Bầu trời quang đãng, sương mù tan hết. Từ trên xuống dưới thành Lạc Tinh, ai nấy đều dõi mắt nhìn ra khoảng không bị xé toạc. Hỏa khí và sát khí âm ỉ sục sôi.
Không gian tĩnh lặng một hồi, chỉ còn làn sương tàn vương vấn.
Ngay sau đó, một tiếng "Giết!" vang lên, không rõ từ đâu. Hai bên gần như đồng loạt xông lên. Hỏa khí và sát khí bị kìm nén bấy lâu bỗng chốc bùng nổ như núi lửa phun trào.
"Xông lên! Giết sạch chúng!"
"Giết!"
"Liều mạng với lũ khốn kiếp này!”
Các tu sĩ Tô gia từ trên thành Lạc Tinh ào ào nhảy xuống những bức tường đổ nát, lao về phía đối phương như những mãnh thú.
Phía đối diện, hai vạn năm ngàn tu sĩ Vô Cực Thiên Cung cũng gầm vang, khí thế ngút trời, rồi hóa thành cơn sóng dữ ập vào Lạc Tinh thành.
Hai đạo quân mã giao chiến.
"Ầm!" Tiếng va chạm tựa như sao băng đâm xuống trái đất. Những người đi đầu giáp lá cà, đao kiếm chạm nhau, tiên lực nổ tung, tung bụi mù mịt.
"Phụt! Phụt! Phụt!”
Chớp mắt, hàng chục người ngã xuống, máu tươi văng tung tóe, kích thích ánh mắt người ta đỏ ngầu.
Chiến trường nhất thời hỗn loạn, tiếng gào thét vang vọng, đao kiếm chạm nhau chan chát.
Nhưng quân Tô gia ít hơn hẳn, một vạn so với hai vạn năm, cục diện nhanh chóng nghiêng lệch, người Tô gia dần bị đẩy lùi.
"Đến lượt chúng ta rồi!"
Trên thành, các trưởng lão Tô gia mặt mày nghiêm nghị, cùng nhau bước lên phía trước. Họ nhìn nhau, ánh mắt kiên quyết, rồi đồng loạt nhảy xuống.
Họ đã chuẩn bị tinh thần chiến tử, chuyến đi này có lẽ không trở lại.
"Chúng ta cũng đi!"
Ngưu Khuê thân hình vạm vỡ vung tay lên, các trưởng lão Vạn Yêu Cốc lập tức theo sau. Họ liếc nhìn Tô Định Thiên và Tô Tranh, gật đầu rồi cùng nhau lao xuống.
"Mẹ nó, ngày này cuối cùng cũng đến! Huyết Thủ Nhân Đồ ta hôm nay phải đại khai sát giới!"
Sau Ngưu Khuê, Huyết Giao Vương cũng đứng dậy.
So với vẻ mặt quyết tuyệt của những người khác, hắn ta như đi chơi, mặt mày ngông nghênh, cứ như mình là Chí Tôn.
Đấu Thiên Đại Thánh vác cây chùy lớn trên vai, tiến đến bên cạnh Huyết Giao Vương, nói: "Còn có ta! Hôm nay Đấu Thiên Đại Thánh ta không cần phải khiêm tốn nữa, ta muốn cho thiên hạ thấy thực lực của ta!"
"Hừ, hôm nay Hải Ma Vương ta sẽ vùng vẫy giang hồ, để lại truyền thuyết cho cả Tiên Vực!"
Dứt lời, ba người không thèm chào hỏi Tô Tranh, hùng hổ xông xuống.
). .
Mọi người trên thành câm nín.
Vốn là chuyện nghiêm túc, bị ba kẻ này làm trò, bầu không khí lập tức thay đổi.
"Ba người bọn họ vẫn không đứng đắn như vậy."
Tô Tranh dở khóc dở cười lắc đầu.
Lúc này, Y Kinh Long cũng tiến đến mép thành, nhìn xuống chiến trường, nói với Lô Tranh: ”Ta cũng xuống đây, ngươi phải bảo vệ ta đấy."
"Phía dưới nguy hiểm lắm, ngươi..."
Tô Tranh định khuyên Y Kinh Long ở lại trên thành.
Dù sao hắn là đại thiếu gia Y gia, nếu có chuyện gì xảy ra, hắn không biết ăn nói với Y gia và Y Hạ thế nào.
Nhưng Y Kinh Long biết hắn muốn nói gì, ngắt lời: "Đừng ai cản ta! Nếu ngươi lo cho ta thì hãy nhìn kỹ, đừng để Tiên Quân bên kia ám hại ta. Các ngươi mới là chủ lực của trận chiến này, ta chỉ là đánh tiên phong thôi, ngươi cũng phải cẩn thận đấy."
Nói xong, Y Kinh Long cũng xuống.
Nhìn họ lần lượt xuống dưới, lòng Tô Tranh bỗng trào dâng cảm xúc.
Đã bao năm rồi, đối mặt bao nhiêu nguy hiểm hắn đều có thể trấn định, tỉnh táo ứng phó, nhưng giờ đây, hắn lại có chút không thể bình tĩnh.
Quay đầu nhìn quanh, thấy không có ai, nhìn xuống dưới thì phát hiện Tô Định Thiên cũng đã xông vào trận chiến từ lúc nào, lại còn đi đầu, đang giao chiến với cường giả Tiên Vương Vô Cực Thiên Cung.
Trên thành lúc này chỉ còn lại hắn, hai vị Vạn Yêu Cốc và ba Tiên Quân Y gia.
Tổng cộng sáu Tiên Quân, nhưng đối diện, kể cả Huyền Ngọc là khoảng chín!
Sáu người họ là chiến lực quan trọng nhất của Lạc Tinh thành, họ ở lại để đối phó với những Tiên Quân của Vô Cực Thiên Cung.
Đối diện, các Tiên Quân Vô Cực Thiên Cung thấy Tiên Quân bên Tô Tranh không động, họ cũng không động. Hai bên dường như đang chờ đợi, xem ai mất kiên nhẫn trước!
Mà ở chiến trường phía dưới, nhờ có Ngưu Khuê, Huyết Giao Vương và những chiến lực Tiên Vương hàng đầu gia nhập, áp lực của tu sĩ Tô gia lập tức giảm bớt, xu thế bị đẩy lùi được chặn lại.
Đặc biệt là Ngưu Khuê, dẫn đám yêu tu Vạn Yêu Cốc hiện nguyên hình, chiến lực tăng vọt, còn có xu thế phản công.
Thấy vậy, lông mày Huyền Ngọc hơi nhíu lại, liếc nhìn Thủy Đức Tỉnh Quân.
Thủy Đức Tinh Quân hiểu ý, lập tức ra lệnh. Một ngàn kim giáp hộ vệ đã chuẩn bị sẵn sàng lập tức bay lên, lao thẳng về phía Ngưu Khuê.
Thực lực của những kim giáp hộ vệ này đều là Tiên Vương tứ cảnh, thống lĩnh là Tiên Nhân ngũ cảnh. Chiến lực của họ hoàn toàn khác biệt so với những tu sĩ đang hỗn chiến phía dưới.
Họ vừa vào trận, thương vong của đệ tử Tô gia lập tức tăng lên, áp lực của Huyết Giao Vương tăng gấp bội.
"Mẹ kiếp, lại là lũ rùa vàng này! Hai anh em, tính sao đây?"
Huyết Giao Vương nắm chặt cái kéo lớn trong tay, ken két kêu, đáy mắt lộ vẻ lạnh lùng.
Phía sau, Hải Ma Vương và Đấu Thiên Đại Thánh nghe vậy liền cười: "Còn phải nói sao? Đương nhiên là chúng ta lên chào hỏi bọn chúng!"
"Ngũ đại 'Tuyệt học' của ta đã đói khát lắm rồi!"
"Xạo sự! Rõ ràng là ngũ đại ám chiêu của lão tử, bọn ngươi đều là học trộm, xong việc phải bái sư cho ta!"
"..."
Vừa nói vừa cười, Huyết Giao Vương đã lao về phía đám kim giáp hộ vệ, vung tay thi triển ngũ đại ám chiêu.
Lần trước hắn dùng chiêu này rất hiệu quả, nhưng lần này không được, vì đối phương quá đông. Chưa kịp thi triển 'Ám chiêu', mười mấy ngọn trường thương đã đâm tới, nếu không tránh nhanh thì đã thành tổ ong vò vẽ.
Hải Ma Vương và Đấu Thiên Đại Thánh cũng không khá hơn, đám kim giáp hộ vệ chia ra ba đội, mỗi đội bảy người, vây khốn ba người.
Dù chiến lực mạnh hơn, họ cũng không thể một mình đánh bảy tám người.
Nhất thời đừng nói giết địch, tự bảo vệ mình đã là may mắn.
Bên phía Ngưu Khuê, hỏa lực rõ ràng là mạnh nhất, kim giáp hộ vệ thấy hắn và đám yêu tu Vạn Yêu Cốc quá hung hãn, lập tức cả ngàn người vây giết.
Ngưu Khuê lập tức biến thành trâu sa lầy, khó bảo toàn thân.