Đêm tối, khu Đông Thành.
Tô Tranh ẩn mình di chuyển trong bóng đêm, thoăn thoắt như một con linh miêu. Sau khi vòng qua vài con phố, hắn dừng lại trước một con hẻm nhỏ, ngẩng đầu lên thấy một cửa hàng mang biển hiệu Vô Cực Thiên Cung.
Khóe miệng Tô Tranh khẽ nhếch lên, đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo, "Chính là ngươi!"
Không nói một lời, Tô Tranh xông thẳng vào cửa hàng.
Do lệnh truy nã Tô Tranh được ban bố, người của Vô Cực Thiên Cung đã được điều đi lùng sục khắp thành, trong cửa hàng chỉ còn lại vài tên thủ vệ.
Sau khi lén vào, Tô Tranh dễ dàng hạ gục đám thủ vệ rồi tiến vào phòng luyện khí. Ánh lửa đỏ rực từ lò luyện hắt lên, chiếu khuôn mặt hắn thành màu cam quạch.
"Ngọn lửa đầu tiên sẽ bắt đầu từ chỗ này!"
Thần sắc Tô Tranh trở nên kiên quyết. Hắn đạp đổ lò luyện, tiện tay ném thêm một vò rượu mạnh xuống đất.
Ầm!
Than hồng gặp rượu, bùng lên thành ngọn lửa lớn. Lửa theo vệt rượu lan nhanh trên mặt đất, bén vào đống than củi cạnh tường. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, chẳng mấy chốc phòng luyện khí chìm trong biển lửa, khói đen cuồn cuộn bốc lên tận trời. Gió lạnh thổi mạnh, ngọn lửa lan nhanh sang các phòng bên cạnh.
Trên không trung, một người đàn ông đang nhắm mắt, dùng thần thức dò xét tìm kiếm Tô Tranh. Nghe thấy tiếng nổ lớn từ phía dưới vọng lên, hắn lập tức mở mắt.
(đọc truyện cùng https://truyencuatui.net/)
Người này chính là Đào Ngột, Tiên Quân của Vô Cực Thiên Cung trấn giữ khu Đông Thành, một trong Tứ Ác của Vô Cực Thiên Cung!
Hắn mở mắt và ngay lập tức thấy ngọn lửa lớn đang bùng cháy cách đó mấy ngàn mét, lan rộng ra xung quanh.
Đào Ngột nhíu mày, truyền âm cho một đội kim giáp hộ vệ phía dưới đến xem xét. Bản thân hắn không mấy để tâm, cho rằng có lẽ là cửa hàng nào đó sơ ý gây hỏa hoạn, thế nên sau khi truyền âm, hắn lại nhắm mắt tiếp tục dò xét.
Nhưng hắn vừa nhắm mắt, một cửa hàng ở con phố bên cạnh cũng bốc cháy dữ dội. Tốc độ lan lửa quá nhanh, thiêu rụi cả cửa hàng chỉ trong chớp mắt, nhanh đến mức khó tin.
Đào Ngột thấy vậy, cuối cùng cũng cảm thấy có gì đó không ổn. Hắn dùng thần thức dò xét kỹ khu vực quanh đám cháy, nhưng không phát hiện ra điều gì.
"Chẳng lẽ..."
Đột nhiên Đào Ngột nghĩ đến Tô Tranh có Phù Văn Thuật. Nếu hắn cố ý khắc phù văn để che giấu khí tức, vậy hắn sẽ không thể cảm nhận được.
Nhận ra điều này, Đào Ngột không dám chậm trễ thêm. Hắn lập tức phi thân xuống khu vực có hỏa hoạn. Vừa đến nơi, hắn liền thấy một bóng đen vụt qua trong một con hẻm nhỏ.
“Tô Tranh, ngươi trốn đi đâu!”
Đào Ngột quát lớn, lập tức đuổi theo vào con hẻm.
Trong con hẻm tối tăm, Tô Tranh vừa phóng hỏa xong ở hậu viện một cửa hàng, đang định rời đi thì nghe thấy tiếng quát.
Hắn ngẩng đầu lên, thấy Đào Ngột đang lao tới.
"Chết tiệt, thế này cũng bị phát hiện!"
Tô Tranh trừng mắt, vội vàng ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Dù biết đối phương chỉ là Tiên Nhân cảnh bát phẩm, không phải đối thủ của mình, hắn vẫn không có ý định giao chiến.
Kế hoạch của hắn rất rõ ràng: phóng hỏa khắp nơi, gây ra càng nhiều hỗn loạn càng tốt, để dễ bề trốn khỏi thành.
Đào Ngột đuổi sát phía sau. Rõ ràng mắt thấy đối phương ở ngay trước mặt, nhưng thần thức lại không thể bắt giữ được. Điều này càng khiến hắn chắc chắn Tô Tranh đã khắc phù văn che giấu khí tức, nên hắn chỉ có thể dùng mắt để bám theo.
Hai người một đuổi một chạy, xuyên qua nhiều con phố.
Tô Tranh quay đầu nhìn Đào Ngột đang bay trên không trung. Đối phương ở trên cao, chắc chắn không thể thoát khỏi tầm mắt. Hắn liếc nhìn hai bên đường, lập tức rẽ ngoặt, lao vào khu nhà ở.
Trong nháy mắt, Đào Ngột mất dấu Tô Tranh. Hắn vội vàng đáp xuống, tiến vào tòa nhà nơi Tô Tranh biến mất, nhưng khi hắn đến nơi, Tô Tranh đã biến mất không tăm tích.
"Đáng ghét!"
Đào Ngột tức giận đập một tay vào vách tường, một tiếng nổ lớn vang lên, cả căn phòng sụp đổ.
Cùng lúc đó, tại khu Tây Thành.
Nghe thấy tiếng nổ và ánh lửa ngút trời từ khu Đông Thành, Huyết Giao Vương ngồi xổm trong một con hẻm nhỏ, ôm một vò rượu, không ngừng vẩy rượu xuống đất, dẫn ra phía ngoài đường.
Sau khi làm xong xuôi, hắn ngẩng đầu nhìn về phía khu Đông Thành, lắng nghe động tĩnh bên kia. Hắn cười hắc hắc nói: "Xem ra thằng nhóc Tô Tranh đã bắt đầu rồi. Bất quá nó cứ phóng hỏa từng chỗ thế kia, chắc chắn sẽ bị phát hiện ngay thôi. Xem ra tiểu tử này vẫn còn non lắm, phóng hỏa phải học Giao gia đây này."
Nói rồi, Huyết Giao Vương lấy ra một cây đuốc, định châm lửa xuống vệt rượu, thì bất ngờ một đội kim giáp hộ vệ xuất hiện phía sau.
Đội kim giáp hộ vệ này phụ trách lùng bắt Tô Tranh và Huyết Giao Vương ở khu Tây Thành. Khi thấy khu Đông Thành có động tĩnh, họ định chạy tới đó, thì bất ngờ thấy một gã mặc đồ đen, dáng vẻ khả nghi, cầm một cây đuốc lén lút làm gì đó trong một con hẻm nhỏ.
Khi hai đội chạm mặt, cả hai đều sững sờ.
Đội kim giáp hộ vệ đánh giá Huyết Giao Vương, sau đó lạnh giọng hỏi: “Ngươi là ai, ở đây làm gì?”
Huyết Giao Vương nghĩ rằng họ chưa nhận ra mình, dù sao hắn không còn mang bộ dạng xấu xí ban ngày. Hắn ngẩn người một lúc, rồi vội vàng phản ứng, giả vờ như vừa đi vệ sinh xong, đang kéo dây lưng quần, trả lời: "Ta... ta không làm gì cả, chỉ là nửa đêm bị mắc tiểu, ra đây giải quyết thôi."
Nghe xong câu trả lời và nhìn hành động của Huyết Giao Vương, đối phương không nghi ngờ gì, chỉ dặn dò hắn nếu thấy người nào khả nghi thì báo cáo, rồi đội kim giáp hộ vệ rời đi.
Nhưng họ vừa đi được hai bước, đội trưởng đội kim giáp hộ vệ cảm thấy có gì đó không ổn, lẩm bẩm: "Bị mắc tiểu tỉnh giấc, sao không giải quyết trong nhà, lại phải ra ngồi xổm ngoài chân tường?"
Một kim giáp hộ vệ bên cạnh đáp: "Có lẽ thằng này quen đứng ở chân tường tiểu tiện rồi."
"Vậy ngươi nửa đêm đi tiểu, còn mang theo cây đuốc ra ngoài, tìm chân tường đi tiểu?”
Đội trưởng lại hỏi.
Lần này thì không ai trả lời được.
Trong khoảnh khắc, mọi người đều nhận ra, "Mẹ kiếp, thằng đó chính là kẻ chúng ta đang tìm!"
Một đội người vội vàng quay lại, chạy về phía con hẻm.
Trong hẻm nhỏ, Huyết Giao Vương, tưởng rằng đã qua mặt được bọn họ, thở phào nhẹ nhõm, còn có chút đắc ý nói: "Đám Vô Cực Thiên Cưng này ngu quá, như thế mà cũng đòi bắt Giao gia, nằm mơ đi!"
Vừa dứt lời, đội kim giáp hộ vệ đã quay lại, thấy Huyết Giao Vương vẫn còn ở đó, lập tức quát lớn: "Nghiệt tặc, đứng lại!"
Bị họ hô như vậy, tay Huyết Giao Vương run lên, biết mình đã bị lộ, không dám chậm trễ, ném cây đuốc xuống vệt rượu. Một tiếng "phanh" vang lên, một ngọn lửa như rồng tỉnh giấc, bùng cháy sáng rực cả con phố.