xông lên, thân như kiếm, nhanh như tên bắn, thoắt cái đã tới.
Lệ Mãnh cũng phản ứng cực nhanh, cả hai lập tức giao chiến kịch liệt.
Giữa không trung, mọi người chỉ thấy hai đạo huyễn ảnh không ngừng va chạm rồi tách ra, tiếp tục va chạm. Sân thi đấu liên tục nổ tung, ầm ầm không dứt, hư không vặn vẹo rồi sụp đổ.
"Quá kinh khủng!"
"Tốc độ của hai người bọn họ thật nhanh, đây thực sự là tu vi Thần Kiều nhị cảnh sao?"
“Thật không ngờ, tên Nhân tộc kia bộc phát thú linh lại mạnh mẽ không kém Yêu tộc, thật khó tin!”
Trên đài quan chiến, tiếng kinh hô ngày càng lớn, nhận thức của họ về thực lực của Tô Tranh đã thay đổi hoàn toàn.
Ngay cả Hung Vương cũng không ngờ Tô Tranh lại bộc phát mạnh mẽ đến vậy, hắn bật cười ha hả, "Quá tốt, tiểu tử này chắc chắn là Chiến Tiên thể, nếu không sao có sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy!"
Quỷ Sát nghe Hung Vương nói vậy, không hề khó chịu, ngược lại còn mỉm cười, thầm nghĩ: "Chiến Tiên thể tính là gì, Phù Văn Thiên Sư mới là điều bất ngờ lớn nhất!"
Rầm rầm rầm...
Đài thi đấu trong chốc lát đã tan hoang.
Bầu không khí trên sân thi đấu đã trở nên vô cùng căng thẳng.
Các đấu sĩ tù nhân từ ba phe sớm đã kinh hãi tột độ.
Những tù nhân Nhân tộc thấy Tô Tranh hung mãnh như vậy, không ít người âm thầm nuốt nước bọt, sắc mặt khó coi nói: "Không ngờ tên nhóc ngoan cố này bộc phát lại kinh khủng đến vậy, may mà lúc trước không tiếp tục động tay cướp Tiên thạch của hắn, nếu không hôm nay chắc đã mất mạng ở đây!"
"Đúng vậy, đúng vậy, quá kinh khủng!"
Không ít tù nhân phụ họa.
Những kẻ từng có ý định cướp Tiên thạch của Tô Tranh trong ngục giam ngày đó, giờ đều kinh hồn bạt vía.
Về phần Tô lão đầu, sau khi thấy thú linh của Tô Tranh là Bạch Hổ, cả người choáng váng, sau đó thần sắc trở nên phức tạp, nhìn Tô Tranh với ánh mắt lấp lánh không yên...
Phanh...
Trên bầu trời lại vang lên một tiếng nổ lớn, hai bóng người giao thoa.
Lúc này, Lệ Mãnh toàn thân quấn quanh sát khí, mây mù trên đỉnh đầu bốc hơi, quần áo rách tả tơi thành từng mảnh treo trên người, lộ ra cơ bắp rắn chắc bên trong.
Nhưng dù phòng ngự kinh người, trên người hắn vẫn có vài vết xước, chỉ là miệng vết thương được cơ bắp khống chế, không hề rỉ máu.
"Tiểu tử, ngươi có quan hệ gì với Bạch Hổ thành Tô gia?"
Lệ Mãnh giờ đã công nhận Tô Tranh, ánh mắt không còn vẻ cao ngạo và khinh thường, mà là đối đãi bình đẳng.
Đây là sự tán thành đối với thực lực của Tô Tranh.
Phải biết, trước đây các đấu sĩ Yêu tộc căn bản chẳng thèm để mắt đến Nhân tộc, coi như sâu kiến, việc họ đối đãi bình đăng là điều không thể.
Giờ đây, Tô Tranh đã dùng thực lực của mình để giành được sự tôn trọng.
Giờ khắc này, quy luật kẻ mạnh là vua lại một lần nữa thể hiện vô cùng rõ ràng.
Tô Tranh lúc này cũng tràn đầy chiến ý, sau khi bộc phát thú linh, lực lượng, tốc độ và phòng ngự của hắn đều tăng lên đáng kể, cuối cùng có thể đối đầu trực diện với Lệ Mãnh.
Hiện tại chiến ý đang cao, hắn có chút thiếu kiên nhẫn đáp: "Cái gì Bạch Hổ thành, cái gì Tô gia, ta không có nửa phần quan hệ với bọn chúng, ngươi muốn đánh thì đánh, lảm nhảm cái gì!"
Thái độ bực bội của Tô Tranh khiến Lệ Mãnh sững sờ, sau đó ngửa mặt lên trời cười lớn, nói: "Tốt, nếu tiểu tử ngươi vẫn không phục, vậy ta sẽ đánh đến khi ngươi chịu phục. Hùng Bão Sơn!”
Oanh...
Lệ Mãnh hét lớn một tiếng, một luồng sóng âm kinh khủng bộc phát.
Sóng âm vô hình chấn động hư không, lan tỏa ra, trong nháy mắt cuốn qua Tô Tranh.
Ông...
Tô Tranh lập tức đầu óc vang lên, cả đầu óc lâm vào trống rỗng.
Cảm giác như bị người ta gõ chuông lớn bên tai, khiến ý thức hắn mơ hồ.
"Âm ba công kích?!"
Tô Tranh cố gắng duy trì chút thần trí cuối cùng, muốn ổn định lại, nhưng thân thể hắn trên không trung lại lung lay không vững.
Lệ Mãnh thấy vậy, khóe miệng nở nụ cười, vèo một tiếng xông lên, hai cánh tay trong nháy mắt nở lớn, cơ bắp cuồn cuộn, ôm chặt Tô Tranh vào lòng, rồi bộc phát sức mạnh cơ bắp trên cánh tay.
Hùng Bão Sơnl
Một tiếng ầm vang...
Không khí xung quanh bị lực ôm của hắn ép vỡ, không ngừng vặn vẹo sụp đổ.
"A..."
Tô Tranh chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân như bị búa tạ giáng xuống, đau đớn kịch liệt khiến hắn tỉnh táo lại.
Khi thấy rõ tình huống trước mắt, sắc mặt hắn đại biến, giờ hắn mới hiểu, Hùng Bão Sơn vừa rồi là một chiêu lồng.
Đối phương ra tay trước bằng đợt công kích âm thanh, khiến người lâm vào hôn mê, sau đó mới xông lên phát động Hùng Bão Sơn, ý đồ dùng man lực ghìm chết hắn.
Phải nói, lực lượng của Lệ Mãnh quả thực là lực bạt sơn hà, khí cái thế.
Tô Tranh trong ngực đối phương, xương cốt toàn thân kêu răng rắc, không chịu nổi gánh nặng, hắn cố gắng vùng vẫy mấy lần, đều khó thoát.
Lúc này, Lệ Mãnh đắc ý nhìn Tô Tranh, lộ hàm răng nói: "Tiểu tử, đừng phí sức, ngươi không thoát được ngực ta đâu, nhận thua đi, ha ha ha..."
Lệ Mãnh đã từng dùng chiêu này đánh bại không ít cường địch trong Tiên Vực.
Chỉ là sau này vô tình tiến vào Hung Thành, vì rèn luyện lực lượng của mình, hắn mới cố ý không dùng chiêu này, đến nay, đây là lần đầu tiên hắn sử dụng lại chiêu này trong sân đấu.
Hắn rất tự tin vào chiêu này.
Tô Tranh thử mấy lần, nghe hắn nói vậy, xác định rằng chỉ dựa vào man lực sẽ không thoát được, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không có biện pháp khác.
Lập tức, đáy mắt hắn lóe lên kim quang, khóe miệng nhếch lên lạnh lùng hỏi ngược lại: "Thật sao, ngươi chắc chứ?!"
“Ha ha ha. Ta đương nhiên chắc chắn."
Chữ 'chắn' còn chưa dứt, Lệ Mãnh đột nhiên thấy mi tâm Tô Tranh bùng nổ kim quang, một thanh tiểu kiếm màu bạch kim với tốc độ khó tin đâm thẳng vào đầu Lệ Mãnh.
"A..."
Lệ Mãnh lập tức phát ra một tiếng thét thảm, rồi buông lỏng tay, vô thức rơi xuống từ không trung...