Trên Phượng Hoàng hồ, từng cơn gió nhẹ thổi qua mặt nước, tạo nên những gợn sóng lăn tăn không ngừng. Lòng người cũng như mặt hồ kia, mãi không thể bình lặng.
Mọi người còn chưa hết kinh hoàng sau khi chứng kiến hai đại gia tộc bị ép giải tán, thì chiến thuyền của Triệu gia đã đến đón người.
Đại Hắc vừa thấy liền vội vàng chạy ra đón. Chẳng bao lâu sau, Đại Hắc ôm một nữ tử trở lại bên cạnh Tô Tranh.
Tô Tranh liếc nhìn, đó là một nữ yêu xinh đẹp, nhưng bị thương quá nặng, sinh mệnh chi khí bị rút mất bảy tám phần, trông tình hình rất tệ.
"Đáng ghét, bọn chúng dám..."
Đại Hắc thấy Bạch Giao bị thương nghiêm trọng như vậy, đáy mắt hiện lên tia giận dữ, căm hận nhìn người Triệu gia.
Người Triệu gia thấy ánh mắt hắn thì chột dạ, không dám đối diện, sợ Tô Tranh lại nổi giận ra tay lần nữa.
Tô Tranh nhìn thoáng qua, không mấy để tâm, bèn trấn an: "Yên tâm đi, nàng sẽ không sao đâu."
Nói rồi, Tô Tranh lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một gốc tiên dược. Tiên dược vừa xuất hiện trong tay Tô Tranh, lập tức tỏa ra một mùi hương thuốc kinh người, lan tỏa khắp Phượng Hoàng hồ, khiến ai ngửi được cũng phải kinh ngạc thán phục.
"Trời ạ, đó là vật gì mà thơm đến vậy!"
"Chẳng lẽ đó chính là tiên được trong tiên vực?”
"Mùi thuốc kinh người như vậy, tiên dược này hẳn là phi phàm lắm. Ăn vào có khi nào trực tiếp phá cảnh thành thánh không!"
Đám người lại một lần nữa kinh ngạc trước sự hào phóng của Tô Tranh. Vừa ra tay đã là bảo vật trân quý, gốc tiên dược kia khiến người của ngũ đại gia tộc cũng phải thèm thuồng.
Nhưng họ biết rõ sự đáng sợ của Tô Tranh, nên chỉ dám đứng nhìn.
"Cho nàng dùng đi."
Tô Tranh lại rất hờ hững, tiện tay ném cho Đại Hắc, bảo hắn cho Bạch Giao dùng.
Những tiên dược này ở Tiên Vực cũng không dễ kiếm, nhưng hắn lại có rất nhiều, bởi vì ban đầu ở Tiên Vực hắn đã cướp bóc quá nhiều, nên căn bản không quan tâm.
Nhưng khi thấy hắn ném tới, tay Đại Hắc khẽ run, suýt chút nữa thì không đỡ được.
Đây là tiên dược đấy! Mà Tô Tranh lại ném như ném củ cải, Đại Hắc tiếp được, có chút kích động nhìn Tô Tranh: "Chủ nhân, cái này... cái này quý quá!"
Tô Tranh lắc đầu, ra hiệu hắn không cần để ý, rồi xoay người trở lại bên bờ.
Đại Hắc không nói thêm gì, đem tiên dược cho Bạch Giao ăn. Không bao lâu sau, Bạch Giao mở mắt. Khi nhìn thấy Đại Hắc, nàng có chút nghi hoặc: "Chuyện gì thế này? Ta không phải đang nằm mơ chứ?"
"Không phải mơ, không phải mơ!"
Đại Hắc thấy Bạch Giao tỉnh lại thì mừng đến choáng váng, nắm lấy tay Bạch Giao cười ngây ngô.
Mọi người xung quanh thấy Bạch Giao nhanh chóng hồi phục thì lại một lần nữa kinh ngạc trước sự thần kỳ của tiên dược.
Lúc này, Tô Tranh đã trở lại bên cạnh cô bé Dư Thanh Vi. Hắn ngồi xổm xuống, vẻ mặt đạm mạc tan biến, lộ ra nụ cười, hỏi: "Có sợ không?"
Hắn lo lắng cảnh tượng vừa rồi làm cô bé sợ hãi.
Ai ngờ cô bé lại rất gan dạ, nghe vậy nói: "Không sợ!"
"Tốt, vậy chúng ta đi."
Tô Tranh nắm tay cô bé, rồi hướng ra ngoài đám đông. Nơi hắn đi qua, mọi người tự động tránh ra nhường đường.
"Tô..."
Ở phía xa, Tần Tiểu Tô bên kia bờ hồ thấy Tô Tranh muốn đi thì há miệng muốn gọi, nhưng chưa kịp kêu thì bên tai đã nghe thấy tiếng Tô Tranh truyền âm: “Ngoài thành Thập Lý đình gặp!”
Nghe vậy, Tần Tiểu Tô biết Tô Tranh đã sớm chú ý đến hắn, bèn yên tâm, rồi cùng Tần Tiểu Vi liếc nhau, ra hiệu người Tần gia rời đi.
Tô Tranh sau đó rời đi, nhưng trước khi đi còn truyền lại một câu, lời này là nói với tứ đại gia tộc còn lại:
"Một tháng sau, hy vọng các ngươi đừng cho ta cơ hội ra tay, nếu không..."
Lời không nói hết, nhưng ai cũng hiểu ý.
Lập tức, trên mặt tứ đại gia tộc đều hiện lên vẻ cười khổ bất đắc dĩ.
Đến đây, Phượng Hoàng hồ luận chiến cuối cùng cũng kết thúc.
Sau khi Tô Tranh rời đi, ngũ đại gia tộc cũng lần lượt rời đi, theo sau là đám đông quần chúng vây xem.
Hôm nay, họ đã chứng kiến quá nhiều điều không thể tưởng tượng nổi.
Cường giả vô số, thánh nhân hiện thế, thậm chí ngay cả đại ma đầu ngoan nhân cũng có thể từ Tiên Vực giết trở lại... Tất cả mọi thứ đều trở thành đề tài bàn tán của tu sĩ Lương Châu thành. Tất cả những gì đã xảy ra hôm nay sẽ được Trung Châu vĩnh viễn ghi nhớ.
Ngoài thành, Thập Lý đình.
Gió thu mát mẻ, đồng nội thanh tịnh.
Tô Tranh mang theo Dư Thanh Vi ngồi dưới đình nghỉ mát uống trà, cứ như là đi du ngoạn ngoại ô, quên mất rằng vừa rồi hắn còn giết người trong thành.
Bên ngoài đình, Đại Hắc đang hưng phấn kể cho Bạch Giao nghe về những gì hắn đã trải qua trong những ngày này, còn có chuyện cứu người vừa rồi. Khi nói đến Tô Tranh, mặt hắn tràn đầy tự hào.
"Ngươi thấy ta lợi hại không? Sớm mấy năm nhận lão đại, bây giờ lợi hại như vậy, ngươi thấy ta có mắt nhìn người không này!"
Vô tình nghe được đoạn này của Đại Hắc, Tô Tranh suýt chút nữa phun trà trong miệng ra ngoài.
Không ngờ thằng ngốc này khi yêu đương cũng biết khoác lác!
Thật là lòng người khó lường!
Tô Tranh cười lắc đầu.
"Tô Tranh."
Sau khi cảm thán, Tần Tiểu Tô đã nhanh chân xông vào trong đình, sau lưng là Tần Tiểu Vi và tiểu mập mạp Tần Mộ cũng đi theo vào.
"Ngồi đi!"
Thấy Tần Tiểu Tô, Tô Tranh cũng lộ ra nụ cười thoải mái.
Dù sao Tần Tiểu Tô hiện tại cũng coi như là một trong số ít bạn bè của hắn ở Trầm Tinh Đại Lục.
Tần Tiểu Tô cũng cười hì hì, rồi không khách khí ngồi xuống. Tần Tiểu Vi cũng chào hỏi Tô Tranh, Tô Tranh cũng hàn huyên vài câu, mời họ ngồi xuống.
Ngồi xuống xong, Tô Tranh vừa rót trà cho hai người, vừa quan sát Tần Tiểu Tô, rồi trêu chọc: “Hơn mười năm không gặp, tu vi của ngươi không thấy tiến bộ bao nhiêu, ngược lại thân thể thì phổng phao ra đấy!”
Tần Tiểu Tô hơi đỏ mặt, hắn biết Tô Tranh đang trêu hắn béo, bèn lộ vẻ bất đắc dĩ: "Ta cũng có cách nào đâu, ngươi biết ta không có chí lớn, tu vi không lên được thì chỉ có thể đối xử tốt với bản thân thôi."
Tô Tranh lắc đầu cười cười, rồi rót đầy trà, đẩy đến trước mặt Tần Tiểu Tô: "Uống trà đi!"
"Uống trà gì chứ, chúng ta bao nhiêu năm không gặp, phải uống rượu mới đúng. Chẳng lẽ ngươi không mang chút rượu ngon nào từ Tiên Vực về à?" Tần Tiểu Tô không hứng thú với việc uống trà.
Tô Tranh nói: "Đây là trà ngâm từ linh dịch thần mộc của Tiên Vực, uống một chén chống đỡ mười năm tu hành của ngươi, ngươi thật sự không uống?"
Vừa dứt lời, Tần Tiểu Tô lập tức không nói hai lời, ngửa cổ uống cạn chén trà, uống xong còn chép miệng: "Không có vị gì cả, cho thêm một chén nữa nếm thử!”
"Ngươi vẫn vô sỉ như vậy."
"Giữ mặt làm gì, có ăn được đâu!"
Nói xong, cả hai cùng phá lên cười.