Chứng kiến cảnh huyết hải xuất hiện trên sân, tất cả mọi người đều kinh ngạc tột độ.
Lúc này, ánh mắt mọi người nhìn Huyết Giao Vương đã không còn vẻ khinh thị như trước.
Nhìn vào những gì Huyết Giao Vương thể hiện trước đó, ai nấy đều tưởng gã chỉ là một kẻ vô sỉ, chuyên dùng thủ đoạn gian xảo. Nhưng sau khi chứng kiến chiêu thức này, bọn họ mới vỡ lẽ, hóa ra gã mập mạp xấu xí này cũng có chút bản lĩnh, khi uy hiếp lại đáng sợ đến thế!
Ngay sau đó, Thao Thiết chưởng ấn và sóng máu của Huyết Giao Vương va chạm nhau.
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, bầu trời rung chuyển, huyết hải cuồn cuộn. Chưởng ấn khổng lồ dần bị hòa tan trong biển máu, tựa như bị huyết hải nuốt chửng.
”Ồ, tên mập đó thành công rồi sao?”
Viên Tiểu Thất đứng phía dưới kinh ngạc thốt lên, cứ ngỡ Huyết Giao Vương đã bình an chống đỡ được đòn này.
Nhưng ngay sau đó, huyết hải bỗng nhiên sục sôi dữ dội, bên trong liên tục phát nổ, vô số huyết thủy hóa thành mưa máu trút xuống, như thể ẩn chứa một con quái thú khủng khiếp.
Ầm!
Lại một tiếng nổ nữa vang lên, một chưởng ấn xuyên thủng biển máu, dù nhỏ hơn nhiều so với lúc ban đầu, nhưng vẫn chứa đựng nguồn năng lượng cường đại, chuẩn xác đánh trúng thân thể béo tròn của Huyết Giao Vương.
Âm
Huyết Giao Vương dốc toàn lực thi triển huyết hải, nhưng khi thấy chưởng ấn đánh tới thì đã không kịp tránh né, lãnh trọn chiêu thức. Gã "phụt" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, rồi thân thể như quả bóng bị xì hơi, "vút" một tiếng bay lên trời.
Mất đi ma lực chống đỡ, huyết hải "soạt" một tiếng tan rã. Chiêu cuối cùng của Huyết Giao Vương tan thành mây khói.
"Ôi, đáng tiếc, chỉ thiếu chút nữa thôi!"
"Đúng vậy, ai ngờ cuối cùng hắn vẫn không đỡ được!"
“Tuy vậy, thực lực của tên mập này khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác!”
"Không sai, gã này đủ mạnh, nhưng cũng rất âm hiểm. Sau này nếu gặp phải thì tốt nhất nên tránh xa!"
"Lời này rất có lý!"
Trong khi mọi người đang tiếc nuối, thân ảnh mập mạp trên bầu trời cuối cùng cũng rơi xuống.
Một tiếng "phanh" vang lên, như một tảng đá lớn từ trên trời giáng xuống, Huyết Giao Vương bị nện thẳng xuống đất, tạo thành một đám bụi mù.
Đợi khói tan, mọi người vội vàng nhìn lại, thấy nửa thân người Huyết Giao Vương đã bị nện xuống đất, chỉ còn nửa thân trên lộ ra. Tình hình của gã lúc này trông không ổn chút nào, ngực đầy máu tươi, sắc mặt trắng bệch như người chết.
Thao Thiết thấy vậy, không khỏi hừ lạnh một tiếng, cơn giận trong lòng cuối cùng cũng nguôi ngoai. Gã phủi tay rồi đắc ý nói: "Hừ, cuối cùng thì vẫn không ai có thể trụ được mười chiêu của bổn thành chủ. Hừ..."
"Khụ... khụ..."
Ngay lúc Thao Thiết chuẩn bị hô tiếp tục, một âm thanh đột ngột vang lên, cắt ngang lời gã.
Mọi người giật mình, nhìn lại thì thấy Huyết Giao Vương dưới đất đột nhiên tỉnh lại, vừa mở miệng được hai chữ đã lại phun ra một ngụm máu tươi, khiến ai nấy đều kinh hãi.
Nhưng tên này trông như thể đã quen với việc phun máu, tiện tay lau miệng rồi lầm bầm: “Mẹ kiếp, đau chết lão tử. Nhưng ngươi đừng vội, Bàn gia ta vẫn chưa ngã xuống. Ta dù nửa thân dưới đã ở dưới đất, nhưng ta lúc này vẫn đang đứng, không thể tính là ngã xuống, vậy nên ta không tính là bại!”
"Hả?!"
Nghe những lời này của Huyết Giao Vương, vẻ mặt những người xung quanh cứng đờ. Họ quan sát kỹ tình hình của Huyết Giao Vương lúc này, phát hiện lời gã nói cũng có lý.
Dù sao, người khác chỉ khi ngã xuống, không thể đứng dậy thì mới coi là thất bại. Nhưng giờ đây, nửa thân dưới của gã đã cắm sâu vào đất, dù muốn ngã cũng không ngã được, vậy thì không thể coi là bại.
Nhưng chuyện này quá quỷ dị, chưa ai từng trải qua!
Đừng nói là họ, Thao Thiết nghe xong cũng ngây người, rồi lập tức nổi giận: "Hỗn trướng, ngươi bị ta đánh xuống đất rồi, sao có thể xem là chưa bại? Chiêu thứ mười ngươi đã không chống đỡ được, cho nên ngươi chính là bại!”
"Ta coi như bị ngươi đánh xuống đất thì sao? Dựa theo quy củ, chỉ khi đứng không dậy nổi mới chắc chắn là thua. Nhưng ta hiện tại vẫn đang đứng, không tin ngươi đào ta lên mà xem."
""
Lời này khiến mọi người cạn lời.
Thao Thiết cũng nổi gân xanh trên trán, thấy không thể lý lẽ với đối phương, gã tức giận phất tay: "Vậy thì tốt, nếu có bản lĩnh thì ngươi đỡ thêm một chưởng của bổn thành chủ nữa xem, ta xem ngươi còn đứng được không!"
“Chậm đã, mười chiêu đã qua, theo quy củ thì ta đã qua vòng. Dù ngươi không phục, cũng không thể ra tay với ta nữa, khụ. khụ."
Vừa nói, Huyết Giao Vương vừa ho ra máu, bộ dạng ho ra máu của gã khiến người xung quanh xót xa.
"Gã này ho nhiều máu như vậy, sao còn nói được nhiều thế?"
Họ đâu biết, Huyết Giao Vương đã sớm quen với việc chảy máu. Hơn nữa, gã trước kia không ngừng uống thuốc, hiện tại chảy chút máu cũng chẳng là gì. Ngay cả vết thương vừa chịu cũng đã bắt đầu hồi phục nhờ dược lực.
Thao Thiết cũng thấy kỳ lạ, tên này bị mình đánh một chưởng, dù không chết thì cũng phải tàn phế, sao còn sức mà nói nhiều đến thế?
Gã muốn ra tay, nhưng đúng như Huyết Giao Vương nói, mười chiêu đã qua, gã không còn lý do để ra tay nữa, nếu ra tay thì có chút không hợp quy củ.
Thao Thiết đành nghẹn khuất trong lòng, chỉ có thể mạnh miệng biện hộ: "Vừa rồi một chiêu không tính, làm lại lần nữa!"
"Ta làm lại cái đầu nhà ngươi ấy, lão tử đã liều mạng rồi, ngươi sao có thể nói không tính!" Huyết Giao Vương mặc kệ Thao Thiết có phải Tiên Quân hay không, cứ thế văng tục, chẳng coi Thao Thiết ra gì.
Cảnh này khiến Thao Thiết càng thêm tức giận, giơ tay định cho gã một chưởng, nhưng lúc này Tô Tranh cuối cùng cũng lên tiếng, ngăn Thao Thiết lại.
"Được rồi."
Tô Tranh thấy Huyết Giao Vương còn nói được nhiều như vậy, liền biết gã không sao, trong lòng cũng yên tâm. Nhưng trong lòng nàng cũng thầm buồn cười, tên hỗn đản này đến nước này rồi mà vẫn khiến người ta không bớt lo.
Nàng tuyên bố: "Ván này coi như Huyết Thủ Nhân Ma qua vòng. Tiếp tục tiến hành vòng tiếp theo."
Nàng sợ Huyết Giao Vương lại gây chuyện, vạn nhất đến cuối cùng thân phận bại lộ thì lại thành công cốc.
Hiện trường trở lại yên tĩnh. Một khi Thanh Thủy Tiên Mẫu đã lên tiếng, kết quả này coi như đã định.
Thao Thiết dù trong lòng không thoải mái đến đâu cũng chỉ có thể nuốt giận.
Sau đó, Huyết Giao Vương bò ra khỏi đất. Thấy Thao Thiết mặt mày khó chịu, gã âm thầm đắc ý, còn lẩm bẩm: "Ai da, không biết là ai, ngay từ đầu đã nói sẽ không để một ai qua được vòng của hắn. Chậc chậc, ta đây không cẩn thận thế mà lại qua được vòng, ngươi nói có tức không!”
""
Nhìn Huyết Giao Vương đắc ý như vậy, mọi người đều cạn lời.
Tên này quả thực là đang tìm đường chết!
Vừa may mắn sống sót từ tay người ta còn không thành thật xuống dưới chữa thương, thế mà còn dám mỉa mai, chẳng lẽ gã thật không sợ bị Thao Thiết một chưởng chụp chết?!