Thấy Hung Vương nổi trận lôi đình, Tê Vô Lực cũng hơi sững sờ, nhưng ngay sau đó hắn còn bực hơn cá Hung Vương, giật phăng tấm khăn đen trên mặt, lộ rõ chân tướng, trợn mắt trừng trừng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lão từ không phải Tê Vô Lực, thì sao nào!”
Chứng kiến cảnh này, Tô Tranh cùng Tô lão đầu đều ngây người như phỗng.
Sống ngần này tuổi, họ chưa từng thấy ai vô sỉ đến vậy.
Chính ngươi vạch mặt nạ, lộ diện rồi, còn chối là không phải Tê Vô Lực?!
Vậy ngươi là ai, ngươi nói đi, ngươi là ai?!
Hung Vương nghe vậy, giận tím mặt, quát lớn: Ngươi không phải Tê Võ Lực?! Ngươi không phải Tê Vô Lực thì ai là, ngươi không phải Tê Vô Lực thì ai là?!”
Đến nước này, Tê Vô Lực lại giở giọng du côn, đáp: "Ta thích là ai thì là, tóm lại không phải Tê Vô Lực."
"Đệt!"
Câu này khiến Hung Vương nổi điên, "Tê Vô Lực, ngươi dù gì cũng là người đứng đầu một thành, ngươi quá trơ trẽn rồi đấy, mặt mũi lộ ra rồi, còn dám chối?"
Thực ra, hắn còn một câu không nói.
Hắn vốn định nói, Quỷ Sát trước kia ít ra còn che mặt, còn có thể cãi cùn, bịt mũi mà chịu, nhưng đẳng này chính ngươi lộ mặt, chắng khác nào coi lão tứ là thằng ngốc?!
Nếu Tê Vô Lực không tự vạch mặt, có lẽ Hung Vương còn nhắm mắt cho qua, ai bảo Tiểu Yêu Thành thế lực lớn mạnh.
Chuyện này lan ra, Hung Vương có thể chối là không biết hung thủ là ai, không truy cứu đến cùng, coi như xong.
Nhưng giờ Tê Vô Lực tự lộ mặt, nếu Hung Vương không tử chiến đến cùng, chuyện này truyền ra khắp Hung Thành, hắn còn mặt mũi nào nhìn ai.
Có thể nói, Tê Vô Lực tự đào hố chôn mình, khiến Hung Vương không còn đường lui, đó mới là điều Hung Vương tức giận nhất.
“Ngươi gây chuyện thì phải nghĩ đến hậu quả, nhưng ít ra cũng phải chừa cho ta một đường sống chứ?!”
Hung Vương nghĩ đến đây càng thêm uất ức.
Đường đường nhất giáo chi chủ, trước bị Quỷ Sát cướp mất một lần, giờ lại bị Tiểu Yêu Thành cướp, xong việc còn không cho đường lui, thật là bất công.
Cục tức này, Hung Vương nuốt không trôi.
Vậy mà câu tiếp theo của Tê Vô Lực càng đổ thêm dầu vào lửa: "Ai bảo lộ mặt là Tê Vô Lực, chẳng lẽ ta không thể hóa trang à? Không thể là người khác à? Không thể cố ý vu oan à? Cái loại bộ dạng như ngươi mà cũng là nhất giáo chi chủ, ta khuyên ngươi nên sớm cút xuống đài đi!"
“Ta. Ngươi. la giết ngươi!”
Hung Vương tức nổ phổi, không nhịn được nữa, hóa thành một đạo Phật quang, lao thẳng về phía Tê Vô Lực.
Thật không còn gì nhục nhã hơn.
Ngươi gây sự đã đành, lại còn ngông nghênh như vậy, ngông nghênh còn chưa tính, ngươi còn liên tục vả mặt ta, thật là không thể nhẫn nhịn được nữa!
Nếu Hung Vương còn không khai chiến, thì hắn không xứng làm các lão gia!
Lập tức, tiên lực trong người Hung Vương bạo phát, càn quét cả bầu trời, khiến không gian rung chuyển, mấy con đường xung quanh đều bị bao phủ dưới thần uy khủng khiếp của hắn, chưởng phong lướt qua hóa thành tro bụi.
"Ha ha ha... Đánh thì đánh, ngươi tưởng ta Tê Vô Lực sợ ngươi chắc!"
Tê Vô Lực chẳng thèm để ý, vung tay nghênh chiến, cùng Hung Vương đánh túi bụi.
Dù Hung Vương xuất chiêu hung mãnh đến đâu, Tê Vô Lực vẫn dễ dàng hóa giải, đủ thấy thực lực của hắn còn trên Hung Vương một bậc.
Hung Vương vừa đánh vừa chửi: "Tê Vô Lực, lần này chính miệng ngươi nói ra, ngươi còn chối?"
"À, ta nói gì à, ta quên rồi, ta không biết."
"Ngươi... Khinh người quá đáng!"
Hung Vương hai tay đảo ngược càn khôn, tiên lực xuyên thủng bầu trời, toàn thân bốc hỏa, vươn tay tóm lấy một ngôi sao trên trời, ném thẳng về phía Tê Vô Lực, "Mẹ kiếp, đồ vương bát đản!"
Vút...
Ngôi sao rơi xuống, kéo theo lửa cháy ngút trời, uy áp kinh khủng khiến Tô Tranh và Tô lão đầu kinh hãi.
Tê Vô Lực cũng lộ vẻ ngưng trọng, hai tay giơ lên, hai cánh tay trong nháy mắt biến thành một đôi móng trâu hình bán nguyệt, đen bóng, lấp lánh.
Hai móng trâu đón gió hóa lớn, trong nháy mắt biến thành hai ngọn núi móng trâu khổng lồ, nghênh đón ngôi sao từ trên trời giáng xuống.
Ầm...
Một tiếng nổ kinh thiên động địa.
Ngôi sao và móng trâu va chạm, tạo nên một cơn bão năng lượng khủng khiếp, lan tỏa tứ phía.
...
Cuối cùng, lại một tiếng nổ vang dội, ngôi sao bị đánh tan, hóa thành vô số bụi tinh tú, rơi vào hư không.
Năng lượng phản chấn khiến Hung Vương mất kiểm soát, lùi lại cả trăm mét trên không trung, đứng vững lại, hắn kinh hãi nói: "Con trâu điên này, thực lực lại mạnh đến vậy?!"
Tê Vô Lực thì không hề hấn gì, vung tay, đám bụi mù tan đi, rồi quay đầu nói với Tô Tranh: "Các ngươi còn không..."
Chữ 'đi' còn chưa kịp thốt ra, hắn đã nuốt lại.
Bởi vì khi quay đầu lại, hắn mới phát hiện, xung quanh đã đầy rẫy hung vệ của Hung Vương, bao vây Tô Tranh.
Sau lần bị Quỷ Sát cướp người, Hung Vương đã nhận ra điểm yếu của mình, dù hung vệ của hắn chiến lực không tầm thường, nhưng chỉ là so với người khác, khi đối đầu với Đại Thánh Giả thì có chút khó khăn.
Vậy nên, để bù đắp điểm này, sau khi trở về Hung Vương đã nghiên cứu rất lâu, cuối cùng nghĩ ra một biện pháp, đó là tạo ra một trận pháp hợp kích cho hung vệ, như vậy, dù đối đầu với Đại Thánh Giả, dù hắn không ra tay, cũng có thể đối phó vài Đại Thánh Giả.
Vừa hay, Hung Vương trước khi đến Tiên Vực từng là môn chủ của một môn phái nhỏ ở hạ giới, từng chủ trì đại trận của sơn môn, đối với trận pháp coi như có chút tinh thông.
Thế là hắn cải biến một chút, dời đại trận hộ sơn của phái mình lên người hung vệ, cuối cùng tạo ra đại trận hợp kích này, gọi là Bắc Đẩu Tỏa Ma Trận.
Trận Tỏa Ma này không yêu cầu số lượng người, chỉ là càng đông người, uy lực càng lớn.
Hiện tại hung vệ còn lại hơn sáu mươi người, đứng theo phương vị bát quái Phục Hy, vây Tô Tranh ở giữa, tạo thành một trường lực đặc thù, ảnh hưởng lẫn nhau.
Ngay cả Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất cũng cảm thấy một chút áp lực.
"Đây là cái gì, vì sao từ trên người bọn chúng, ta lại cảm thấy một chút áp lực?"
Viên Tiểu Thất kinh ngạc.
Tê Vô Lực lúc này cũng đã lưi về, đứng cùng bọn họ.
Tô Tranh quan sát xung quanh, cảm nhận được khí cơ lưu chuyển trong không khí, lập tức nhìn thấu tất cả, nói: "Đây là một trận pháp hợp kích, lợi dụng khí cơ dẫn dắt lẫn nhau, có thể khiến thực lực của đám hung vệ này tăng lên rất nhiều trong thời gian ngắn, lần này phiền toái rồi."
"Vậy chúng ta làm sao bây giờ?"
Viên Tiểu Thất nhíu mày.
Tê Vô Lực thì bá đạo trực tiếp: "Sợ gì, chúng ta xông ra là được."
Lúc này, Hung Vương đã trở lại, nhìn Tê Vô Lực đã lọt vào trận, tự tin nói: "Hừ, xông ra? Ta thấy dù ngươi đột phá Thần Kiều cửu cảnh cũng không có khả năng.
Từ lần trước thằng khốn Quỷ Sát đến cướp người, ta đã bày ra đại trận này, chính là để đề phòng lũ khốn kiếp như các ngươi.
Hôm nay vừa hay bắt các ngươi tới thử uy lực đại trận của ta. Người đâu, giết cho ta!"