(Quyển 2) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4148 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »
Chương 232
hôm nay bệ hạ vẫn chưa khỏi bệnh(34).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Vào ban đêm.

Ánh trăng treo trên bức màn, cả căn phòng được bao phủ bởi sương trắng.

Linh Quỳnh gối đầu lên cánh tay Quân Hành Ý, hỏi: "Bệ hạ, người sẽ nạp phi sao? "

"Mới ngày đầu tiên đã để ý chuyện này??"

"Người sẽ sao?"

"Không."

Hắn sẽ chẳng bao giờ gặp được ai như vậy nữa.

Hơn nữa nữ nhân thật sự rất phiền toái, hắn có một người cũng đủ giày vò rồi, còn nạp phi... Nghĩ đến thôi cũng thấy đau đầu.

"Ai..."

"Nàng thở dài cái gì?" Quân Hành Ý không giải thích được, không phải nàng nên vui vẻ sao?

"Đế vương vốn vô tình" Linh Quỳnh nhỏ giọng nói: "Lật mặt còn nhanh hơn lật sách. "

Trong phim truyền hình còn có nhiều hoàng đế cặn bã hơn như vậy! !

"Nàng không tin trẫm?"

"Tin, bệ hạ nói cái gì chính là cái đó."

"......"

Luôn cảm thấy câu này không đúng??

Linh Quỳnh mò mẫm hôn hắn, suy nghĩ của Quân Hành Ý rất nhanh liền bị dẫn dắt.

...

Thiên lao.

Ánh sáng hắt qua ô cửa sổ nhỏ, bốn phía dần dần trở nên sáng sủa hơn.

Lữ thái phó mặc áo tù nhân, ngồi trên bãi cỏ khô, đầu bù tóc rối, đã mất đi phong thái khi xưa.

Lữ thái phó thường không tỉnh táo, luôn nói nhảm.

Thái y chẩn đoán Lữ thái phó đã dùng một loại thuốc có tính phụ thuộc, cần phải uống trong thời gian dài.

Loại vật này trong dân gian thường được sử dụng nhiều trong sòng bạc và thanh lâu để khống chế những kẻ không nghe lời.

Trong thời gian ngắn ngủi, Lữ thái phó đã bị tra tấn đến mức không còn hình người.

Bây giờ Lữ thái phó vẫn coi còn tỉnh táo.

Có tiếng bước chân từ bên ngoài vào, Lữ thái phó nhìn ra ngoài.

Đế vương trẻ tuổi mặc long bào được người vây quanh đi vào.

Lữ thái phó làm thế nào cũng không nghĩ ra, hắn đã sắp xếp tốt tất cả, vì sao cuối cùng lại thất bại.

"Lữ thái phó." Thần sắc hoàng đế lạnh lùng nói: "Trẫm mang đến cho ngươi một lễ vật. "

Người phía sau mang một gốc cây tới.

Đồng tử Lữ thái phó hơi co rụt lại.

—— Lại là gốc Đông Ly của Bình An tự.

Không biết Quân Hành Ý dùng phương pháp gì để bảo quản, lúc này cây Đông Ly vẫn còn duy trì bộ dáng treo đầy quả, sống động như thật.

Trái cây đỏ tươi như ngọn lửa thiêu đốt.

Quân Hành Ý tự mình rót một chén rượu, để vào trong phòng giam, một câu cũng không nói, mang theo người đi.

Ở lại chỗ này chỉ còn chén rượu, và gốc Đông Ly kia.

...

Quân Hành Ý vừa đi khỏi thiên lao không xa, liền có người đến bẩm báo.

"Bệ hạ, Thái phó đã uống rượu độc."

Quân Hành Ý nhàn nhạt 'Ừ' một tiếng.

Tất cả đã kết thúc.

...

Linh Quỳnh tỉnh lại vừa lúc thấy Quân Hành Ý đang lấy bức họa trong tẩm điện xuống, nàng vén màn trướng lên, ghé vào bên giường nhìn.

Quân Hành Ý đem bức tranh cuộn lại, bỏ vào trong hộp.

Sau đó treo một bức tranh khác.

Không phải tranh vẽ, mà là chữ.

Chữ nàng đã viết.

Quân Hành Ý treo chữ lên, quay đầu liền thấy tiểu cô nương thò đầu ra từ trong trướng, đang nhìn hắn không chớp mắt.

Quân Hành Ý cũng không xấu hổ "Tỉnh rồi."

"Ừm."

Quân Hành Ý đi đến bên giường, treo gọn màn trướng sang hai bên "Cảm giác thế nào? "

Linh Quỳnh chớp chớp mắt, nói: "Bệ hạ quá hung dữ. "

"???"Hung dữ chỗ nào? Không phải hắn còn nhỏ giọng khi nói chuyện với nàng sao? "Nói bậy bạ, trẫm hung dữ với nàng lúc nào?"

"Tối hôm qua."

"......"

Đầu óc Quân Hành Ý chuyển một vòng, một tay nhét tiểu cô nương vào trong chăn "Không lựa lời mà nói gì cả. "

Tiểu cô nương ngẩng đầu, trừng mắt ướt sũng tố cáo, "Ngài xem, hiện tại ngài còn hung dữ với ta! "

"Trẫm là hoàng đế!"

"Oa, ngài còn dùng thân phận đè người!" Linh Quỳnh tức giận đến mức mặt tròn xoe.

Quân Hành Ý: "..."

Quân Hành Ý đen mặt kéo người lên, "Sau này nói chuyện chú ý một chút, đừng cái gì cũng nói. "

Tật xấu này cũng không biết làm sao lại có.

"Ta cũng đâu nói với người khác." Còn không thể nói chút chuyện đen tối cùng con yêu nhà mình sao? Thật là nhàm chán.

"......"

Quân Hành Ý hít sâu một hơi, quyết định không so đo với hoàng hậu mới phong của mình.

Làm đế vương phải rộng lượng một chút!

"Trẫm cho người vào hầu hạ nàng mặc quần áo."

"Bệ hạ giúp ta mặc."

"..." Quân Hành Ý muốn nói suy nghĩ của nàng quá khác thường, hắn đường đường là đế vương, cho tới bây giờ đều là người khác hầu hạ hắn, khi nào lại đến hắn hầu hạ người khác!

...

Một lát sau, Quân Hành Ý lấy yếm nhỏ, giúp Linh Quỳnh mặc.

Làn da Linh Quỳnh rất trắng, tối hôm qua giày vò để lại không ít dấu vết, Quân Hành Ý đến nhìn còn cảm thấy có chút thảm không nỡ nhìn.

Lúc này nàng nằm trong lòng hắn, một đoàn nhỏ nhắn mềm mềm, hắn cũng không dám dùng sức.

"Giơ tay." Quân Hành Ý giúp nàng mặc áσ ɭóŧ, "Nàng có thể ngồi lên được không? "

"Không thể."

"......"

Đế vương nên rộng lượng một chút!

"Hôm nay bệ hạ không lên triều sao?"

"Đế hậu đại hôn, hưu triều ba ngày."

Linh Quỳnh chớp chớp mắt "Làm hoàng đế còn có ngày nghỉ sao? "Không phải nói hoàng đế một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày không nghỉ, ngày nào cũng phải lên triều sao?

Lại hoài niệm lúc trước có Lữ thái phó, muốn nghỉ thì nghỉ, bây giờ khẳng định không được.

Làm một đế vương đủ tư cách, không thể lười biếng!

Quân Hành Ý: "Hoàng đế thì không phải là con người? "

Linh Quỳnh: "Bệ hạ nếu không lên triều, vậy không bằng chúng ta..."

Quân Hành Ý lạnh lùng: "Đừng mơ tưởng! "

"..." Không khắc kim thì không có tiền đồ.

Quân Hành Ý giúp Linh Quỳnh mặc quần áo xong, bên kia Tiểu Kim mới mang theo người tiến vào.

Linh Quỳnh còn ngồi trên giường, váy thêu hoa văn phượng hoàng rải rác bốn phía, đoan trang thanh lịch.

Tiểu Kim đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên gặp vị này, tư thế kia của nàng rõ ràng là ngồi, căn bản không phải quỳ.

Lá gan thật lớn! !

Khó trách lúc ấy bệ hạ nhìn nàng nhiều hơn hai lần...

Bất cứ ai nhìn thấy người khác bất kính với chính mình đều sẽ nhìn nhiều hơn hai lần.

...

Linh Quỳnh thân là hoàng hậu, có tẩm điện riêng của mình.

Nhưng Quân Hành Ý không để Linh Quỳnh sang ở bên đó, mà vẫn luôn cho nàng ở Cung Kỳ Nguyệt.

Lần nào Tiểu Kim đến tận tình khuyên bảo, nói đây là quy củ, đều bị Quân Hành Ý phạt tiền.

Tiểu Kim: "..."

Đến tiền mua quan tài hắn cũng đã mất hết!

"Không có việc gì, ngươi có thể học hỏi mấy đại thần kia." Quân Hành Ý còn thập phần không thèm để ý "Trẫm cho phép ngươi tham ô. "

"......"

Haha.

Muốn cũng không được đâu.

Đáy lòng Tiểu Kim khổ sở.

Quân Hành Ý lại cực kỳ hào phóng với Linh Quỳnh, muốn vàng cho vàng, muốn bảo bối cho bảo bối.

Chỉ riêng quần áo đã chiếm một căn phòng rất lớn.

Mỗi lần Tiểu Kim đi lấy quần áo, đều hoài nghi hắn đang đến cửa hàng bán quần áo của hoàng cung.

Thế nhưng bệ hạ thật sủng ái nàng...

Lần nào bệ hạ cũng đen mặt, nhưng cuối cùng còn không phải đều đáp ứng mọi yêu cầu của Hoàng hậu nương nương hay sao?

Đây là khoảng cách giữa người với người.

...

Tần phủ bên kia.

Bởi vì chức quan của Tần Thắng bây giờ lớn hơn so với trước, lại xuất hiện một hoàng hậu, còn là hoàng hậu đang được bệ hạ thịnh sủng.

Cho nên hôn sự của Tần Tĩnh Nghi rất được chú ý.

Ngày nào cũng có không ít người đến nhà cầu hôn.

Có nhiều lựa chọn tốt hơn, cửa hôn sự trước đó cũng tự nhiên thất bại.

Tần Tĩnh Nghi tự mình nói muốn gả cho Liễu Thiếu Hưu, bị Tần Thắng mắng cho một trận.

Không phải hắn cảm thấy Tần Tĩnh Nghi không xứng với Liễu Thiếu Hưu, nhưng dù sao hai người này chính là không thích hợp.

Tần Tĩnh Nghi vừa khóc vừa nháo, Tần Thắng phạt nàng quỳ từ đường cũng không thể thay đổi chủ ý của nàng.

Dưới sự ầm ĩ một khóc hai nháo ba thắt cổ của Tần Tĩnh Nghi, Tần Thắng đành phải đồng ý sẽ đi hỏi một chút, nếu Liễu Thiếu Hưu không muốn thì cũng không còn biện pháp.

Sau khi Liễu Thiếu Hưu đưa Lữ Thi Duyệt đi nước láng giềng trở về, trước tiên liền đi gặp Linh Quỳnh.

Khi Tần Tĩnh Nghi nghe thấy việc này, biểu tình cực kỳ đặc sắc.

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »