Nghe Lang Vương ra lệnh, đám yêu tu lập tức có một yêu tu trẻ tuổi bước ra.
Vừa xuất hiện, người này đã mang theo sát khí ngập tràn.
Những yêu tu xung quanh nhận ra kẻ xuất chiến, liền giật mình kinh hãi.
“Lại là hắn!”
“Hắn là ai vậy? Trông lạ mặt quá, thuộc tộc nào?”
“Hắn không thuộc tộc nào cả, là một tán yêu, nhưng thực lực vô cùng mạnh. Bởi vì huyết mạch của hắn là. Kim Sí Đại Bằng!”
“Cái gì?!”
Vừa nghe Kim Tiêu trẻ tuổi này mang trong mình huyết mạch Kim Sí Đại Bằng, tất cả yêu tu đều chấn động.
Kim Sí Đại Bằng, loài thần thú có thể sánh ngang Phượng Hoàng, tung cánh một ngày chín vạn dặm.
Tốc độ của Đại Bằng, thiên hạ vô song.
Ngay cả bộ pháp Thiên Bằng Cực Tốc của Tô Tranh, cũng là do Lôi Chiến Không ở Trầm Tỉnh đại lục năm xưa, dựa vào một tia huyết mạch Đại Bằng trong người mà liên tưởng tới Kim Sí Đại Bằng, rồi sáng tạo ra.
Chẳng qua vì huyết mạch Kim Sí Đại Bằng quá hiếm, nên chúng không thể thành tộc. Nếu chúng thành tộc, ngôi vị bá chủ bầu trời đâu còn thuộc về Thần Ưng tộc, mà sẽ thuộc về Kim Sí Đại Bằng tộc.
Cho nên, sự xuất hiện của tu sĩ Kim Tiêu này đã gây chấn động cho toàn bộ yêu tu.
Tô Tranh thấy phản ứng lớn như vậy của đám yêu tu, biết ngay đối thủ trước mắt không hề đơn giản. Hơn nữa, trong tiếng hô hào đòi giết Tô Tranh vừa nãy, hình như hắn đã nghe thấy giọng của Kim Tiêu này hăng hái nhất.
Kim Tiêu tiến lên, tỏ ra vô cùng tự tin. Sự kinh hô của đám yêu xung quanh càng khiến hắn đắc ý, hài lòng. Hắn nhìn chằm chằm Tô Tranh, nói: “Hắc hắc... Tiểu tử, ta thấy bộ pháp ngươi thi triển vừa rồi, hình như có chút bóng dáng bộ pháp Đại Bằng tộc ta.”
Tô Tranh biết đối phương đang nói về Thiên Bằng Cực Tốc, liền đáp: “Thì sao?”
“Hắc hắc, chẳng sao cả. Chỉ là nếu vậy, tiếp theo đây, ta sẽ dạy dỗ ngươi, thế nào mới thật sự là Thiên Bằng Cực Tốc!”
Vừa dứt lời, vèo một tiếng, Kim Tiêu biến mất ngay tại chỗ. Tô Tranh còn chưa kịp định thần, hắn đã xuất hiện bên cạnh Tô Tranh, giáng một chưởng vào vai Tô Tranh.
Phanh!
Tô Tranh lãnh trọn một chưởng, bị đánh bay về phía trước.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, người xung quanh thậm chí còn chưa kịp phản ứng. Dường như tiếng cuối cùng trong câu nói của Kim Tiêu còn chưa dứt, lô Tranh đã bị đánh bay.
Quá trình này nhanh đến khó tin.
Các yêu tu xung quanh có vẻ như lần đầu được chứng kiến tốc độ kinh hoàng như vậy, đều giật mình kinh hãi.
“Đây thực sự là tốc độ của Thần Kiều cửu cảnh sao?”
“Đúng vậy, quá kinh khủng! Mà theo ta biết, tu vi của Kim Tiêu đã đạt đến Tiên Nhân tam cảnh. Dù hắn có áp chế tu vi, không ngờ tốc độ vẫn nhanh đến thế!”
“Với tốc độ này, ai ở cùng cấp độ có thể là đối thủ của hắn!”
“Lần này Tô Tranh chết chắc!”
Soạt...
Tô Tranh bị đánh bay, thân thể trượt dài trên mặt đất.
Ngay cả Tô Tranh cũng không kịp phản ứng, đã bị đánh ngã xuống đất. Tốc độ này nhanh đến mức dường như đã bỏ qua một khoảng thời gian.
Quan Sơn Nhạc và Phượng Cửu cũng giật mình: “Trên đời sao có thể có tốc độ nhanh đến vậy? Đừng nói là Thần Kiều cửu cảnh, ngay cả cường giả Tiên Nhân cảnh với tốc độ này, cũng khó lòng địch nổi!”
“Không được, đây rõ ràng là gian lận, phải ngăn cuộc tỷ thí này lại!”
“Vô dụng thôi, đây chính là cục diện đám yêu tu kia muốn thấy, chúng sẽ không dừng tay đâu!”
Đúng như Quan Sơn Nhạc nói, đám yêu tu sau một thoáng kinh ngạc trước tốc độ của Kim Tiêu, lập tức trở nên hưng phấn.
Chúng dường như đã thấy cảnh Tô Tranh bị hành hạ thê thảm, kích động không thôi, nhao nhao hò hét Kim Tiêu đánh chết Tô Tranh, để yêu tộc rửa mối nhục vừa rồi.
Nhưng Kim Tiêu làm ngơ trước những lời xung quanh. Hắn tỏ ra rất tự tin, dù không thừa cơ tấn công Tô Tranh, hắn cũng tin chắc mình sẽ thắng.
Với Thiên Bằng Cực Tốc, hắn không tin Tô Tranh còn có thể làm nên trò trống gì.
“Đừng nóng vội, tiếp theo chúng ta cứ từ từ chơi!”
Kim Tiêu khẽ cười với Tô Tranh, đáy mắt ánh lên vẻ hả hê, thích thú như mèo vờn chuột.
Tô Tranh chậm rãi đứng dậy, dù tốc độ của Kim Tiêu thực sự khiến hắn giật mình, nhưng hắn không hề sợ hãi.
Bởi vì cảnh tượng này dường như đã từng xảy ra.
Phượng Minh của Phượng Hoàng tộc trước đây cũng có tốc độ kinh khủng, nhưng cuối cùng vẫn bị Tô Tranh thu phục.
“Lại là tốc độ sao?!”
Tô Tranh khẽ nhếch mí mắt, lòng bàn tay đã bừng lên kim quang.
Đối phó với tốc độ, hắn đã có rất nhiều kinh nghiệm!
Thấy Tô Tranh đứng lên, trong mắt vẫn ánh lên vẻ chiến đấu, Kim Tiêu cười càng tươi hơn: “Rất tốt, nếu ngươi dã dàng nhận thua như vậy, thì còn gì thú vị. Ta thích nhất thái độ không cam chịu của các ngươi, bởi vì chỉ có như vậy, ta mới chơi càng thêm thống khoái, hắc hắc.”
Nói xong, Kim Tiêu lại biến mất ngay tại chỗ, thân thể gần như hóa thành một vệt sáng.
Bá...
Ngay khoảnh khắc Kim Tiêu biến mất, Tô Tranh lập tức hành động, chân bước hụt một bước: “Cấm Ma Thất Bộ!”
Oanh...
Không gian rung động, khựng lại trong chốc lát.
Trong nháy mắt đó, Tô Tranh thấy Kim Tiêu đã đến trước mắt. Tô Tranh lập tức ra tay, nhưng không gian đã khôi phục, Kim Tiêu lập tức biến mất, Tô Tranh vẫn bị một chưởng đánh bay.
Phanh...
Tô Tranh lại một lần nữa bị đánh bay.
Lần này, Kim Tiêu dừng lại, ngạc nhiên nhìn Tô Tranh: “Ồ, vừa rồi có một khoảnh khắc ngươi khiến không gian khựng lại, là phù văn kỹ giam cầm không gian sao? Thú vị đấy... Nhưng thời gian ngươi giam cầm quá ngắn, với ta mà nói vẫn vô dụng, ha ha ha...”
Tô Tranh lại bò đậy, ánh mắt ngưng trọng nhìn Kim Tiêu.
Tốc độ của đối phương thực sự quá nhanh, ngay cả Cấm Ma Thất Bộ khựng lại không gian trong nháy mắt đó cũng không thể ngăn cản hắn.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống như vậy.
“Lại đến nhé...”
Kim Tiêu khiêu khích nhìn Tô Tranh, rồi lại một lần nữa xuất thủ.
Tô Tranh cũng không chút do dự, xuất thủ lần nữa, đón hướng Kim Tiêu lao tới, tưng ra một tấm lưới lớn màu vàng kim được bện bằng phù văn tuyến.
Nhưng ngay khi hắn tung lưới, Kim Tiêu đã tránh thoát trong tích tắc, rồi vòng ra sau lưng Tô Tranh, lại một chưởng đánh bay hắn.
“Ha ha ha... Thế nào, Thiên Bằng Cực Tốc của ta nhanh hơn ngươi chứ?”
Nhìn thấy ánh mắt không cam chịu của Tô Tranh, Kim Tiêu cảm thấy vô cùng thoải mái.
Lúc này, không chỉ Tô Tranh, mà ngay cả đám yêu tu xung quanh cũng rợn cả da đầu: “Tốc độ này thực sự quá nhanh!”
Đổi mặt với tốc độ này, dù tu vi cảnh giới cao hơn Kim Tiêu hai bậc, e rằng cũng chưa chắc có thể làm gì được hắn.
Thấy cảnh này, Phượng Cửu và những người khác lo lắng không thôi: “Mau nghĩ cách đi, trong tình huống này thiếu gia phải làm gì?!”
Tê Vô Lực và những người khác cũng đau đầu.