Thấy Cứu Văn Long đột ngột quỳ xuống đất van xin tha, Mạnh Bất Đồng thoáng giật mình, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Phải rồi, giờ này bọn chúng còn có thể làm gì khác? Đằng sau Quan Tinh Tông có một cường giả bí ẩn chống lưng, ngay cả ba vị Vân Hải bát cảnh cũng bị tiêu diệt, bọn chúng mà còn cố đấm ăn xôi thì chẳng khác nào tự nộp mạng.
Đã không đánh lại thì thà thành thật cầu xin còn hơn.
Cửu Văn Long quỳ lạy van xin trông có vẻ hèn nhát, nhưng thực ra lại là một hành động khôn ngoan!
Nhưng vấn đề là, Mạnh Bất Đồng đâu có quyền quyết định chuyện này!
Bởi vậy, nhìn Cứu Văn Long quỳ mọp dưới đất, Mạnh Bất Đồng lập tức quay sang nhìn Dư Thanh Vĩ.
Tiểu nha đầu hình như vẫn chưa ý thức được thân phận đặc biệt của mình, chỉ ngơ ngác đứng giữa không trung. Mọi chuyện diễn ra trước mắt có lẽ vẫn còn quá sức hiểu của con bé, nhưng sư phụ bảo làm thế nào thì cứ làm thế ấy, chắc chắn là có dụng ý cả.
“Tiểu cô nương, theo con thì nên xử trí bọn chúng thế nào?”
Mạnh Bất Đồng thấy Dư Thanh Vi im lặng bèn dè dặt hỏi.
Hỏi Dư Thanh Vi là một chuyện, nhưng thực chất là hỏi Tô Tranh.
Chỉ là Tô Tranh không mấy hứng thú với việc xử lý đám người Chính Nghĩa Môn, nên đã bí mật truyền âm, bảo tiểu cô nương tự quyết định.
Tô Tranh cố ý giữ lại đám người Chính Nghĩa Môn, chờ sau này Dư Thanh Vi đủ mạnh, tự tay báo thù. Chỉ có như vậy mới giúp con bé nhanh chóng trưởng thành, mà có mục tiêu báo thù cũng sẽ khiến con bé có thêm động lực tu luyện.
Nhưng nếu tiểu cô nương không muốn dính líu đến những ân oán này, hắn cũng sẵn lòng xóa sổ đám cặn bã kia, để con bé vui vẻ lớn lên.
Quyết định cuối cùng là ở Dư Thanh Vi.
Và Dư Thanh Vi hiển nhiên không phải một cô bé ngốc nghếch, trong lòng con bé đã có những suy nghĩ riêng.
Trước đó, con bé từng nói với Tần Mộ rằng sau này muốn trở thành một nữ tu mạnh mẽ. Vì vậy, nghe Tô Tranh nói, con bé hiểu ngay ý của sư phụ, bèn nhìn xuống Cứu Văn Long nói: “Hôm nay ta cho các ngươi đi, nhưng sau này khi ta đủ mạnh, nhất định sẽ tự mình tìm các ngươi báo thù!”
Nghe vậy, thân thể Cửu Văn Long cứng đờ. Hắn ngẩng đầu nhìn Dư Thanh Vi, đáy mắt thoáng hiện tia kiêng kỵ và độc địa.
Kiêng kỵ Tô Tranh đứng sau Dư Thanh Vi, độc địa vì không cam tâm nhổ cỏ không tận gốc, để lại hậu họa.
Dư Thanh Vi có một sư phụ cường đại, thủ đoạn nghịch thiên, chắc chắn chỉ vài năm nữa thôi, con bé sẽ trở thành mối họa lớn trong lòng Chính Nghĩa Môn.
Nếu là người khác, có lẽ đã chọn cách diệt trừ đối phương khi còn nhỏ để trừ hậu họa.
Nhưng bọn chúng biết rõ, với sư phụ của con bé ở đó, chuyện này hiển nhiên là bất khả thi.
Đối phương lại không giết bọn chúng, điều này khiến hắn có cảm giác mình như cá nằm trên thớt, như dê bị nhốt trong chuồng, chỉ chờ thời cơ chín muồi là bị đem ra xẻ thịt.
Cửu Văn Long vô cùng khó chịu, nhưng chẳng thể làm gì khác.
“Đi.”
Cuối cùng, Cửu Văn Long chỉ còn cách nghiến răng nghiến lợi ra lệnh.
Thế thời buộc phải cúi đầu!
Đám người Chính Nghĩa Môn hùng hổ kéo đến, kết quả lại bẽ bàng cụp đuôi rời đi, đúng là ê chề mặt mũi.
Vương Mãng thấy Chính Nghĩa Môn thế đã tàn, vội vàng dẫn đám tán tu khác lủi thủi trà trộn vào đám người Chính Nghĩa Môn, cùng nhau chuồn xuống núi.
Đợi đến khi tất cả mọi người đi hết, các đệ tử Quan Tinh Tông mới hoàn hồn, đao kiếm rơi xuống đất, thở dốc từng ngụm.
Những gì vừa trải qua chẳng khác nào một cơn ác mộng, bọn họ suýt chút nữa đã nghĩ mình không qua khỏi.
Có người yếu bóng vía thậm chí bật khóc nức nở.
“Chúng ta không chết, chúng ta còn sống!”
“Tốt quá rồi, chúng ta còn sống...”
“Chúng ta thì sống, nhưng các sư huynh đệ kia thì không còn cơ hội nữa rồi!”
Một nỗi bi thương lan nhanh ra giữa quảng trường.
Mạnh Bất Đồng nhìn những thi thể ngổn ngang xung quanh, mắt cũng đỏ hoe.
Tai họa lần này đã gây tổn thất lớn cho Quan Tinh Tông. Từ hơn trăm đệ tử ban đầu, giờ chỉ còn lại năm sáu mươi người, có thể nói là thương vong thảm trọng, khiến Quan Tinh Tông tổn hao nguyên khí nghiêm trọng, muốn khôi phục e rằng phải mất rất nhiều thời gian.
Tương Bất Phàm và Thẩm Truyện Tinh sau đó cũng đứng lên, nhìn những thi thể đệ tử Quan Tinh Tông, đáy mắt lộ vẻ bất lực.
Chiến tranh là vậy, kẻ yếu chỉ có thể mặc người chém giết, vì vậy mọi người mới cố gắng tu luyện để vươn lên.
“Ơ, tiểu cô nương kia đâu rồi?”
Đợi mọi người trấn tĩnh lại, Mạnh Bất Đồng còn định hỏi thăm xem cao nhân đứng sau là ai, nhưng ngẩng đầu lên thì chẳng thấy tiểu cô nương đâu nữa.
Thẩm Truyện Tinh và Tương Bất Phàm cũng ngẩng đầu nhìn theo. “Vị trí tiểu cô nương vừa đứng là ở hậu sơn, chắc hẳn cao nhân kia vẫn còn ở sâu trong hậu sơn, chúng ta nên đến bái phỏng một chút!”
Tương Bất Phàm gật đầu.
Sau đó hai người bay lên, nhanh chóng lao về phía sâu trong hậu sơn.
Nhưng sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng họ phát hiện một vài dấu vết ở Băng Tuyết Phong, nhưng khi đáp xuống lại chẳng thấy bóng người nào, khiến họ không khỏi ngạc nhiên. “Người không có ở đây, chẳng lẽ đã đi rồi?”
“Xem ra người này không muốn gặp chúng ta.” Thẩm Truyện Tỉnh thở dài nói.
Lúc này, Tương Bất Phàm đi tới trước căn nhà tranh ở Băng Tuyết Phong, chợt thấy bên cạnh nhà tranh có một đống đá óng ánh, tỏa ra một nguồn năng lượng tinh khiết và mạnh mẽ, khiến anh kinh ngạc.
Chỉ cần đến gần những hòn đá đó, anh đã cảm thấy linh lực trong cơ thể vận chuyển nhanh hơn bình thường không biết bao nhiêu lần.
“Đây là vật gì?” Tương Bất Phàm cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, lập tức giật mình.
Thẩm Truyện Tinh cũng tiến lên, sắc mặt hơi đổi khi nhìn thấy những tinh thạch trên mặt đất. “Đây là năng lượng tinh thạch? Trước đây từng có người khai thác được trong bí cảnh thiên thạch, nghe nói dùng để tu hành có thể giúp người ta tăng tốc độ gấp bội, còn có thể giúp phá cảnh, phá vỡ giới hạn bản thân. Sao ở đây lại có nhiều như vậy?”
“Chắc chắn là cao nhân kia để lại, nhưng tại sao người lại giúp chúng ta, còn để lại những vật trân quý như vậy, người đến cùng là ai?”
Tương Bất Phàm càng thêm hoang mang.
Phải biết rằng, những thứ này ở Trầm Tinh Đại Lục có muốn mua cũng không được, ngay cả trong bí cảnh thiên thạch cũng chưa chắc đã khai thác được, nhưng vị cường giả bí ẩn kia lại để lại nhiều như vậy, thật khiến người ta nghi ngờ.
Nhưng cả hai suy nghĩ hồi lâu vẫn không thể tìm ra câu trả lời, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu. Thẩm Truyện Tinh nói: “Thôi đi, dù sao thì vị cường giả này cũng không có ác ý với chúng ta, vậy chúng ta nghĩ nhiều làm gì.”
Tương Bất Phàm chợt sáng mắt, kéo tay Thẩm Truyện Tinh kích động nói: “Ngươi nói có phải sư phụ ta thật sự đã từ Tiên Vực trở về, rồi âm thầm giúp chúng ta không?”
Thẩm Truyện Tỉnh ngẩn người trước câu nói này, một lát sau anh cười lớn: “Ngươi nói Tô Tranh? Bỏ đi, hắn mới đến Tiên Vực bao lâu, cho dù hắn muốn trở về thì có bản lĩnh đó sao? Ngươi chắc chắn là quá nhớ hắn rồi, ha ha ha.”
Tương Bất Phàm sau đó cũng nhận ra điều đó là không thể, bèn gãi đầu.
Thật ra, ở phía xa trên một ngọn núi khác, có người đang dẫn theo hai đứa trẻ, đứng từ xa quan sát bọn họ.