Bái
Vừa dứt lời, Triệu Mãnh đã xuất hiện ngay trên hồ Phượng Hoàng.
Nghe thấy giọng Triệu Mãnh, bốn phía lập tức xôn xao, ồn ào náo nhiệt.
“Trời ạ, Triệu Mãnh tướng quân ra tay!”
“Vân Hải ngũ cảnh, thằng nhóc béo này chết chắc rồi!”
“Tướng quân Triệu nổi tiếng là người ngoan độc bá đạo, phen này có trò hay để xem.”
Trên hồ Phượng Hoàng, vừa thấy Triệu Mãnh xuất hiện, tim tiểu mập lập tức thót một nhịp, suýt chút nữa là cắm đầu bỏ chạy, nhưng thân thể lại chẳng nghe theo sai khiến.
Tuy nhiên, tiểu mập dần hiểu ra ý đồ của Tô Tranh, cộng thêm việc chứng kiến thực lực nghịch thiên của Tô Tranh, hắn liền không còn lo lắng nữa.
"Dù sao sau lưng có đại yêu quái chống lưng, mình lại không thể phản kháng, đã không thể thay đổi, chi bằng thừa cơ hưởng thụ!"
Tiểu mập xem như đã nghĩ thông suốt, không quyết định được thì cứ "chơi tới bến".
Đồng thời, hắn cũng nghĩ tới việc lão tổ Tần gia, Tần Chiến Thiên sắp gặp đại nạn. Đây là điều bất lợi cho Tần gia. Không có lão tổ tọa trấn, địa vị Tần gia sẽ rất mong manh, thậm chí bị các đại gia tộc khác đòm ngõ.
Vậy nên lúc này, hắn cũng cần phải làm gì đó cho Tần gia. Nếu hắn có thể mượn tay đại yêu quái, trấn áp Triệu gia, thì cho dù lão tổ có qua đời, các gia tộc khác cũng không dám làm gì Tần gia.
Nghĩ thông suốt mọi chuyện, thần sắc tiểu mập thay đổi hẳn, không còn sợ hãi, ngẩng cao đầu ưỡn ngực. Thậm chí không cần Tô Tranh tác động, hắn đã chủ động mở miệng: "Triệu Mãnh, Vân Hải ngũ cảnh á? Cút ngay cho khuất mắt! Ngươi mau xuống đi, không thì ta sợ ra tay quá nặng, lỡ tay đánh chết ngươi!"
Đánh chết ngươi!
Đánh chết ngươi!
Đánh chết ngươi!
Đám người như nghe thấy tiếng vọng, giật mình, chỉ nghe được mỗi câu cuối của Tần Mộ.
Đánh chết ngươi!
Ba chữ này mới là trọng điểm!
Lập tức, đám đông lại sôi trào.
Triệu Mãnh cũng trợn tròn mắt. Từ khi làm thành chủ tới giờ, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy có người dám ngông cuồng đến vậy, đòi đánh chết hắn.
Mà kẻ nói câu đó, lại là một thằng nhóc linh tuyền ngũ cảnh. Dù tận mắt chứng kiến, hắn vẫn không thể tin được.
Triệu Mãnh giận quá hóa cười, liên tiếp nói ba tiếng "Tốt", "Tốt, tốt, tốt! Ta phải xem xem, ngươi, Tần Mộ, đánh chết bản tướng quân thế nào! Ăn quyền này!"
Một tiếng gầm thét, Triệu Mãnh thật sự không nhịn được nữa, chân phải giậm mạnh xuống, linh lực trong người bùng phát. Mặt hồ phía sau lập tức nổi lên một đợt sóng cao mấy chục mét. Hắn vung mạnh nắm đấm, sóng biển phía sau lập tức ngưng tụ trong không trung, hóa thành một quả đấm nước khổng lồ, gào thét lao về phía Tần Mộ.
Quyền to như núi, tựa như một tòa thành trấn áp xuống.
Người xung quanh đều há hốc mồm, kinh hãi không thể tin nổi.
Tiểu mập Tần Mộ cũng hô hấp trì trệ, đứng tại chỗ có chút ngơ ngác.
Nhưng dưới đình nghỉ mát bên bờ, đáy mắt Tô Tranh lóe lên hàn quang, tay phải khẽ động, tựa như đang gõ thứ gì đó. Theo đó, Tần Mộ bị khống chế, thân thể lập tức chuyển động.
Đối mặt với nắm đấm khổng lồ, Tần Mộ chẳng những không lùi bước, mà còn dậm chân nghênh đón, không né tránh, không phản kích. Cứ thế, thân hình mập mạp lao thẳng về phía nắm đấm.
Nhìn tư thế của hắn, cứ như chủ động muốn hứng đòn.
Thấy hành động này của hắn, mọi người nhất thời ngơ ngác.
"Thằng nhóc này rốt cuộc đang làm gì vậy?"
"Chẳng lẽ hắn biết mình không phải đối thủ, nên từ bỏ chống cự, tự sát sao?!"
"Hành động khó hiểu!"
Mọi người đều không hiểu.
Ngay cả Triệu Mãnh cũng sững sờ một giây khi thấy tiểu mập không hề nao núng lao thẳng về phía mình.
Lúc ấy, hắn còn nghĩ: "Chẳng lẽ có âm mưu? Thằng nhóc này cố ý chọc giận ta, để ta giết hắn, rồi Tần gia sẽ có cớ gây sự với Triệu gia?!"
Ý nghĩ này lóe lên rồi biến mất, nhưng nhanh chóng bị Triệu Mãnh bác bỏ.
Ai lại tự tìm đường chết để hãm hại người khác!
Nhưng rất nhanh, kết quả của tiểu mập đã có, và nó khiến người ta giật mình.
Chỉ thấy nắm đấm bá đạo hung mãnh của Triệu Mãnh va vào thân hình mập mạp của tiểu mập, nhưng người nổ tung không phải là tiểu mập, mà là nắm đấm.
Ầm!
Trong không trung vang lên một tiếng nổ lớn. Tiểu mập xuyên qua nắm đấm khổng lồ, thân thể không hề tổn hại, thậm chí quần áo cũng không bị ướt một chút. Cứ thế đi tới, còn nắm đấm thì nổ tung tại chỗ, hóa thành mưa rơi, trút xuống hồ Phượng Hoàng.
Tiểu mập lơ lửng trên không trung, tựa như một vị thần, hào quang rực rỡ, chói mắt không thể nhìn gần. Nếu như dáng người hắn không béo, hoặc là tiêu sái hơn một chút thì tốt.
Thấy kết quả này, bốn phía hoàn toàn im lặng.
Những gì xảy ra hôm nay đã vượt quá sức tưởng tượng của họ.
Linh tuyền ngũ cảnh, đối chiến Vân Hải ngũ cảnh, một quyền mà không hề tổn hại, nếu không tận mắt chứng kiến, ai dám tin?!
Dù tận mắt chứng kiến, họ vẫn không thể tin được.
"Sao có thể như vậy?!"
Triệu Mãnh cũng ngơ ngác khi thấy kết quả này.
Hắn biết rõ một quyền vừa rồi mạnh đến mức nào. Đừng nói là linh tuyền ngũ cảnh, ngay cả cường giả Vân Hải lục cảnh, thất cảnh cũng không dám giống như thằng nhóc kia, không tránh không né, nghênh đón nắm đấm.
Thật quá tà môn!
Tần Mộ thấy mình xuyên qua nắm đấm mà không hề tổn hại, càng thêm an tâm, không nhịn được đắc ý nói: "Thế nào? Bản lĩnh của ta ngươi thấy rồi chứ? Cho ngươi thêm cơ hội cuối cùng, mau về gọi hoàng chủ của các ngươi đến đây, không thì ta không đảm bảo quyền tiếp theo sẽ không đánh chết ngươi!"
Bị một thằng nhóc linh tuyền ngũ cảnh mở miệng "đánh chết ngươi", ngậm miệng "đánh chết ngươi", Triệu Mãnh cảm thấy mặt mình như bị chà đạp dưới đất, không những bị ma sát mạnh mẽ, còn bị giẫm thêm hai phát.
"Ta không tin, ta không tin ngươi bỗng nhiên trở nên lợi hại như vậy. Vừa rồi ngươi chắc chắn đã dùng mánh khóe, ăn ta thêm một quyền nữa!"
Triệu Mãnh không tin tiểu mập thật sự lợi hại như vậy, cũng không tin vào tà thuật, nên nổi giận gầm lên một tiếng, lại tung ra một quyền.
Lần này, hắn huy động mười hai phần lực lượng trong cơ thể, cả người như sư tử nổi điên. Hét lớn một tiếng, thân thể như đạn pháo lao về phía Tần Mộ. Đến gần, hắn lại tung ra một quyền, cả người như một ngôi sao băng rơi xuống, thế không thể đỡ!
Nhưng tiểu mập đã bình tĩnh lại, dường như đã quen với cảm giác ngông cuồng mà Tô Tranh mang lại. Hắn tự nhiên giả vờ phong thái cao thủ, khinh thường nói: "Loại đom đóm nhỏ nhoi, cũng dám tranh huy với Bàn gia? Bàn gia sẽ cho ngươi tan thành tro bụi trong giây lát!"
Dứt lời, hắn duỗi một ngón tay về phía Triệu Mãnh.
Theo đó, một luồng sức mạnh kinh khủng bắn ra. Khoảnh khắc sau, Triệu Mãnh thậm chí còn không kịp kêu thảm, đã nổ tung tại chỗ, máu văng tung tóe.