Thành lâu mỗi lúc một gần, trọng lực và áp lực đồng thời ập đến, khiến tim người ta đập thình thịch.
Ẩn Sát đã chuẩn bị sẵn sàng. Dù sao hắn cũng đã quyết tâm, lần này nhất định không ra tay đỡ, hắn không tin Tô Tranh không chống nổi.
Ngay khi thành lâu chỉ còn cách hai người mười mét, Ẩn Sát đã sốt ruột trong lòng, thầm mắng: "Cái tên khốn này, sao còn chưa ra tay!"
Cùng lúc đó, đám khán giả trên đài quan chiến xung quanh không kìm được kinh hô.
"Hai tên kia đang làm cái gì vậy, sao vẫn chưa ra tay?"
“Không ra tay nữa là muộn, chẳng lẽ hai người bọn họ muốn đồng quy vu tận sao?”
"Chỉ còn năm mét..."
Mắt thấy thành lâu trên đỉnh đầu mỗi lúc một gần, không ra tay nữa là hết cơ hội.
"Tên khốn này, rốt cuộc đang làm gì vậy, chẳng lẽ hắn thực sự muốn chết sao?"
Ẩn Sát thầm rủa, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thấy thành lâu vẫn không có dấu hiệu dừng lại, hắn không khỏi quay đầu nhìn xem Tô Tranh đang làm gì.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn, hắn trợn tròn mắt.
Chỉ thấy Tô Tranh cũng đang nhìn hắn, hai người mắt chạm mắt, Tô Tranh bỗng nhiên nở một nụ cười với Ẩn Sát.
Nhìn thấy nụ cười đó, Ẩn Sát bỗng cảm thấy không ổn.
Và rồi ngay khoảnh khắc sau đó, Tô Tranh bỗng nhiên biến mất ngay trước mắt hắn.
Tiểu Na Di!
Ơ, người đâu?!"
Ẩn Sát vào thời khắc ấy còn ngẩn người ra một thoáng.
Hắn còn dụi dụi mắt, mở mắt ra mới xác định, Tô Tranh thật sự biến mất, người cứ thế trơ mắt biến mất ngay trước mắt hắn, như thể gặp ma vậy.
Khoảnh khắc sau, hắn lại thấy Tô Tranh xuất hiện ở cách hắn mười mấy mét, hơn nữa còn đang ngoắc tay với hắn.
"Chống đỡ đi nhé!"
Tiếng Tô Tranh vừa dứt, trên chiến đài vang lên một tiếng "oanh", thành lâu cuối cùng vẫn là trấn áp xuống, Ẩn Sát ngay cả cơ hội phản ứng cuối cùng cũng không có, trực tiếp bị đè dưới cổng thành, nện thăng xuống lòng đất.
Oanh...
Một tiếng nổ vang, cả đài thi đấu rung chuyển hồi lâu.
Đợi đến khi Tiên lực của thành lâu tan rã, cuối cùng dần dần biến mất, trên đài thi đấu chỉ còn lại một cái hố sâu lớn chừng mười mấy trượng, khiến người nhìn mà kinh hãi.
Mà dưới đáy hố, thân thể Ẩn Sát đã bị trấn áp thành một bãi thịt nát.
Nếu như hắn sớm chuẩn bị, có lẽ đã không đến mức thảm như vậy, nhiều nhất cũng chủ là trọng thương. Thế nhưng hắn một lòng nghĩ Tô Tranh chắc chắn sẽ ra tay đỡ, dẫn đến hắn căn bản không có ý định xuất thủ, một chút chuẩn bị cũng không có, lúc này mới chết thảm như vậy.
Chiến đấu kết thúc đã lâu, xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng.
Thật sự là người trên đài không ai ngờ đến, một trận đấu tỷ thí lại kết thúc bằng một kết cục ngoài ý muốn như vậy.
Người chiến thắng cuối cùng lại là Nhân tộc Thần Kiều nhất cảnh.
Mà cái chết của ma nhân kia, trong mắt mọi người, đều cảm thấy có chút oan uổng.
Vô luận quá trình thế nào, kết quả tỷ thí cuối cùng vẫn được định đoạt, Tô Tranh cuối cùng dùng mưu mẹo giành chiến thắng, thắng được ma nhân Thần Kiều nhị cảnh, điều này khiến rất nhiều tu giả Nhân tộc bên ngoài cảm thấy khó tin.
Hung Vương cũng ngẩn người hồi lâu, sau đó không nhịn được cười ha hả, nói với Quỷ Sát: "Xin lỗi Quỷ Sát huynh, lần này ta lại thắng rồi, ha ha ha..."
Sắc mặt Quỷ Sát lúc này khó coi đến cực hạn.
Hắn nhìn chằm chằm vào Tô Tranh phía dưới, đáy mắt sát khí bừng bừng.
Hắn không thể ngờ được, trong một trận chiến về cơ bản không có chút hồi hộp nào, người chiến thắng cuối cùng lại là cái tên đã mạo phạm mình.
Đây quả thực là gặp quỷ.
Giờ lại nghe thấy tiếng trào phúng của Hung Vương bên tai, tâm tình Quỷ Sát tệ đến cực điểm, lập tức không nhịn được hừ lạnh một tiếng: "Hừ, đây tính là cái gì, tiểu tử kia chẳng qua là gặp may, ăn may mà thôi. Nếu có thêm một trận nữa, hắn tuyệt đối sẽ không gặp may như vậy!"
"A? Nghe ý của Quỷ Sát huynh, là còn muốn tiểu tử kia đánh thêm một trận?" Mắt Hung Vương sáng lên.
Nói thật, trận này tuy Tô Tranh thắng khiến hắn rất cao hứng, nhưng không thể nhìn ra thực lực chân chính của Tô Tranh, không biết hắn có phải Chiến Tiên thể hay không, Hung Vương vẫn có chút không vừa ý.
Cho nên khi phát giác Quỷ Sát cũng có tâm tư như vậy, hắn lập tức nảy ra ý định, muốn mượn gió bẻ măng để lừa thêm một trận, tốt nhất có thể ép Tô Tranh dùng ra bản lĩnh thật sự.
Quý Sát vốn là một đại nhân vật, đối với tiểu nhân vật như Tô Tranh căn bản không để vào mắt.
Nhưng liên tiếp hai lần đều không thể thấy Tô Tranh kinh hãi nhận trừng phạt, điều này khiến đáy lòng hắn rất khó chịu.
Nghe Hung Vương nói vậy, hắn thẳng thừng: "Không sai, cứ để hắn đánh thêm một trận, ta không tin lần này hắn còn có thể thắng."
Hung Vương thừa cơ nói tiếp, đồng thời nhắc nhở: "Tiền cược không thay đổi?"
"Tiền cược không thay đổi!"
Quỷ Sát ngữ khí kiên quyết.
"Tốt, vậy thì thêm một trận nữa!"
Vừa nói, Hung Vương ra lệnh cho Hung Vệ bên cạnh, Hung Vệ nghe xong, ánh mắt hơi đổi, sau đó đè nén nghi hoặc trong lòng, lập tức xuống đi an bài.
Trên sân thi đấu, Tô Tranh thở phào nhẹ nhõm sau khi giành chiến thắng.
Trận chiến vừa rồi tuy hắn không vận dụng toàn lực, nhưng nói thật, cũng không hề dễ dàng.
Đương nhiên, bất kỳ ai đổi mặt với đối thủ vượt qua một cảnh giới, e rằng cũng sẽ không để dàng, nhất là khi đối thủ lại là ma nhân.
Ngay khi Tô Tranh vừa định quay người xuống đài, đột nhiên phía trên truyền đến tiếng của Hung Vương, lớn tiếng nói: "1122, Hung Vương đại nhân có lệnh, cho ngươi đánh thêm một trận, không được sai sót!"
"Cái gì?!"
Vừa nghe Hung Vương nói, phe đấu sĩ Nhân tộc lập tức xôn xao.
"Đánh thêm một trận? Không thể nào?!"
"Sao có thể như vậy, trước giờ chưa từng có quy tắc này, một người liên tiếp đánh hai trận đó?”
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, có phải tên nhóc kia đắc tội Hung Vương đại nhân ở đâu không?"
Mọi người xung quanh hoang mang.
Tô Tranh nghe vậy, cũng ngẩng đầu, cau mày nhìn về phía Hung Vương, người đang vui vẻ thu lấy Tiên thạch từ mình thắng cược.
Sau đó hắn nhìn về phía Quỷ Sát, chỉ thấy người kia cũng đang nhìn hắn.
Trước đây, ánh mắt Quỷ Sát nhìn Tô Tranh đều là khinh miệt, hoặc là khinh thị, nhưng lần này, hắn không hề che giấu sát khí đối với Tô Tranh.
"Lại là hắn!"
Nhìn thấy ánh mắt đó, Tô Tranh trong nháy mắt hiểu ra, e rằng tất cả chuyện này lại là Quỷ Sát nhằm vào hắn giở trò, lập tức lòng Tô Tranh chùng xuống.
Bị một nhân vật tính toán chi li, lại quyền thế cực lớn nhớ thương, Tô Tranh cảm thấy vô cùng khó chịu: "Chẳng lẽ chỉ cần ta liên tục thắng, hắn sẽ không buông tha ta?"
Tô Tranh nhíu chặt mày.
Nếu thật là vậy, thì phiền phức của hắn lớn rồi.
Bởi vì cứ như vậy, để trừng phạt Tô Tranh, đối thủ của hắn sau này sẽ chỉ càng ngày càng mạnh; nhưng nếu nhận thua, thì kết cục của hắn chắc chắn cũng sẽ rất thảm.
Hiện tại, dù chọn cái nào, tình hình của hắn cũng không tốt.
"Được rồi, binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn, chỉ cần ta ở trong sân đấu, chỉ cần ta có thể liên tục thắng, ta không tin hắn có thể làm gì ta!"
Tô Tranh đã quyết tâm, ánh mắt một lần nữa trở nên sắc bén.
Rất nhanh, sân thi đấu đã sắp xếp xong đối thủ thứ hai cho Tô Tranh, và trực giác của hắn không sai, đối thủ của hắn ngày càng mạnh.
Khi đối thủ của hắn bước lên đài, xung quanh lập tức vang lên một tràng reo hò.
Bởi vì đối thủ mới của hắn là... Yêu tộc!