Nghe xong lời này của Tô Tranh, Ngạc Long không khỏi rùng mình. Hắn cảm nhận rõ sát ý nồng đậm như sương lạnh tỏa ra từ người Tô Tranh.
Chưa kịp mở miệng, Ngạc Vu đã xông lên, chắn giữa Tô Tranh và Ngạc Long. Gã nhìn chằm chằm Tô Tranh, mắt bừng bừng chiến ý, nói: “Hay lắm, hay lắm! Không ngờ ngươi vẫn sống sót sau đợt thú triều. Trận chiến giữa chúng ta năm xưa, xem ra hôm nay có thể phân thắng bại!”
Ánh mắt Tô Tranh lướt qua Ngạc Vu, giọng lạnh băng: “Không chỉ thắng bại, mà còn là sinh tử. Những thống khổ ngươi gây ra cho Hoàng Oanh và Dương Tẩu, ta muốn ngươi trả lại gấp trăm lần!”
Nghe Tô Tranh nói năng không khách khí như vậy, Ngạc Vu chẳng những không giận mà còn có chút phấn khích: “Tốt thôi, vậy phải xem ngươi có bản lĩnh báo thù cho chúng không!”
Ánh mắt hai người chạm nhau, như đao kiếm chạm nhau, tóe lửa.
Không khí xung quanh hạ xuống mức đóng băng, một cô sát khí vô hình lan tỏa.
"Vút..."
"Vút..."
Hai tiếng xé gió vang lên, Tô Tranh và Ngạc Vu đồng thời ra tay.
Cả hai thi triển tốc độ cực nhanh, đều để lại tàn ảnh tại chỗ, chân thân trong nháy mắt đã va vào nhau.
Âml
Một tiếng nổ vang dội, năng lượng ba động mạnh mẽ lan tỏa như gợn sóng trên không trung.
Vù vù...
Sau khi trao đổi một quyền, Tô Tranh và Ngạc Vu lập tức tách ra, rồi lại lao vào nhau.
"Phanh! Phanh! Phanh..."
Tiếng nổ vang vọng liên hồi, không ai ngờ rằng hai người vừa giao chiến đã kịch liệt đến vậy.
Những người thuộc các chiến đội khác xung quanh đều trố mắt nhìn.
"Tên mới đến này mạnh thật, dám đối đầu trực diện với yêu tu!"
"Thảo nào hắn sống sót sau thú triều, quả nhiên không phải người thường!"
"Chỉ là một tu sĩ nhân tộc, sao lại chung đội với mấy tên yêu tu kia?"
Đứng bên cạnh, Lôi Quân nghe câu hỏi này thì khóe miệng giật giật.
Đó cũng là điều hắn bực bội nhất.
Nhưng bây giờ không phải lúc giải thích, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào chiến trường.
Tô Tranh và Ngạc Vu càng đánh càng hăng, nhưng hắn không dùng thực lực Tiên Nhân cảnh mà vẫn áp chế ở Thần Kiều cửu cảnh. Vì trận chiến trước với Ngạc Vu, do nhiều nguyên nhân, hắn chưa thể thực sự phân thắng bại. Lần này, hắn muốn dùng sức mạnh tương đương để chứng minh cho Ngạc Vu thấy.
Dù chỉ dùng thực lực Thần Kiều cửu cảnh, hắn vẫn đủ sức đánh bại gã!
...
Một tiếng nổ lớn nữa vang lên trong không trung, Tô Tranh và Ngạc Vu lại tách nhau ra.
Sau một hồi giao chiến kịch liệt, hai người có vẻ ngang tài ngang sức, nhưng Ngạc Vu dần nhíu chặt mày: "Tên này gây áp lực cho ta còn lớn hơn cả đối thủ cùng cấp. Chẳng lẽ những ngày qua thực lực của hắn lại tiến bộ?!"
Dù Tô Tranh không dùng thực lực Tiên Nhân cảnh, Ngạc Vu vẫn cảm nhận được sự khác biệt ở hắn.
Áp lực này không giống với cảm giác khi cả hai giao đấu lần trước.
Thậm chí gã đã cảm thấy một tia nguy cơ.
Còn Tô Tranh thì mặt không đổi sắc, lạnh lùng như một lưỡi dao, mắt chăm chú khóa chặt Ngạc Vu. Đáy mắt hắn lóe lên tinh quang, chân bước ra, một vệt kim quang hóa thành ngàn vạn phù văn tuyến, lan tỏa dưới chân hắn.
Cấm Ma Thất Bộ!
Ông...
Không gian rung động, Ngạc Vu từng lĩnh giáo chiêu này của Tô Tranh nên lập tức lùi lại, kéo giãn khoảng cách.
Nhưng Tô Tranh dường như biết trước gã sẽ lùi về hướng nào, thân thể "bá” một tiếng biến mất tại chỗ, khi xuất hiện đã ở sau lưng Ngạc Vu, đồng thời tung ra một quyền.
"Tạo Hóa Thần Quyền!"
Ầm!
Ngạc Vu không kịp trở tay, trúng trọn một quyền, thân thể bay thẳng xuống đất, "oanh" một tiếng, bụi đất tung mù.
Ầm ầm...
Ngạc Vu vừa ngã xuống đã vội bò dậy, mặt xanh mét nhìn Tô Tranh, nói: "Sao có thể? Sao ngươi có thể khóa chặt được hướng né tránh của ta?”
Tô Tranh không đáp, chỉ là dưới chân nổ vang một tiếng, lại xông lên, tung ra 'Tạo Hóa Thiên Công'.
Thực ra, việc Tô Tranh khóa chặt vị trí của gã không khó, chỉ cần Ngạc Vu khẽ động, sẽ kích thích lực lượng pháp tắc tiên đạo. Tô Tranh giờ đã là Tiên Nhân cảnh, dù không dùng lực lượng Tiên Nhân cảnh, hắn vẫn có thể bắt được rõ ràng ba động pháp tắc tiên đạo vô hình, nên đương nhiên có thể khóa chặt Ngạc Vu.
Việc Ngạc Vu có thể tránh thoát lực giam cầm của hắn phần lớn cũng nhờ lực lượng pháp tắc.
Đây chính là sự cường đại của Tiên Nhân cảnh.
Trước đây, Ngạc Vu còn có thể dựa vào ưu thế này để áp chế Tô Tranh, nhưng khi Tô Tranh đột phá, ưu thế đó không còn nữa. Oanh.
Tô Tranh thi triển tiểu na di, thân thể xuất quỷ nhập thần, lại một lần nữa đánh Ngạc Vu xuống đất, tình hình quả thực là nghiền ép.
Liên tục ăn mấy quyền, Ngạc Vu biết thực lực Tô Tranh lại tiến bộ, lập tức gầm lên một tiếng, bộc phát bản thể chi lực, tiến vào trạng thái nửa hóa thú.
Bản thể chi lực bộc phát, tốc độ, lực lượng và phòng ngự của Ngạc Vu tăng lên đáng kể.
Cảm giác sức mạnh bành trướng giúp Ngạc Vu tìm lại chút tự tin, gã trừng mắt nhìn Tô Tranh, giận dữ gầm lên: "Tiểu tử, chịu chết đi!"
Bá.
Tốc độ của Ngạc Vu kinh người, nhanh như một tia chớp, trong nháy mắt đã đến trước mặt Tô Tranh. Gã giơ tay như núi, một trảo chụp xuống.
"Bá Vương Áp Đỉnh!"
Oanh!
Bàn tay Ngạc Vu giống như một ngọn núi, không gian dưới một trảo của gã bị trấn áp đến nứt ra, lực lượng hủy diệt lan tỏa.
Đối mặt với trảo thế kinh thiên của Ngạc Vu, Tô Tranh không tránh né mà xông thăng lên, tiên lực cuồn cuộn bộc phát, dồn hết vào tay phải.
Tay phải của hắn lập tức đỏ sẫm, như vuốt sói, sau lưng ẩn hiện một bóng Kim Lang khổng lồ đang ngửa mặt lên trời gào thét.
Rồi hắn vung tay, tung ra một quyền.
"Tham Lang!"
Oanh!
Một quyền sắc bén nhất trong Sát Phá Lang thốt nhiên đánh ra, cả không gian oanh minh, lực quyền mênh mnông như một ngọn trường mâu, lập tức va vào cự trảo của Ngạc Vu.
Ầm!
Oanh...
Phốc...
Một loạt tiếng nổ, nắm đấm của Tô Tranh xuyên thủng cự trảo, xuyên qua bàn tay của Ngạc Vu.
Một lượng lớn máu cá sấu bắn tung tóe, Ngạc Vu hét thảm, âm thanh vô cùng thê lương.
Ngạc Long phía dưới thấy cảnh này thì kinh hãi: "Sao có thể như vậy?!"
Những người thuộc các chiến đội khác cũng kinh tâm động phách.
"Trời ạ, Thần Kiều cửu cảnh đánh bại Tiên Nhân cảnh? Đùa à..."
"Gã này lai lịch gì, chiến lực mạnh đến vậy!"
"Thần Kiều đánh bại Tiên Nhân, nếu không tận mắt chứng kiến, ta không tin đây là sự thật!”
Trong khoảnh khắc, toàn bộ trận địa kinh hoàng...