(Quyển 2) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4207 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »
Chương 288
người bạn sống chung khác loại của tôi(13).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Linh Quỳnh ôm bức tranh chạy qua hành lang, khẳng định là không có ai đuổi theo, mới từ từ chạy chậm rồi dừng lại.

"Tiểu Vũ, cô lấy bức tranh này làm cái gì?"

"Chờ cô ta tới tìm tôi." Linh Quỳnh thở gấp "Tôi đi tìm cô ta tốn rất nhiều sức lực."

". . . . . ."

Cô!

Thịnh Minh Tuế không biết nên nói cái gì.

. . .

Linh Quỳnh cũng không đợi lâu, một vài phút sau, ác linh áo đỏ liền hiện ra .

"Trả lại cho tôi!"

Giọng của ác linh áo đỏ lanh lảnh, vô cùng chói tai.

"Cô tới mà lấy." Khung tranh rất lớn, Linh Quỳnh trực tiếp dùng phần thân nó để chống đỡ, cười mỉm rồi nói: "Cướp được thì cho cô."

". . . . . ."

Vẻ mặt ác linh áo đỏ dữ tợn, hóa thành một đạo tàn ảnh, đâm thẳng vào Linh Quỳnh.

Bàn tay Linh Quỳnh đè tấm kính của khung tranh, nhẹ nhàng chuyển hướng, bỗng nhiên ngồi xổm xuống, thân thể cô hoàn toàn bị khung tranh chắn.

Ác linh trực tiếp đâm vào bức tranh.

Linh Quỳnh quay tranh lại.

Ác linh thò đầu ra, nghĩ là mình ra được, nhưng lại bị Linh Quỳnh đè đầu vào trong.

Ác linh: ". . . . . ."

Ác linh áo đỏ không thích Linh Quỳnh đụng vào cô ta, luôn cảm giác khi cô đụng vào mình thì sức mạnh sẽ biến mất.

Cho nên ác linh áo đỏ núp trong bức tranh luôn, không dám trồi ra ngoài nữa.

Linh Quỳnh dựa bức tranh vào tường, ôm đầu gối ngồi xổm xuống, bày ra tư thế nửa quỳ, nói: "Chúng ta không thù không oán, cũng không phải nhắm vào cô, chỉ để kiếm sống, kiếm chút tiền sinh hoạt thôi, không nhất thiết phải đến mức cô chết tôi sống."

". . . . . ."

Linh Quỳnh nở nụ cười "Chúng ta làm một giao dịch đi, thế nào?"

". . . . . ."

. . .

Ác linh áo đỏ không còn lựa chọn nào khác, tay Linh Quỳnh có thể xuyên qua tấm vải vẽ tranh, bắt cô ta dễ dàng như bắt cá.

Ác linh áo đỏ nói cô ta chính là vợ của Cổ Nghị.

Cô ta không thích Cổ Nghị vẽ tranh, bởi vì khi hắn bắt đầu vẽ thì không còn bình thường, không ăn không uống, hoàn toàn không để ý đến bản thân mình.

Cho nên khi Cổ Nghị cầu hôn cô, cô nói nếu hắn dừng việc vẽ thì cô gả cho hắn.

Cổ Nghị đồng ý , hai năm sau khi kết hôn, Cổ Nghị quả thật không vẽ nữa.

Thế nhưng. . . . . .

Bỗng một ngày, cô ta phát hiện Cổ Nghị lại bắt đầu lén lút vẽ tranh.

Cô ta cãi nhau ầm ĩ với Cổ Nghị một trận.

Cổ Nghị cam đoan với cô ta, sẽ không vẽ tranh lại nữa, đó là lần cuối cùng.

Nhưng mà về sau lần nào cũng là một lần cuối cùng, một lần cuối cùng......

Cô ta và Cổ Nghị mỗi ngày ngoại trừ tranh cãi, thì vẫn là tranh cãi.

Ban đầu gã còn có thể dỗ cô ta, sau này trực tiếp phớt lờ, tự nhốt mình trong phòng vẽ.

Cổ Nghị ngày càng kỳ quái, cô ta rất sợ hãi, nhưng lại không ngăn được gã.

Về sau. . . . . .

Về sau trong một lần cãi vã nữa, Cổ Nghị đột nhiên nổi điên bóp cổ cô ta.

Cô ta hôn mê bất tỉnh, lúc tỉnh lại, Cổ Nghị đã trói cô ta ở trong phòng vẽ .

Gã lấy máu của cô ta, trộn vào màu sơn.

Lột da của cô ta, chế thành vải vẽ tranh.

"Vì sao hắn lại đối xử như vậy với tôi. . . . . ." Ác linh áo đỏ ôm mặt khóc nức nở "Tôi yêu hắn nhiều như thế, vì sao. . . . . ."

Cô ta muốn tìm Cổ Nghị để báo thù.

Gã dựa vào cái gì mà đối xử với cô như vậy. . . . . .

Linh Quỳnh xoa xoa lòng bàn tay, cách xa bức tranh một chút.

"Chỉ cần cô có thể vây khốn người phía dưới kia lại, tôi liền đưa cô đi tìm Cổ Nghị."

". . . . . . Hắn rất lợi hại."

"Vậy cô có muốn tìm Cổ Nghị hay không?"

". . . . . ."

Hiển nhiên ở trong lòng ác linh áo đỏ, tìm Cổ Nghị để báo thù quan trọng hơn.

"Tôi cũng đâu muốn cô và hắn đánh nhau, cô chỉ cần làm vây khốn hắn là được, việc này đối với cô mà nói, không khó chứ?"

Ác linh áo đỏ ngập ngừng một lát, đi ra từ trong bức tranh.

"Tranh này tôi giúp cô bảo quản, nhưng cô đừng làm bậy, tốc độ tôi đốt tranh nhanh lắm đấy." Linh Quỳnh tặng cô ta một nụ cười xán lạn, "Mau đi đi, chờ tin tốt từ cô."

Nhờ bức tranh này nên ác linh mới có thể xuất hiện, đồng nghĩa với bức tranh là thân thể của cô ta.

Ác linh chỉ có thể rời đi để tìm Phương Tạ Thủ.

Đợi ác linh đi rồi, Thịnh Minh Tuế mới dám ló đầu ra: "Tiểu Vũ, cô ta cũng thật đáng thương."

Đáng thương . . . . ."

"Anh đồng cảm với cô ta à?"

"Cô ta bị chính chồng mình gϊếŧ chết, thủ đoạn còn rất tàn nhẫn. . . . . ." Thịnh Minh Tuế chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy đáng sợ.

"Ca ca, anh đã từng nghe câu thành ngữ này chưa?"

Thịnh Minh Tuế khó hiểu: "Thành ngữ gì?"

"Nói nhăng nói cuội."

". . . . . ."

"Đương nhiên, tôi sẽ không lừa ca ca." Linh Quỳnh lập tức nói thêm một câu.

". . . . . ."

Ừm, nhưng cô sẽ lươn lẹo chơi chữ.

. . .

Linh Quỳnh cầm bức tranh nên Phương Tạ Thủ không thể lập tức tìm được ác linh áo đỏ.

Phương Tạ Thủ xoay một vòng, khi đi về, thấy một người nằm trên hành lang ở phía trước.

Khoảng cách quá xa nên không thấy rõ là ai.

Phương Tạ Thủ cảnh giác đến gần, thấy rõ người trên mặt đất kia là một người đàn ông trẻ tuổi.

Hắn nằm sấp trên mặt đất, máu tươi chảy ra dưới người.

Đáy lòng Phương Tạ Thủ hừ lạnh một tiếng, đã sớm đoán được.

Nhưng bức tranh đâu?

Phương Tạ Thủ muốn lật người lại, nhưng hắn vừa mới chạm tới người kia thì thi thể biến thành một tia sáng đỏ.

Phương Tạ Thủ bất giác lui về phía sau, khung cảnh xung quanh phút chốc biến đổi.

Vẫn là phòng triển lãm, nhưng xung quanh đều phủ kín bởi mạng nhện và máu tươi, giống như đã bị bỏ hoang nhiều năm.

Sắc mặt Phương Tạ Thủ trầm xuống, vậy mà lại bị lừa. . . . . .

. . .

Phương Tạ Thủ tìm cách để thoát ra, nhưng bị người nào đó đánh lén từ phía sau.

Khi hắn tỉnh lại, trời đã sáng.

Phòng triển lãm không có một bóng người.

Phương Tạ Thủ sờ vào sau ót, xung quanh đều đã sạch sẽ, một chút âm khí cũng không có.

Những đồ vật phụ trợ như bùa hắn mang theo bên mình, toàn bộ đều biến mất.

". . . . . ."

Không chỉ bị đánh lén mà còn bị cướp, mà đối phương còn cướp sạch toàn bộ những gì hắn mang theo.

Phương Tạ Thủ chịu đựng cơn giận, đi ra khỏi phòng triển lãm.

Bên ngoài có người, thấy hắn đi ra, tất cả đều kinh ngạc.

Sau đó Phương Tạ Thủ mới biết, lúc nửa đêm ác linh đã bị trừ khử, nam nhân trẻ tuổi đấy đã sớm cầm hết tiền đi rồi.

Bởi vì không thấy tăm hơi hắn đâu, bọn họ còn tưởng là hắn đi rồi. . . . . .

Hắn vậy mà lại bị người khác tính toán.

Thịnh Minh Tuế. . . . . .

Không để nhìn ra, đây là thâm tàng bất khả lộ.

. . .

Lúc này Thịnh Minh Tuế đang mang bức tranh tới thành phố Cổ Nghị sinh sống.

"Chúng ta thật sự phải dẫn cô ta đi tìm Cổ Nghị?" Thịnh Minh Tuế không hiểu lắm "Không phải cô nói, có thể cô ta nói không đúng sự thật sao?"

"Nhưng mà nhà Cổ Nghị giàu có mà." Kiếm hai phần nó không tốt sao?

". . . . . ."

. . .

Biệt thự của Cổ Nghị rất hẻo lánh, mỗi hộ gia đình đều cách nhau rất xa.

Thịnh Minh Tuế ấn chuông cửa, ấn hơn nửa ngày cũng không có ai mở cửa.

Thịnh Minh Tuế: "Ông ấy không có ở nhà à?"

Lúc nãy khi tra tin tức, không phải ông ta nói đã đi nước ngoài sao?

Linh Quỳnh lặng im trong chốc lát, nói: "Chờ xem đã."

Thịnh Minh Tuế tìm chỗ chờ, biệt thự vẫn luôn không có ai ra vào.

Tới buổi tối, có một người giao hàng đặt đồ ăn trước cửa biệt thự.

Sau khoảng mười phút, cửa biệt thự được người mở ra, cầm cơm hộp vào trong.

Cổ Nghị ở trong biệt thự.

Hắn không mở cửa cho người lạ, lấy đồ ăn cũng phải chờ khoảng mười phút, có vẻ là muốn đi vào trong từ cửa chính là rất khó .

"Bây giờ phải làm sao đây? Ông ta cũng không mở cửa cho chúng ta."

Thịnh Minh Tuế nhìn khắp xung quanh, chỉ có đèn đường đang cô độc phát sáng, dù thế nào thì cũng cảm thấy u ám.

Khi Thịnh Minh Tuế căng thẳng, thường bóp bàn tay mình, lúc này hắn lại bắt đầu .

Linh Quỳnh bảo Thịnh Minh Tuế cho cô khống chế thân thể, Thịnh Minh Tuế sợ gặp thứ bẩn thỉu gì, rất vui vẻ đồng ý.

Sau khi Linh Quỳnh kiểm soát thân thể, mở lòng bàn tay ra nhìn nhìn, đột nhiên cúi đầu xuống hôn tay.

Giọng của Thịnh Minh Tuế hơi sợ hãi vang lên: "Cô. . . . . . Cô làm gì vậy!"

Linh Quỳnh thoáng cười, "Ca ca, đây là thân thể của anh, anh căng thẳng cái gì hả?"

". . . . . ." Thịnh Minh Tuế xấu hổ, "Đừng dùng cơ thể của tôi làm chuyện kỳ quái nữa! !"

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »