Thấy mọi người đã bị khơi gợi lòng hiếu kỳ, gã mập lại không vội, ngồi phịch xuống, gọi thêm một bầu rượu nữa.
Điếm tiểu nhị do dự mãi, nhưng cuối cùng vẫn mang rượu đến.
Chờ gã mập tu một hơi hết bát rượu, xung quanh đã có người sốt ruột thúc giục: "Ngươi mau nói đi, rốt cuộc là giúp chúng ta thế nào?"
Gã mập cười hề hề, đáp: "Chẳng lẽ các ngươi chưa nghe nói Vô Cực Thiên Cung muốn chiêu mộ nhân tài?"
"Nghe rồi, nhưng việc Vô Cực Thiên Cung chiêu mộ người thì liên quan gì đến việc ngươi giúp chúng ta?" Kẻ đầu tiên tỏ vẻ bất phục lên tiếng ngay khi gã mập vừa dứt lời.
Mọi người xung quanh nhao nhao gật đầu, vì cảm thấy hai việc này chẳng liên quan gì đến nhau.
Gã mập cười khẩy một tiếng, mắng: "Ngu xuẩn, ta đã nói đến nước này mà các ngươi còn không hiểu. Thôi được, vậy ta nói rõ hơn một chút vậy."
Mọi người lập tức chăm chú lắng nghe.
"Vô Cực Thiên Cung muốn chiêu mộ người, lại còn muốn chiêu mộ cả Tiên Vương về làm việc cho họ, vậy chắc chắn là phải tìm Tiên Vương mạnh mạnh một chút. Nhưng tu sĩ Tiên Vương nhiều như vậy, chẳng lẽ họ chiêu mộ hết về chắc?"
Gã mập chậm rãi nói.
Nghe đến đây, không ít người đã lờ mờ hiểu ra, khẽ gật đầu, cảm thấy gã mập nói cũng có lý.
Gã mập tiếp tục: "Vậy họ chiêu mộ thế nào? Đương nhiên là phải tuyển chọn, xem ai mạnh hơn thì chiêu mộ người đó. Nhưng trong thành nhiều tu sĩ như vậy, ai hơn ai? Chẳng lẽ lại mở lôi đài, như mấy tông môn tuyển đệ tử, bắt mọi người lên đánh một trận?"
"Chúng ta là Tiên Vương, đâu phải mấy tên tu sĩ tầm thường, chúng ta cũng cần mặt mũi chứ. Hơn nữa, đây là họ mời chào chúng ta, chứ đâu phải chúng ta vác mặt đến tận cửa nộp mình, các ngươi nói có đúng không?"
"Đúng đúng đúng, lời ấy có lý!"
"Nói có đạo lý!"
“Không sai, tư sĩ chúng ta cũng cần sĩ diện!”
Càng ngày càng có nhiều người tán thành lời gã mập.
Thấy vậy, gã mập cười hắc hắc, nói tiếp: "Cho nên, không thể so tài thì phải xem ai danh khí lớn hơn, họ mới mời người đó. Nhưng nói về danh khí, trước giờ mọi người cũng sàn sàn như nhau, hơn nữa đều là từ tứ hải giai lai, khó mà phân biệt ai hơn ai kém. Việc này dễ khiến Vô Cực Thiên Cung đánh giá sai, khiến mọi người bỏ lỡ cơ hội vào Vô Cực Thiên Cung, cho nên..."
"Cho nên cần có người đứng ra khiêu chiến, đánh bóng tên tuổi, đúng không?"
Chưa đợi gã mập nói hết câu, đã có người đoán ra ý đồ của gã.
Gã mập vỗ tay đánh đét, gật đầu: "Không sai, chính là ý đó. Vô Cực Thiên Cung sắp đến chiêu mộ người rồi, vậy phải tranh thủ thời gian nâng cao danh khí. Thanh danh càng lớn ở Vạn Vương Thành, càng dễ gây chú ý với Vô Cực Thiên Cung. Vậy bây giờ các ngươi đã hiểu vì sao ta khiêu chiến ngươi chưa? Ta đang giúp ngươi đấy!"
Cuối cùng, gã mập cũng nói ra mục đích thật sự của mình.
Mọi người xung quanh bừng tỉnh đại ngộ.
"Thì ra là thế!"
"Vậy ra là đang giúp chúng ta!"
“Nhưng như vậy chẳng phải là so tài sao? Chẳng lẽ không mất mặt à?”
"Ngươi biết cái gì, chúng ta tự nguyện so tài khác với việc bị người ta bắt so tài chứ?"
"À à à, đúng đúng đúng..."
Thấy mọi người đã hiểu, gã mập đứng dậy, nhìn kẻ đầu tiên cãi lại mình, nói: "Giờ ngươi đã hiểu, vừa rồi ta đang cho ngươi cơ hội rồi chứ?"
Kẻ kia lập tức tỏ vẻ cảm kích, đáp: "Hiểu rồi, hiểu rồi, đa tạ. Nhưng ta không phải Tiên Vương, ngươi khiêu chiến ta, dù ta thắng thì Vô Cực Thiên Cung cũng đâu chiêu mộ ta?"
). .
Lời này vừa thốt ra, gã mập lập tức ngượng ngùng.
Mải mê ba hoa chích chòe, gã quên mất cảnh giới của tên này, không ngờ hắn còn chưa phải Tiên Vương. Nhưng đầu óc gã mập xoay chuyển rất nhanh, vỗ vai kẻ kia, nói: "Ai bảo Vô Cực Thiên Cung chỉ chiêu mộ Tiên Vương? Thực ra, nếu gặp tu sĩ có tiềm năng, họ cũng thu. Ngươi nhìn Tử Yêu Tiên Quân, Liệt Hỏa Chân Quân xem, chẳng lẽ họ là Tiên Vương rồi mới được mời chào à?"
"Nói cũng phải..."
Kẻ kia lại bị gã mập lừa cho, tỏ vẻ đại triệt đại ngộ, chắp tay với gã mập: "Đa tạ các hạ chỉ điểm, ta đã hiểu rõ. Vậy đến đây đi, ta nhận lời khiêu chiến, trận này dù thắng hay thua, ta bao trọn bữa nhậu này!"
“Tốt, có khí phách. Vậy mời!”
Nghe vậy, mắt gã mập sáng lên, chuẩn bị giao đấu.
Lập tức, tửu lâu được dọn ra một khoảng trống, mọi người tự động lùi sang một bên, chờ xem hai người so tài.
Kẻ bị khiêu chiến nhìn thân hình mập ú của gã mập, đến đi lại còn khó khăn, liền thêm phần tự tin, khách khí nhắc nhở: "Các hạ cẩn thận!"
"Được" gã mập đáp, ra vẻ chất phác thật thà.
Sau đó, kẻ bị khiêu chiến hét lớn một tiếng, ra tay trước. Tiên lực trong người hắn bùng nổ, mũi chân đạp đất, "phanh" một tiếng, thân thể như báo săn, lao về phía gã mập kia, hai tay cùng lúc hóa thành thiết quyền, đánh thẳng vào mặt gã.
Xem ra hắn muốn nhất kích chế địch, chỉ có vậy mới thể hiện được sự lợi hại của mình, thu hút sự chú ý của Vô Cực Thiên Cung.
Nhưng hắn không nhận ra, khoảnh khắc hắn ra tay, khóe miệng gã mập hơi nhếch lên, đáy mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, thầm nghĩ: "Hừ, muốn chiếm tiện nghi của Giao gia ta à? Ta có phải loại người dễ bị người khác chiếm tiện nghi đâu!"
Thấy tu sĩ kia lao đến trước mặt gã mập, hai tay sắp đánh trúng mặt gã, mọi người xung quanh đều nghĩ sắp phân thắng bại.
Nhưng ai ngờ, khoảnh khắc sau, gã mập động.
Không ai nghĩ rằng thân thể đồ sộ của gã mập lại có thể linh hoạt đến vậy, cứ như vượn hầu.
Chỉ thấy khi đối thủ lao đến, gã mập nhanh chóng khom người, tay phải chớp nhoáng như sét đánh, chộp nhanh về phía trước.
"Phốc"
Một chiêu "Hầu Tử Thâu Đào" (khỉ trộm đào), chuẩn xác nắm lấy một viên "đào", đối thủ lập tức "ao ô" một tiếng, cứng đờ tại chỗ.
Mọi người xung quanh nghe tiếng kêu thảm thiết kia, đều cảm thấy như mình bị đau, vô thức khép chặt hai chân.
Sau đó, gã mập chậm rãi tiến đến bên tai kẻ kia, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi huynh đệ, vốn định để ngươi thắng, nhưng hết cách rồi, ngươi yếu quá. Hơn nữa, 'đào' của ngươi nhỏ quái.”
Nói xong, mặc cho tu sĩ kia trợn mắt há mồm, đau đớn tột cùng, gã mập túm lấy "đào" của hắn hất mạnh ra ngoài, kẻ kia văng thẳng ra cửa.
Mọi người xung quanh đã ngây người, không ai nghĩ cuộc tỷ thí lại có kết quả như vậy, hơn nữa còn kết thúc nhanh đến thế.
Khi họ nhìn lại gã mập, phát hiện gã vừa xoay người một cái đã biến thành một người khác, trở nên vô cùng ngạo mạn và tự đại, tuyên bố với toàn bộ tu sĩ trong tửu lâu: "Hôm nay bản 'Huyết Thủ Nhân Ma' (người quỷ tay máu) muốn khiêu chiến tất cả các ngươi ở đây, cơ hội thành danh, ngay hôm nay!"
Lời này vừa thốt ra, tất cả mọi người giật nảy mình.
“Ngọa tào, cái gì mà giúp đỡ chúng ta, hóa ra tên vương bát đản này nói nhiều như vậy cũng chỉ vì bản thân mình!”