Nghe Ngạc Vu trào phúng, sắc mặt Hoàng Oanh và Dương Tẩu lập tức trở nên u ám. Cả hai im lặng, chủ là yêu lực trên tay bộc phát càng mạnh mẽ hơn.
Vút vút vút...
Hoàng Oanh thoăn thoắt, tay lăm lăm đoản kiếm, thân hình như một con chim oanh lướt trong hư không, để lại những vệt tàn ảnh, không ngừng áp sát Ngạc Vu.
Dương Tẩu và Hoàng Oanh quen biết đã nhiều năm, cùng nhau trải qua vô số trận chiến lớn nhỏ, sự ăn ý giữa họ không cần phải bàn cãi.
Thấy Hoàng Oanh đang tiếp cận Ngạc Vu, Dương Tẩu lập tức yểm trợ. Anh nắm chặt đoản thiên, dồn toàn bộ yêu lực, biến thiên thành kiếm, chớp mắt đã tung ra hàng trăm đạo kiếm mang.
Trong khoảnh khắc, kiếm quang chớp nhoáng khắp không gian, tựa như những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, bao vây lấy Ngạc Vu.
"Hừ, trò trẻ con!"
Ngạc Vu hoàn toàn coi thường đòn tấn công của Dương Tẩu. Hắn dậm mạnh chân xuống đất, yêu lực bùng nổ, vung tay đấm thẳng vào vô số kiếm ảnh của Dương Tẩu.
Đinh đinh đang đang...
Một tràng âm thanh kim loại va chạm chói tai vang lên trong không trung.
Kiếm mang của Dương Tẩu bị Ngạc Vu đập tan tành như đập đậu phụ.
"Ha ha ha..."
Đánh tan kiếm mang của Dương Tẩu, Ngạc Vu đắc ý cười lớn.
Lúc này, Hoàng Oanh thừa cơ Ngạc Vu đang đắc ý, đã vòng ra phía sau lưng hắn. Chớp thời cơ hắn không chú ý, sát cơ bùng lên trong đáy mắt, đôi đoản kiếm lóe lên hàn quang lạnh lẽo, bất ngờ đâm thẳng vào lưng Ngạc Vu!
Pha tấn công này có thể nói là quá đẹp mắt, Hoàng Oanh ra tay nhanh, chuẩn xác và tàn nhẫn, hoàn toàn khiến người ta không thể ngờ tới.
...
Khi đôi đoản kiếm của Hoàng Oanh đâm trúng lưng Ngạc Vu, một tiếng "coong" vang lên, nghe như tiếng kim loại va chạm. Sắc mặt Hoàng Oanh lập tức biến đổi, vì cô cảm thấy nhát kiếm này không hề giống như đâm vào da thịt, mà giống như đâm vào một khối sắt thép cứng rắn, mũi kiếm khó lòng tiến thêm.
"Bá..."
Ngạc Vu đột ngột quay đầu lại, ánh mắt chạm ngay ánh mắt Hoàng Oanh.
Hoàng Oanh tái mặt.
Ánh mắt Ngạc Vu lạnh lùng như đao, thậm chí còn mang theo một tia chế giễu. Hắn lên tiếng: "Ngươi tưởng ta không biết mấy trò vặt vãnh của ngươi sao? Quá ngây thơ. Ta biết hết, nhưng thì sao chứ? Với chút công kích yếu ớt đó, ngươi làm sao có thể tổn thương được ta? Trận đấu này, ngay từ đầu đã định sẵn kết cục, và kết cục của các ngươi chính là. Thất bại không thể nghi ngời”
Chỉ cần nhìn ánh mắt Ngạc Vu, Hoàng Oanh đã biết chẳng lành.
Dương Tẩu cũng giật mình, lập tức hô lớn: "Mau rút lui!"
Nhưng đã quá muộn. Chưa kịp Hoàng Oanh lùi lại, Ngạc Vu đã ra tay nhanh như chớp, tóm lấy cổ Hoàng Oanh, nhấc bổng cô lên, đồng thời từ từ siết chặt tay.
Trong khoảnh khắc, cảm giác ngạt thở ập đến. Hoàng Oanh lập tức cảm thấy mình không còn chút sức lực nào, yêu lực trong cơ thể cô thậm chí còn bị đối phương áp chế hoàn toàn.
Dương Tẩu lao tới, đoản thiên nhắm thẳng vào gáy Ngạc Vu mà đâm tới.
Khóe miệng Ngạc Vu nhếch lên, không cần quay đầu lại, hắn vung tay hóa thành một bàn tay thú khổng lồ, tiện tay vỗ về phía Dương Tẩu.
Chưởng uy như núi!
Dưới chưởng này, Dương Tẩu cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ giữa biển khơi, bị chao đảo không ngừng, như thể sắp chìm đến nơi.
Nhưng anh biết mình không thể lùi, lùi một bước, Hoàng Oanh có thể sẽ không được cứu.
Vì vậy, dù biết sẽ bị thương, Dương Tẩu vẫn bất chấp nguy hiểm, cầm thiên xông lên.
Ầm!
Phốc...
Dương Tẩu trúng trọn một chưởng, há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Nhưng đúng lúc anh bị thương, đoản thiên của anh cũng sượt qua mí mắt Ngạc Vu.
Xoẹt...
Ngạc Vu theo bản năng nghiêng đầu, vài giọt máu bắn lên mí mắt. Bàn tay hắn vô thức nới lỏng lực siết.
Cảm nhận được Ngạc Vu sơ hở, yêu lực trong cơ thể Hoàng Oanh bỗng nhiên bùng nổ, cô dùng hết sức bình sinh, tung hai cước liên tiếp vào ngực Ngạc Vu.
Dù trong tình huống đó, Ngạc Vu vẫn phản ứng cực nhanh, hai tay lập tức đưa lên che chắn trước ngực.
Bình bình bình...
Hoàng Oanh đá liên tục vào lòng bàn tay Ngạc Vu, khiến hắn liên tiếp lùi về phía sau, nhưng đồng thời Hoàng Oanh cũng có được cơ hội thở dốc, lập tức lách mình lui về, đỡ lấy Dương Tẩu.
Dương Tấu trúng một chưởng của Ngạc Vu, sắc mặt trắng bệch. Anh đã bị nội thương.
Đối với Hoàng Oanh vốn đã ở thế yếu, đây chẳng khác nào "rét vì tuyết lại lạnh vì sương".
"Lão Dương, mau uống thuốc, uống thuốc..."
Thấy Dương Tẩu bị thương nặng, Hoàng Oanh vội lấy ra một nắm lớn linh dược từ không gian trữ vật, nhét hết vào miệng Dương Tẩu.
Dương Tẩu nuốt xuống, sắc mặt có phần tốt hơn, sau đó gắng gượng đứng lên, đau khổ cười với Hoàng Oanh: "Yên tâm, ta không sao, ta vẫn còn chiến được!"
Hoàng Oanh nghe câu này mà lòng đau như cắt.
Lúc này, Ngạc Vu cũng đã đứng vững. Hắn bị Hoàng Oanh vừa rồi dồn ép lùi lại mấy chục bước. Sau khi đứng vững, hắn khẽ lướt ngón tay qua mí mắt trái, rồi nhìn xuống tay, thấy một vệt máu tươi.
Đó là do Dương Tẩu gây ra.
Nhìn thấy máu của mình, Ngạc Vu bỗng nhiên cười lạnh một tiếng: "Hai con sâu kiến các ngươi, lại dám làm ta bị thương. Tốt, rất tốt..."
Dù hắn đang cười, nhưng Hoàng Oanh và Dương Tẩu đều cảm nhận được khí tức trên người Ngạc Vu trở nên đáng sợ hơn.
Cảm giác đó, giống như một con cự thú đột ngột đứng lên, áp lực như núi ập đến.
Ngạc Vu tức giận, đối với Hoàng Oanh và đồng đội mà nói, áp lực tăng lên gấp bội, nguy hiểm cũng tăng theo.
Vốn dĩ họ đã không phải đối thủ của Ngạc Vu, giờ Ngạc Vu nghiêm túc, họ thậm chí không còn một tia cơ hội nào.
Cùng lúc đó, cuộc chiến giữa Ngạc Long và Trư Lão Tam cũng đã bước vào giai đoạn gay cấn.
Hai người dùng yêu lực đánh nhau không ngừng, đối đầu trực diện, không ai chịu nhường ai.
Sau một hồi giao chiến ác liệt, cả hai đều đã mang trên mình vô số vết thương.
Ngực trái Trư Lão Tam bị Ngạc Long chém mạnh một nhát, vết thương từ vai trái kéo dài đến bụng phải, dài đến ba tấc, da thịt lộn ra ngoài, trông vô cùng kinh khủng.
Trên người hắn còn vô số vết thương nhỏ khác.
Ngạc Long cũng chẳng khá hơn là bao, lưng hắn cũng bị Trư Lão Tam để lại hai vết thương. Chỉ là về khả năng phòng ngự, hắn mạnh hơn Trư Lão Tam nhiều, nên vết thương không quá nghiêm trọng.
Sau một hồi va chạm kịch liệt, cả hai lùi ra một khoảng, tranh thủ thời gian thở dốc.
Ngạc Long nhìn vết thương trên ngực Trư Lão Tam, đắc ý cười, thần sắc âm tàn nói: "Sao há Trư Lão Tam, một đao vừa rồi không dễ chịu chứ? Nếu ngươi chịu thua ngay bây giờ, ta còn có thể cân nhắc giữ lại cho ngươi một mạng, chỉ cần ngươi sau này."
"Phì..."
Chưa dứt lời, Trư Lão Tam đã phun một ngụm máu vào mặt Ngạc Long, rồi cười khằng khặc: "Sao hả Ngạc Long, một ngụm 'đàm hương' này khó nuốt lắm à? Nếu ngươi chịu thua ngay bây giờ, có lẽ ta cũng có thể cân nhắc giữ lại cho ngươi một mạng!"
Sắc mặt Ngạc Long lập tức trở nên u ám: "Ngươi muốn chết!!!"