Sau khi nam tử áo trắng rời khỏi tửu lâu, Tô Tranh nhanh chóng ổn định lại cảm xúc, bắt đầu tập trung tìm kiếm thông tin. Quả nhiên, tửu lâu là nơi tốt nhất để thu thập tin tức, chỉ trong chốc lát, Tô Tranh đã có được không ít điều mình cần.
Phần lớn thông tin đều liên quan đến cuộc đại chiến giữa Vô Cực Thiên Cung và Tô gia. Tình hình chiến sự ở Vô Cực Thiên Cung luôn được các tu sĩ Nam Vực đặc biệt chú ý.
Tô Tranh nghe được một nhóm người bàn tán xem ai sẽ là người chiến thắng trong cuộc chiến này.
Không nằm ngoài dự đoán, phần lớn đều nghiêng về Vô Cực Thiên Cung. Đa số không đánh giá cao Tô gia.
Tin tức Tô Tranh biến mất nửa năm rồi tái xuất hiện cũng lan truyền đến đây. Thậm chí, quá trình trận chiến với Hạo Môn Quan còn được những người kể chuyện ở đây thêu dệt sinh động như thật, trở thành chủ đề được bàn tán xôn xao ở các quán trà.
Tô Tranh nghe được cả những đoạn như mình độc chiến Thao Thiết và Bạch Mi Ma Quân, khiến hắn đở khóc đở cười.
"Ngươi độc chiến hai người đó khi nào vậy, sao ta không biết?"
Huyết Giao Vương trêu chọc.
Tô Tranh bất đắc dĩ lắc đầu.
Ngồi thêm một lúc, thấy không còn tin tức gì mới, Tô Tranh chuẩn bị rời đi thì vô tình nghe được cuộc trò chuyện của một nhóm khách dưới lầu, thu hút sự chú ý của hắn.
“Các ngươi nghe nói chưa, Vô Cực Thiên Cung lại phái người đến Nam Vực để tìm kiếm liên minh với Y gia.”
"Lần trước chẳng phải đã bị từ chối rồi sao?"
"Từ sau trận đại bại ở Hạo Môn Quan, nghe nói Vạn Yêu Cốc cũng đã nhúng tay vào. Tình hình của Vô Cực Thiên Cung hiện tại không mấy lạc quan, nên họ buộc phải tìm kiếm sự chi viện từ Nam Vực!"
"Vạn Yêu Cốc cũng tham gia vào, chuyện này càng ngày càng náo nhiệt!"
"Ai bảo không chứ, nghe nói lần này Vô Cực Thiên Cung cũng bất đắc dĩ lắm, nên mới quay lại."
“Nhưng lần trước gia chủ Y gia đã từ chối rồi, liệu lần này Vô Cực Thiên Cung có chắc chắn thành công?”
"Lần này khác, tuy Vô Cực Thiên Cung vẫn là cầu viện, nhưng lần này họ lại dùng cách thông gia để tìm Y gia, tính chất hoàn toàn khác."
"A? Thông gia?!"
Nghe được tin này, mọi người xung quanh đều kinh ngạc.
Vô Cực Thiên Cung lại dùng cách thông gia để cầu viện Y gia, việc này khiến Y gia khó lòng không động tâm. Dù sao, Vô Cực Thiên Cung là thế lực lớn nhất, được thông gia với Vô Cực Thiên Cung, lợi ích mang lại là vô kể.
Lập tức có người tò mò hỏi: "Vậy Vô Cực Thiên Cung muốn cầu thân với ai?”
"Còn phải hỏi, đương nhiên là tiểu công chúa của Y gia!"
"Nghe nói Vô Cực Thiên Cung đã đưa ra điều kiện, không chỉ sẵn sàng xuất ra số lượng lớn sính lễ, mà còn hứa hẹn sau này sẽ đem cả địa bàn Tây Vực tặng cho Y gia làm của hồi môn, đây đúng là một món hời lớn!"
"Quyết đoán thật!"
Trong nháy mắt, cả tửu lâu xôn xao, ngày càng có nhiều người biết được tin tức này.
"Vô Cực Thiên Cung muốn thông gia với Y gia?”
Tô Tranh cũng không thể tin vào tai mình. Khi nghe nói người mà họ muốn thông gia lại là Y Hạ, sắc mặt Tô Tranh lập tức trở nên âm trầm. Hắn đứng phắt dậy, nói với Huyết Giao Vương và những người khác: "Không cần tìm hiểu gì nữa, đi thẳng đến Y gia!"
"A? Đi luôn sao, không chờ thêm vài ngày, chuẩn bị kỹ càng chút gì đó à?"
Huyết Giao Vương vô tư hỏi.
Đáp lại hắn, Tô Tranh chỉ liếc mắt một cái rồi xoay người rời đi.
Thấy vậy, Huyết Giao Vương ngơ ngác, quay sang Đấu Thiên Đại Thánh và Hải Ma Vương hỏi: "Chuyện gì vậy, vừa nãy còn bình thường, sao chớp mắt đã đổi sắc mặt rồi?"
Hải Ma Vương đã nhận ra nguyên nhân khiến Tô Tranh nổi giận, nhịn cười nói: "Cô nương người ta thích sắp bị người của Vô Cực Thiên Cung cưới đi rồi, ngươi còn muốn hắn chờ thêm vài ngày, hắn không đánh ngươi đã là nể mặt ngươi rồi!"
Huyết Giao Vương vô cùng bất ngờ, kinh ngạc nói: "Cái gì, hắn có cô nương thích á? Không thể nào, sao ta không biết, ta quen hắn lâu như vậy, chưa thấy hắn có cô nương nào cả, cho dù có thì cũng phải là Phượng Cửu và Liễu Linh kia chứ, hai người bọn họ ngược lại rất sẵn lòng, nhưng hắn không hề động lòng."
"Ngươi nói bậy bạ gì đó, ai nói là Phượng Cửu và Liễu Linh."
"Không phải hai nàng ấy thì ngươi nói ai, chẳng lẽ là tiểu công chúa Y gia?"
Huyết Giao Vương không quá ngốc, cuối cùng cũng hiểu ra, rồi lại càng thêm kinh ngạc, "Thằng cha này thông đồng với tiểu công chúa nhà người ta khi nào vậy, không ngờ hắn lại đào hoa như thế."
"Chậc chậc, e là lần này lão bản của chúng ta lại muốn làm loạn một trận lớn!"
Đấu Thiên Đại Thánh bắt đầu dự đoán trước.
Trong lúc Tô Tranh và những người khác đang thu thập tin tức trong tửu lâu, thì ở cổng chính Y gia, họ đang đón bốn vị khách, dẫn đầu chính là nam tử áo trắng đã rời đi trước đó.
Khi bốn người tiến lên, một hộ vệ sau lưng nam tử áo trắng bước lên, đưa một tấm danh thiếp cho người gác cổng Y gia, nói: "Xin thông báo với gia chủ, Huyền Ngọc của Vô Cực Thiên Cung đến bái kiến!"
Nghe người đến là người của Vô Cực Thiên Cung, người của Y gia giật mình, vội vàng cẩn thận nhận lấy danh thiếp, xoay người chạy vào trong thông báo.
Trong lúc chờ đợi, hộ vệ sau lưng nam tử áo trắng do dự một chút, rồi hỏi: "Công tử, chúng ta thật sự muốn cầu hôn Y gia sao?"
Huyền Ngọc cười nhạt, tự tin nói: "Đương nhiên, nếu không ngươi nghĩ ta tự mình đến đây làm gì. Hơn nữa, nghe đồn tiểu công chúa Y gia xinh đẹp như hoa, nghiêng nước nghiêng thành, ta đã sớm có hứng thú. Vì vậy, dù là vì ta thích, hay là vì Vô Cực Thiên Cung, lần này cầu hôn là việc phải làm!"
"Nhưng lần trước Bách Đấu Tinh Quân đến đây liên minh, kết quả bị gia chủ Y gia, Y Thương Vân, từ chối, lần này có thể sẽ..."
Hộ vệ chưa nói hết câu, Huyền Ngọc đã hừ lạnh ngắt lời: "Bách Đấu Tinh Quân là cái thá gì, chẳng qua chỉ là một tên vô dụng, để hắn đi liên minh với Vạn Yêu Cốc thì thất bại không nói, còn bị Tô Tranh giết chết, đúng là một tên ăn hại. Chẳng lẽ ngươi nghĩ, một tên ăn hại có thể so sánh với ta?!"
Trong lời nói của Huyền Ngọc, dường như hắn rất coi thường Bách Đấu Tinh Quân, có vẻ như vị thế của hắn còn cao hơn Bách Đấu Tinh Quân.
Hơn nữa, trong lời nói của hắn lúc này đã lộ ra sự không vui, giọng điệu lạnh lùng khiến người ta cảm thấy rùng mình.
Nghe hắn nói vậy, thủ hạ lập tức cúi đầu nói: "Không dám, Bách Đấu Tinh Quân sao có thể so sánh với công tử, đến một ngón tay của công tử hắn cũng không bằng!"
"Hừ!"
Nghe thủ hạ kịp thời sửa lời, Huyền Ngọc mới hừ lạnh một tiếng coi như bỏ qua.
Nhưng lưng của người thủ hạ vừa rồi đã sớm ướt đẫm mồ hôi lạnh, có thể thấy được hắn sợ hãi vị "công tử” này đến mức nào.