Bị chặn đường, Tô Tranh nhíu mày, ngước mắt nhìn lên. Hóa ra kẻ cản đường là một gã mặt trâu ngựa, y phục thì sang trọng, nhưng giữa hàng lông mày lại lộ ve hèn mọn.
Quan trọng hơn, Tô Tranh chỉ cảm nhận được một chút tu vi yếu ớt từ gã này, thậm chí còn chưa đạt tới Linh Tuyền cảnh, mà dám cản đường hắn?!
“Ngươi là ai?”
Tô Tranh lập tức hỏi, đồng thời liếc nhìn mấy người phía sau gã.
Bốn tên tay chân đi theo kẻ kia cũng không phải hạng tầm thường, trang phục chỉnh tề, khí tức nồng đậm, đều là tu vi Linh Tuyền tam cảnh.
Với đáng vẻ và đám tay chân này, nhìn là biết công tử bột của một gia tộc nào đó.
Quả nhiên, thấy Tô Tranh không biết mình, gã lập tức liếc đám tay chân phía sau, cười ha ha: “Nghe kìa, cả Võ Châu Thành này lại có người không biết bản thiếu gia, ha ha ha... Các ngươi thấy hắn ngu không cơ chứ?!”
“Ngu, đúng là ngu không thuốc chữa!”
“Gã này chắc chắn là dân nhà quê, đến cả thiếu gia nhà ta cũng không nhận ra, chắc là từ nơi khác đến.”
“Ha ha ha…”
Tô Tranh nhíu chặt mày khi thấy bọn chúng tụm lại cười ầm 1, cảm thấy khó hiểu.
Lúc này, Kim Linh Vũ từ phía sau tiến lên, nhỏ giọng nói: “Tô đại ca, hắn là người của Nhị nương ta, Đàm Lăng, tiểu công tử của Đàm gia. Ngày thường hắn luôn ỷ thế hiếp người, trêu ghẹo phụ nữ, rất đáng ghét. Dính vào hắn thì phiền phức lớn đấy.”
“À? Người của Đàm gia?”
Nghe vậy, Tô Tranh chợt hiểu ra, “Thảo nào dám phách lối như vậy.”
Đàm Lăng ở phía đối diện lúc này cũng đã nhìn thấy Kim Linh Vũ sau lưng Tô Tranh, gã khựng lại, nhíu mày: “Ồ, ra là biểu muội à. Nghe nói lần này muội từ Quan Tinh Quốc trở về, biểu ca đang định đến phủ thăm muội đấy. Đến đây, để biểu ca xem nào, bao nhiêu năm không gặp, muội có gầy đi không…”
Vừa nói, đáy mắt Đàm Lăng lóe lên một tia đâm tà, đưa tay muốn ôm lấy Kim Linh Vũ.
Kim Linh Vũ giật mình, nắm chặt tay áo Tô Tranh, lùi về phía sau.
Đáy mắt Tô Tranh hiện lên một tia lạnh lẽo, đang định ra tay thì vị công tử tuấn tú bên cạnh đã nhanh miệng hơn, hắn chắn trước mặt Đàm Lăng, quát khẽ: “Giữa thanh thiên bạch nhật mà dám trêu ghẹo phụ nữ trước mặt mọi người, đáng đánh!”
Vừa nói, công tử tuấn tú vung tay tát thẳng vào mặt Đàm Lăng.
“Bốp!”
Một tiếng vang giòn giã vang vọng khắp Nhất Phẩm Lâu.
Vô số ánh mắt đổ dồn về phía này. Khi nhìn thấy người bị đánh là Đàm Lăng, xung quanh vang lên nhiều tiếng kinh ngạc.
“Trời ạ, là Đàm Lăng, tiểu thiếu gia của Đàm gia!”
“Hắn lại bị người tát? Lần này chàng trai trẻ gặp đại họa rồi.”
“Đúng vậy, Đàm gia ở Võ Châu Thành này hoành hành bá đạo, nhất là Đàm Lăng, hắn là một tên ác ma háo sắc. Đằng này hắn lại còn được lão tổ gia tộc yêu thích, bao nhiêu người đều tránh còn không kịp, mà chàng trai trẻ kia lại…”
Xung quanh xôn xao bàn tán, ngoài việc kinh ngạc về thân phận của Đàm Lăng, không ít người còn lo lắng cho chàng trai trẻ.
Còn Đàm Lăng, sau khi bị tát thì ngây người ra, lẩm bẩm: “Ngươi dám đánh ta? Ngươi dám đánh ta, ngươi dám đánh ta…”
Dần dần, Đàm Lăng hồi phục tinh thần, cả khuôn mặt trở nên dữ tợn, gào thét: “Mẹ kiếp, ngươi dám đánh bản thiếu gia, ngươi có biết ta là ai không?!”
“Mặc kệ ngươi là ai, chó ngoan không cản đường. Hiện tại bản công tử muốn đi, ngươi tốt nhất mau tránh ra, nếu không bản công tử sẽ thưởng thêm cho ngươi hai cái tát!”
Nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, công tử trẻ tuổi không những không thu liễm mà còn càng thêm phách lối, coi bộ còn lợi hại hơn cả Đàm Lăng.
Điều này khiến Tô Tranh tặc lưỡi ngạc nhiên, âm thầm suy đoán, chàng trai trẻ này chắc chắn cũng có lai lịch lớn.
Nghe xong những lời này, Đàm Lăng tức muốn nổ tung.
Ở Võ Châu Thành này, từ trước đến nay chỉ có hắn phách lối với người khác, chưa từng có ai dám phách lối với hắn. Giờ thấy công tử trẻ tuổi còn ngông cuồng hơn mình, gã giận tím mặt: “Tốt, tốt, tốt… Dám ngông cuồng hơn ta, có gan thì báo tên ra, để bản thiếu gia biết ngươi có bản lĩnh gì.”
Công tử trẻ tuổi nghe vậy, khẽ cười, hất tay áo nói: “Bản tiểu… bản công tử đi không đổi tên, ngồi không đổi họ, Y Hạ chính là ta!”
“Một cái? Tên quái quỷ gì vậy?” Đàm Lăng nghe xong, cẩn thận suy nghĩ một chút, thấy rất lạ tai.
Y Hạ nổi giận, tát thêm một cái nữa vào mặt gã, đồng thời quát: “Dám vũ nhục tên của bản công tử, ngươi muốn chết!”
Mọi người xung quanh thấy Đàm Lăng lại bị tát thêm một cái nữa thì tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
Lại có người dám tát liên tiếp tiểu công tử Đàm gia hai cái, chuyện này mà truyền ra thì coi như chọc thủng trời rồi.
Tô Tranh cảm thấy phong cách hành sự của Y Hạ rất hợp khẩu vị của hắn, đối phó với ác nhân, phải còn ác hơn, bá đạo hơn hắn.
Sau khi ăn liên tiếp hai cái tát, Đàm Lăng hoàn toàn mất trí, mặc kệ Một Cái hay Y Hạ, mặc kệ đối phương có phải là nhân vật lớn nào hay không, gã chỉ muốn nhanh chóng xử lý đối phương, nếu không khó mà hả cơn giận trong lòng.
Gã sưng hai bên má, quát lớn với bốn tên tay chân phía sau: “Các ngươi đều là heo à? Không thấy hắn đánh bản thiếu gia sao? Còn đứng đó làm gì, xông lên cho ta”
Bốn tên tay chân nghe vậy mới kịp phản ứng, lập tức nhao nhao vung quyền xông lên phía công tử trẻ tuổi.
“Bắt hắn lại cho ta, dám tát bản thiếu gia, lát nữa bắt được hắn, ta nhất định phải đánh cho đến cả mẹ hắn cũng không nhận ra hắn!”
Đàm Lăng thực sự muốn phát điên rồi.
Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng bị người sỉ nhục như hôm nay.
Thấy bốn tên đại hán xông ra, lô Tranh đang định ra tay thì Y Hạ bên cạnh lại nhếch mép, lộ ra một tia hứng thú: “Đến hay lắm, ta còn lo Võ Châu Thành này không có gì vui, giờ thì chơi đùa với các ngươi một chút!”
Nói xong, Y Hạ lập tức ra tay. Chỉ thấy bàn tay trắng nõn như ngọc của hắn vung lên, chớp mắt đã đến trước mặt bốn tên đại hán. Bọn chúng còn chưa kịp phản ứng thì bàn tay hắn đã như ảo ảnh, “bốp, bốp, bốp, bốp” nhanh chóng tát cho bốn tên đại hán mười mấy cái, sau đó lộn người trên không, tung một cước đạp văng hết bọn chúng ra ngoài.
Từ lúc hắn ra tay đến lúc thu về, chỉ là trong nháy mắt, dường như hắn căn bản chưa hề động đậy.
“Tốc độ nhanh thật!”
Thấy Y Hạ ra tay, đáy mắt Tô Tranh lóe lên một đạo tinh quang. Tốc độ vừa rồi của hắn khiến ngay cả hắn cũng phải kinh ngạc, và điều đáng ngạc nhiên hơn là hắn không thể cảm nhận được thực lực của đối phương.
Lúc này, Y Hạ mới vỗ vỗ tay một cách điệu nghệ, vẻ mặt rất nhẹ nhàng, ngẩng cằm đắc ý nói: “Chi có chút năng lực ấy mà cũng dám làm hoàn khổ?!”
Nhìn thấy chiêu này của Y Hạ, mọi người xung quanh lại một lần nữa kinh ngạc đến rớt cằm.
Thảo nào người ta dám phách lối như vậy, hóa ra là có tu vi cao cường như thế. Lần này Đàm Lăng đụng phải tấm sắt rồi!
Sau khi ăn liên tiếp hai cái tát, Đàm Lăng hoàn toàn mất trí, mặc kệ một cái hay Y Hạ, càng không quan tâm đối phương có phải nhân vật lớn nào hay không, gã chỉ muốn nhanh chóng xử lý đối phương, nếu không khó mà hả cơn giận trong lòng.