Nam Sơn Thành, phủ thành chủ!
Kỷ gia lão Lục ban ngày huênh hoang thách thức, bảo đám tặc nhân có gan thì đến, nhưng chính hắn lại chẳng hề phòng bị, tối đến là lăn ra ngủ.
Hắn nghĩ bụng, lũ người kia chỉ là đám ô hợp, có hắn đến thì chúng sợ xanh mắt, đừng hòng dám bén mảng, nói gì đến chuyện tìm tới cửa.
Thế nên, hắn chẳng thèm đề phòng.
Nửa đêm, Kỷ gia lão Lục đang tĩnh tọa trong phòng, bỗng một cơn gió lạnh lùa vào, không biết từ đâu đến, khiến hắn giật mình tỉnh giấc, mở mắt quát: “Sát khí!”
...
Phụt!
Lời vừa dứt, bên ngoài phủ thành chủ vang lên tiếng hét thảm.
Tiếng hét xé toang màn đêm tĩnh mịch, khiến tất cả người trong phủ thành chủ nháo nhào tỉnh giấc, lao ra ngoài.
Ầm!
Kỷ gia lão Lục dẫn đầu, phá cửa xông ra, thoắt cái đã lướt lên không trung, cúi đầu nhìn xuống. Mờ ảo trong bóng tối, hắn thấy mấy bóng người đang lẩn khuất.
Kỷ gia lão Lục lạnh giọng quát: “Lũ chuột nhắt phương nào, giấu đầu lòi đuôi! Đã đến đây, sao không đường hoàng hiện thân?”
Hú... hú... hú...
Lúc này, mấy trưởng lão Tiên Nhân lục cảnh đi theo Kỷ gia cũng lần lượt xuất hiện phía sau hắn, khiến Kỷ gia lão Lục thêm phần tự tin.
Trong bóng tối, giọng Viên Tiểu Thất vang lên, hắn cười khẩy hai tiếng rồi nói: “Ta bảo này, có phải ngươi ngốc không? Ban ngày ngươi còn huênh hoang thách thức, bảo chúng ta có gan thì đến tìm ngươi. Giờ chúng ta đến rồi, các ngươi không ra nghênh đón lấy một câu, thật là vô phép!”
Lời này khiến mắt Kỷ gia lão Lục híp lại, hắn dò hỏi: “Các ngươi là Ám Sát Giả?!”
“Không sai!”
Viên Tiểu Thất thản nhiên thừa nhận.
“Các ngươi dám ra tay với Kỷ gia, chẳng lẽ không nghĩ đến hậu quả sao?” Kỷ gia lão Lục vẫn giữ vẻ cao ngạo, chẳng coi đám người trước mắt ra gì.
“Hậu quả ư?”
Viên Tiểu Thất cười nhạo: “Hôm nọ, khi ta giết lão chưởng quỹ tiệm thuốc, lão già đó cũng dọa ta bằng hai chữ "hậu quả". Nhưng hậu quả là hắn chết, ta sống nhăn răng. Giờ ngươi còn dám lôi hậu quả ra hù ta, có muốn nếm thử xem hậu quả là gì không?”
"Đừng nhiều lời với chúng! Hai cái rìu to bản của ta đã đói khát lắm rồi!" Tê Vô Lực chen vào.
Thấy lũ tặc nhân quá ư ngông cuồng, mắt Kỷ gia lão Lục híp lại, hắn không nói nhảm nữa, lạnh lùng ra lệnh: “Khẩu khí các ngươi lớn thật! Hôm nay, bổn vương sẽ lĩnh giáo xem các ngươi có bản lĩnh gì. Giết!”
Nghe lệnh, người của Kỷ gia lập tức xông vào bóng tối, tấn công Viên Tiểu Thất và đồng bọn.
Nhưng bọn chúng nhanh, tốc độ của Viên Tiểu Thất và đồng bọn còn nhanh hơn!
“Giết!”
"Nói trước, thằng cha Kỷ gia lão Lục đó là của ta, cấm ai tranh!"
"Bớt nhảm đi! Ai cướp được trước thì của người đó!"
Vừa cãi nhau, Phượng Cửu và đồng bọn đã ra tay.
Sáu người như sáu mãnh thú, bất ngờ xông lên, trong bóng tối loé lên những vệt sáng chết chóc, máu tươi văng tung toé.
Hụt! Phụt! Phụt!
Xác người Kỷ gia liên tục rơi xuống từ không trung, chỉ trong chớp mắt, hơn nửa số đã bỏ mạng.
Thấy cảnh tượng đó, sắc mặt Kỷ gia lão Lục biến sắc, kinh hãi: “Thực lực của chúng... toàn bộ đều là Tiên Vương?!”
Trước đó, Kỷ gia lão Lục đã đoán chừng thực lực của đám người này, nhưng hắn không ngờ chúng lại mạnh đến vậy.
Thật sự vượt quá dự liệu!
Chứng kiến người nhà chết không ngừng, Kỷ gia lão Lục không nhịn được nữa, ra lệnh cho ba trưởng lão Tiên Nhân lục cảnh phía sau: "Tốc chiến tốc thắng, xử lý chúng! Nếu không bắt sống được thì giết luôn!”
Đến nước này, dù thấy đối thủ mạnh hơn dự kiến, có chút khó nhằn, nhưng Kỷ gia lão Lục vẫn tin chắc phần thắng thuộc về mình.
Trong chiến trường, ba trưởng lão Tiên Nhân lục cảnh ra tay, uy thế quả nhiên bất phàm.
Ba người lướt lên không trung, liên thủ xuất chiêu, ba chưởng đánh ra như ba ngọn núi lớn muốn trấn áp cả đất trời, ầm ầm giáng xuống.
Thấy vậy, Viên Tiểu Thất, Tiểu Ma Thần và Phượng Cửu lập tức nghênh chiến, đồng loạt xuất chưởng.
Âm!
Một tiếng nổ vang trời, cả màn đêm dường như muốn vỡ tan trong luồng sức mạnh va chạm, chưởng lực cường đại xé rách hư không, tạo ra những luồng không gian hỗn loạn.
Oanh!
Lại một tiếng nổ nữa, Phượng Cửu và Tiểu Ma Thần bị đẩy lùi về, chỉ có Viên Tiểu Thất là đẩy lùi được một trưởng lão đối phương.
Chứng kiến cảnh này, ba trưởng lão đối phương giật mình: “Đám tặc nhân này lợi hại đến vậy sao!”
Viên Tiểu Thất mặc kệ chúng kinh ngạc hay không, sau khi đẩy lùi đối thủ, hắn vung nắm đấm xông lên: “Ăn thử một quyền của Viên gia ta này!”
Oanh!
Viên Tiểu Thất tung một quyền trực đảo hoàng long, yêu lực bùng nổ, quyền như Thái Sơn, đánh thẳng vào ba người!
Ầm!
Ba trưởng lão Kỷ gia không kịp tránh, chỉ có thể cùng nhau giơ tay chắn trước mặt, tạo thành một bức quang thuẫn.
Khi nắm đấm của Viên Tiểu Thất giáng vào quang thuẫn, một tiếng nổ vang lên, quang thuẫn rung chuyển dữ dội, xuất hiện một vết rách nhỏ, rồi lan rộng ra.
“Thằng tặc nhân này mạnh đến vậy ư!”
Lúc này, ba trưởng lão thật sự động dung.
Một quyền của hắn mà ba người bọn họ không đỡ nổi, yêu lực của hắn mạnh đến mức nào!
Oanh!
Cuối cùng, Viên Tiểu Thất quát lớn một tiếng, yêu lực trong cơ thể bùng nổ như núi lửa phun trào, quang thuẫn vỡ tan, ba trưởng lão Tiên Nhân lục cảnh bị chấn động lùi lại một bước.
Cảnh tượng này khiến Kỷ gia lão Lục kinh hãi kêu lên: “Mẹ kiếp, thằng nhãi này thật sự là Tiên Nhân lục cảnh sao? Nó giả bộ đấy à! Tiên Quân cũng chỉ đến thế thôi!”
Đối thủ mạnh hơn tưởng tượng quá nhiều, Kỷ gia lão Lục không dám khinh địch nữa, lập tức xông vào trận chiến.
Bốn Tiên Nhân lục cảnh vây công Viên Tiểu Thất, đây quả là đãi ngộ của Tiên Quân!
Viên Tiểu Thất bị vây công, không những không tức giận, mà còn cười ha ha, phấn khích nói: “Tới đi! Tới đi! Viên gia ta không sợ các ngươi đông người, hôm nay ta sẽ đại sát tứ phương! Hống!”
Quá hưng phấn, Viên Tiểu Thất không kìm được mà hú lên một tiếng, rồi lấy ra Phá Thiên Côn, một mình chiến bốn cao thủ, không hề lép vế, quả là ngông cuồng, không ai địch nổi!
Thấy cảnh này, Tiểu Ma Thần bỗng chửi đổng: “Mẹ nó, thằng nhãi này chơi không đẹp! Đã bảo Kỷ gia lão Lục để cho hắn rồi, mà hắn lại giành hết cả phần người khác! Quá đáng!”
“Đúng đấy, đến cả phần của ta nó cũng giành! Tiểu Thất này...” Tê Vô Lực lẩm bẩm bất mãn.
Kỷ gia lão Lục và ba Tiên Vương nghe thấy những lời này, suýt chút nữa đã hộc máu.
Lũ khốn kiếp này coi chúng ta là cái gì? Mục tiêu đi săn sao?
Còn chưa ra trận đã chia phần xong rồi! Bọn ngươi nói thế có nghĩ đến cảm xúc của chúng ta không?!