Vừa nghe Tô Tranh nói, Đấu Thiên Đại Thánh và những người khác đều ngẩn người.
Họ không ngờ rằng "Thanh Thủy Tiên Mẫu," người vốn kiệm lời trên đường đi, lại có thể ăn nói mạnh mẽ đến vậy. Điều này khác xa hình tượng cao nhân mà họ từng tưởng tượng.
Tuy nhiên, cả Thao Thiết, Hỗn Độn Tiên Quân lẫn vị Tiên Quân thần bí xuất hiện sau đó đều không tỏ ra ngạc nhiên trước phản ứng của Tô Tranh, mà ngược lại xem đó là điều đương nhiên.
Gã sương mù kia nghe Tô Tranh mắng, không những không tức giận mà còn tỏ vẻ đã quá quen thuộc, đáp trả: "Thanh Thủy lão già, chính ngươi làm việc bất lợi, còn trách ai? Ngươi cũng quá ngang ngược rồi đấy!"
Thấy Thao Thiết và Hỗn Độn Tiên Quân không hề bất ngờ trước thái độ của mình, Tô Tranh càng cảm thấy đã nắm bắt đúng tính cách và vị thế của Thanh Thủy, nên càng mạnh miệng hơn: "Lão hỗn đản, lão nương ngang ngược đâu phải ngày một ngày hai. Muốn chết thì cứ kêu một tiếng, đừng tưởng có người ngoài ở đây mà lão nương không dám đánh!"
"Ối chà, Thanh Thủy lão già, khẩu khí lớn đấy! Lần trước đánh nhau ngươi còn chưa thắng ta, hôm nay lại mạnh miệng thế? Được thôi, hôm nay Vương Lão Ma ta sẽ lại trổ hết thần uy, hảo hảo dạy dỗ ngươi một trận!”
Vừa nói, gã kia dường như muốn xông lên thật.
Tô Tranh nghe vậy thì giật mình.
Cái gì? Tên này mạnh đến vậy ư? Hai người từng đánh nhau rồi mà Thanh Thủy còn thua á?!
Vậy nếu hắn ra tay, mình chẳng nguy to?!
Đúng lúc Tô Tranh đang nghĩ vậy, Thao Thiết bên cạnh đường như không chịu nổi nữa, nhỏ giọng ma mai: "Vương Lão Ma, ngươi cũng quá mặt dày rồi đấy. Lần trước Tiên Mẫu không thắng ngươi, nhưng hình như ngươi cũng chẳng thắng được Tiên Mẫu mà? Giờ còn đòi dạy dỗ Tiên Mẫu, ngươi lấy đâu ra tự tin vậy, không sợ nổ tung à?”
Nghe vậy, không ít người trong đại điện sững người.
Tô Tranh cũng tối sầm mặt.
Hóa ra nãy giờ tên này chém gió!
Làm mình sợ hú hồn, cứ tưởng hắn lợi hại hơn Thanh Thủy Tiên Mẫu thật chứ.
Khoan đã, hình như hắn ta tên Vương Lão Ma?!
Bị vạch trần trước mặt mọi người, Vương Lão Ma có chút mất mặt, gân cổ nhìn Thao Thiết: "Thao Thiết, ngươi từ bao giờ có một chân với Thanh Thủy lão già mà lại bênh vực ả thế hả?!"
"Ngươi im đi, ta làm sao có thể... với cái bà..." Thao Thiết suýt chút nữa thốt ra hai chữ "lão già," chợt nhớ ra Thanh Thủy Tiên Mẫu rất kỵ ai gọi mình như vậy, vội vàng sửa lời: "Tiên Mẫu là bậc nhân vật nào, sao ta lọt được vào mắt xanh của Tiên Mẫu!"
Qua cuộc trò chuyện của hai người, Tô Tranh đã lờ mờ hiểu ra nhiều điều, nên càng tự tin hơn.
Thấy Vương Lão Ma vẫn lải nhải không ngừng, Tô Tranh tiến lên một bước, sát khí khóa chặt đối phương, ra vẻ hung hăng bá đạo: "Vương Lão Ma, lão nương nhịn ngươi lâu lắm rồi đấy. Có bản lĩnh thì ra đây, đao thật súng thật đánh một trận với lão nương xem, ta mà không chặt cái chân thứ ba của ngươi đi, lão nương đổi họ theo ngươi!"
“Đánh thì đánh, ta sợ ngươi chắc!"
Vương Lão Ma cũng chẳng vừa, nói rồi định xông lên, nhưng hắn cẩn thận nhìn Tô Tranh một lượt, bỗng nhiên kinh ngạc thốt lên: "Không đúng, Thanh Thủy lão già, tu vi của ngươi hình như giảm xuống rồi thì phải? Sao lại chỉ có khí tức của Tiên Nhân thất cảnh?"
Câu nói này khiến Tô Tranh lại giật mình.
Trước đó Tô Tranh đã lo lắng tu vi của mình bị người khác phát hiện, nên luôn cố gắng che giấu khí tức, nhưng không ngờ Vương Lão Ma lại nhạy cảm đến vậy, vẫn nhận ra được.
Tô Tranh đành phải viện cớ: "Lão nương tu luyện gặp chút sự cố, bị tổn thương đạo hạnh, không đáng gì, nhưng thu thập ngươi thì thừa sức!"
“Thật sao?!”
Giọng điệu Vương Lão Ma có chút không chắc chắn, Tô Tranh không đoán được hắn tin hay không.
Thấy bầu không khí không ổn, Thao Thiết cảm thấy mình phải ra mặt, giúp Thanh Thủy Tiên Mẫu che giấu.
Người khác không biết vì sao tu vi của Tô Tranh lại giảm xuống, nhưng Thao Thiết đoán được phần nào.
Hắn cho rằng chắc chắn là do Thanh Thủy Tiên Mẫu đại chiến với "Diệt Vô Cực" đêm hôm đó, mới bị tổn thương đạo hạnh, dẫn đến khí tức bất ổn, rơi xuống Tiên Nhân thất cảnh.
Nhưng nếu giải thích như vậy, sẽ lại lôi chuyện hắn thua "Diệt Vô Cực” ra, nên để tránh mất mặt, hắn vội vàng phụ họa: "Đương nhiên, chuyện này ta có thể làm chứng. Tiên Mẫu gặp sự cố ở Đấu Thú Cung của ta. Nhưng tuy Tiên Mẫu bị tổn thương đạo hạnh, bù lại thu hoạch cũng không nhỏ, Tiên Mẫu đã ngưng tụ được đạo chủng rồi đấy. Vương Lão Ma, lần này giao đấu, ngươi chưa chắc đã là đối thủ của Tiên Mẫu đâu, hắc hắc hắc."
"Cái gì, ngươi ngưng tụ được đạo chủng?!"
Vương Lão Ma nghe vậy thì giật mình, kinh ngạc tột độ.
Trước đây, tu vi của hắn và Thanh Thủy Tiên Mẫu ngang nhau, chiến lực cũng kẻ tám lạng người nửa cân, nên hắn mới dám đấu võ mồm với Thanh Thủy Tiên Mẫu như vậy.
Nhưng đột nhiên nghe đối phương ngưng tụ được đạo chủng, hắn sao không kinh hãi.
Phải biết rằng, ngay cả rất nhiều nhân vật Tiên Nhân cửu cảnh cũng chưa chắc đã ngưng tụ được đạo chủng!
Trên vị trí chủ tọa, ngay cả Hỗn Độn Tiên Quân cũng giật mình, hỏi: "Lời này là thật?!"
Tô Tranh thật ra cũng bị lời của Thao Thiết làm cho giật mình.
Hắn nghe phản ứng của mọi người mới biết, thì ra Thanh Thủy Tiên Mẫu trước đó chưa ngưng tụ đạo chủng, nhưng khi giao đấu với Viên Tiểu Thất ở Đấu Thú Cung, hắn đã sử dụng đạo vận.
Chính vì điểm này mà Thao Thiết nhận ra hắn đã ngưng tụ được đạo chủng.
Nhưng bây giờ đã bị nói ra rồi, hắn chỉ có thể giả vờ bình tĩnh: "Không sai, đây là thu hoạch ngoài ý muốn trong chuyến đi này. Vốn còn muốn giữ lại để đối phó lão hỗn đản này, ai ngờ bị Thao Thiết vô tình nói ra.”
Nói rồi, Tô Tranh còn cố ý phóng thích một sợi khí tức đạo chủng, để Hỗn Độn Tiên Quân và Vương Lão Ma cảm nhận được. Hai người lập tức biến sắc, không còn nghi ngờ gì nữa.
"Mẹ kiếp, không biết bà già này gặp vận cứt chó gì mà lại ngưng tụ được đạo chủng trước cả ta!"
Vương Lão Ma thấy vậy, lập tức bất mãn lẩm bẩm.
Tô Tranh nghe xong, lập tức nhíu mày, trầm giọng: "Vương Lão Ma, ngươi có phải thật sự muốn chết không?!"
“Ta.
"Đủ rồi!"
Thấy hai người dường như không dứt, Hỗn Độn Tiên Quân ngồi trên vị trí chủ tọa cũng không nhịn được nữa, quát lớn một tiếng, cuối cùng cắt ngang cuộc cãi vã của hai người.
Sau đó, Hỗn Độn Tiên Quân nhìn hai người với vẻ đau đầu: "Hai người các ngươi thật là... cứ gặp nhau là cãi nhau không dứt. Còn ngươi, Vương Lão Ma, biết rõ Thanh Thủy không dễ chọc, còn cứ thích chọc giận ả. Hôm nay chuyện này có liên quan gì đến ngươi mà ngươi đến đây làm gì? Còn không mau ra ngoài cho ta!"
Vương Lão Ma vốn còn muốn biện bạch đôi câu, nhưng thấy Hỗn Độn Tiên Quân dường như thật sự nổi giận, lại thêm mình đuối lý, cuối cùng lầm bầm một câu không biết là gì, rồi thần thức tan đi, gương mặt ngưng tụ trong hư không lập tức biến mất.
Hồn Độn Tiên Quân sau đó lại nhìn về phía Tô Tranh, há miệng định răn dạy đôi câu, nhưng nghĩ đến việc đối phương hiện tại đã ngưng tụ đạo chủng, thực lực lại tăng lên, chưa chắc đã sợ mình, nên chỉ có thể thở dài một tiếng, chuyển ánh mắt sang Thao Thiết: "Thao Thiết, ngươi kể lại mọi chuyện đầu đuôi cho ta nghe đi.”
Cảnh này vừa hay bị Thao Thiết để ý, khiến hắn không khỏi âm thầm oán thầm: Hóa ra Hỗn Độn Tiên Quân cũng bắt đầu kiêng kỵ Thanh Thủy lão bà này rồi.