Khi Trư lão tam và đồng bọn bước ra khỏi lều, tiếng ồn ào lập tức xé toạc màng nhủ.
Ở trung tâm trận địa, một chiến đài đơn sơ đã được dựng lên, xung quanh ken đặc người, miệng không ngừng gào thét những lời khó hiểu, có lẽ chỉ là để giải tỏa cảm xúc.
Nhưng điều đó không quan trọng với Trư lão tam. Hôm nay, bọn họ chỉ có một mục tiêu duy nhất: đánh bại Ngạc Long và Ngạc Vu.
Họ tiến đến bên chiến đài, thấy Ngạc Long và Ngạc Vu đã đứng sẵn ở phía đối diện. Ánh mắt hai bên chạm nhau, một tia lửa giận vô hình tóe ra trong không trung.
Sát khí bủa vây.
Đến nước này, không cần thêm lời nào nữa, cứ thế mà chiến thôi.
Đám đông xung quanh đã sốt ruột chờ đợi, không ngừng hò hét.
Sau đó, một đôi người chấp pháp xuất hiện, có nhiệm vụ đảm bảo tính công bằng của trận đấu. Họ xác nhận số lượng người tham gia của cả hai bên rồi ra hiệu chuẩn bị.
Trư lão tam, Hoàng Oanh và Dương Tẩu bước lên chiến đài, sắc mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm đối thủ.
Ngạc Long và Ngạc Vu thì lộ rõ vẻ khinh thị, chẳng thèm để vào mắt.
Dù ít người hơn, nhưng thực lực của chúng tuyệt đối chiếm ưu thế. Một mình Ngạc Vu, kẻ mang cảnh giới Tiên Nhân, cũng đủ khiến Trư lão tam và đồng bọn phải vất vả đối phó, huống chỉ còn có Ngạc Long.
Bởi vậy, trước khi trận chiến bắt đầu, chẳng ai đánh giá cao cơ hội chiến thắng của Trư lão tam. Đây là một cuộc so tài quá chênh lệch về sức mạnh.
Khi Ngạc Long và Ngạc Vu tiến lại gần Trư lão tam trên chiến đài, lông mày Ngạc Long bỗng nhếch lên, hắn cười nham hiểm: "À phải rồi, trước khi đánh nhau, ta chợt nhớ ra. Không phải trước đây ngươi hỏi ta có thấy đội viên nhân tộc của các ngươi ở hoang dã không sao? Ta có thể nói cho ngươi biết, ta đã thấy rồi. Ta tận mắt chứng kiến hắn bị lũ hoang thú nuốt chửng. Hắn vốn có thể sống sót trở về, nhưng cuối cùng vẫn bị thú ăn thịt, ngươi biết tại sao không?"
Nghe vậy, tim Trư lão tam hẫng một nhịp, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Quả nhiên, Ngạc Long nhếch mép cười tiếp: "Đó là bởi vì… hắn bị thương, rất nặng. Và những vết thương đó là do ta dùng chiến cung gây ra. Giờ thì ngươi biết tại sao ta lại nhắm vào các ngươi rồi chứ? Chính vì truy giết tên đó mà cả đội Ngạc Ngư của ta chết hết trong đợt thú triều, cuối cùng chỉ còn lại hai ta. Cho nên, tất cả những gì các ngươi phải chịu đựng hôm nay đều là do cái tên nhân tộc kia gây ra. Các ngươi là đồng đội của hắn, nên phải trả nợ thay hắn!"
Nghe Ngạc Long nói, Trư lão tam và Hoàng Oanh đều há hốc mồm.
Không ai ngờ rằng Ngạc Long lại nhằm vào họ như vậy chỉ vì Tô Tranh.
Lúc này, Dương Tẩu bỗng lên tiếng: "Đồng đội của các ngươi chết không phải vì Tô Tranh, mà là vì chính các ngươi. Nếu không phải các ngươi truy sát Tô Tranh, các ngươi đã có cơ hội trốn thoát. Nhưng bây giờ các ngươi lại đổ lỗi cho Tô Tranh, đơn giản chỉ là đang tìm một cái cớ để biện minh cho việc hại chết đồng đội của mình thôi.
Nói cho cùng, các ngươi mới là kẻ chủ mưu, không phải sao?"
Câu nói này khiến sắc mặt Ngạc Long cứng đờ, sâu thẳm trong lòng như bị ai đó giáng một đòn nặng nề.
Ngạc Vu cũng biến sắc.
Bởi vì Dương Tẩu nói không sai. Nếu ngay từ đầu bọn chúng không thấy Tô Tranh chỉ có một mình nên muốn giết hắn để lấy điểm tích lũy, thì đã không có đợt tiêu hao đó.
Và chúng càng không nên truy đuổi Tô Tranh đến cùng khi hắn đã bị thương nặng, dẫn đến tiêu hao quá nhiều sức lực, cuối cùng đồng đội bị thú triều đuổi kịp và chết thảm.
Tất cả những chuyện này, nguyên nhân sâu xa đều là do bọn chúng quá tham lam, nên mới gây ra hậu quả này.
Nhưng Ngạc Long luôn che giấu sự thật đó, hắn đổ mọi tội lỗi lên đầu Tô Tranh, và dùng việc trả thù Trư lão tam để che đậy sai lầm của mình.
Bây giờ bị Dương Tẩu vạch trần sự xấu xí sâu kín trong lòng, Ngạc Long lập tức nổi giận: “Ăn nói bậy bại Tất cả là tại cái tên nhân tộc đáng chết kia, chính hắn đã hại chết đồng đội của ta. Cho nên hôm nay, các ngươi đều phải chôn cùng với bọn chúng!”
"Nói nhiều làm gì, xông lên!"
Nghe Ngạc Long nói Tô Tranh bị thú triều bao vây vì chúng, Trư lão tam đã sớm không nhịn được nữa. Thấy Ngạc Long vẫn cố chấp không chịu tỉnh ngộ, hắn gầm lên một tiếng, vung đại đao xông tới, yêu lực trong cơ thể bùng nổ, nhắm thẳng vào Ngạc Long mà chém xuống.
Ngạc Long đang cơn giận dữ, phản ứng có phần chậm chạp, vội chụp lấy chiếc cổ tay chặt to lớn sau lưng, đỡ lấy nhát đao của Trư lão tam.
Keng…
Một trận mưa lửa tóe ra, không gian rung chuyển, hai luồng yêu lực cường đại như hai cơn sóng đữ, cuồn cuộn trong không trung.
Mắt Trư lão tam đã đỏ ngầu, không chút khách khí vung đao chém tiếp, còn Ngạc Long giận điên người, lập tức giao chiến với Trư lão tam.
Ở phía bên kia, sau khi Trư lão tam động thủ, Hoàng Oanh và Dương Tẩu cũng lập tức vung vũ khí, xông về phía Ngạc Vu.
Ngạc Vu không phản ứng kịch liệt như Ngạc Long, vẻ mặt hắn khá bình tĩnh. Thấy Hoàng Oanh và Dương Tẩu tấn công mình, hắn còn khẽ cười nói: "Vậy thì chơi đùa với các ngươi một chút đã…"
Nói xong, cả người hắn hóa thành một đạo huyễn ảnh, không lùi mà tiến tới, thậm chí không cần vũ khí, trực diện xông lên.
Bá bá bá.
Trong khoảnh khắc, sát khí bao trùm chiến đài, không khí xung quanh bỗng chốc căng thẳng.
Nhưng trận chiến ác liệt nhất vẫn là giữa Ngạc Long và Trư lão tam.
Cả hai đều có tu vi Thần Kiều cửu cảnh đỉnh phong, thực lực gần như ngang nhau, và trạng thái lúc này của cả hai đều vô cùng mạnh mẽ.
Ngạc Long bị lời nói của Dương Tẩu kích động, bạo nộ, ra tay vừa hung hãn vừa tàn nhẫn, không hề nương tay. Chiếc cổ tay chặt to lớn trong tay hắn vung vẩy như một lưỡi hái tử thần, sát khí ngút trời, không dứt.
Trư lão tam thì bị kích động bởi cái "chết" của Tô Tranh, một lòng muốn báo thù cho hắn, nên ra tay cũng không hề giữ lại chút sức lực nào. Yêu lực trong cơ thể hắn như biển cả không ngừng trào ra, đao mang phủ kín bầu trời, tựa như gió lốc mưa rào, liên miên không dứt.
Ầm ầm…
Toàn bộ chiến đài dưới sự giao chiến của hai người, chỉ trong chốc lát đã bị phá hủy đến bảy tám phần, ngay cả Hoàng Oanh và đồng bọn cũng phải cẩn thận tránh né.
So với Trư lão tam và Ngạc Long liều mạng, thì tình cảnh của Ngạc Vu lại khác hẳn.
Ngạc Vu một mình đấu với hai người, nhưng lại tỏ ra vô cùng nhẹ nhàng.
Hoàng Oanh và Dương Tẩu đều chỉ có Thần Kiều bát cảnh, chênh lệch với Ngạc Vu không chỉ một đại cảnh giới. Dù cả hai liên thủ, nhưng áp lực mà họ tạo ra cho Ngạc Vụ gần như không đáng kể. Thêm vào đó, Dương Tẩu còn bị mất một cánh tay, khiến sức chiến đấu của họ càng giảm sút đi nhiều.
Ngạc Vu không ngừng xuyên qua giữa hai người, quả thực như vào chỗ không người.
Hắn vừa tránh né, vừa cười lạnh: "Các ngươi thật sự quá yếu…"