(Quyển 2) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4020 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »
Chương 235
một trăm loại phương thức hiến máu(2).

❊ ❊ ❊

Truyện được đăng tại truyenwiki1.com tuyethabinhchi.

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Phòng ngủ là phòng đôi, nữ sinh mặt tròn ban nãy là bạn cùng phòng của nguyên chủ—— Mễ Lan.

Khi Mễ Lan tan học mang theo cơm về cho Linh Quỳnh.

Một năm mấy chục vạn học phí không phải chỉ cho có, bữa ăn của sinh viên cực kỳ phong phú.

Linh Quỳnh lựa những thứ không ăn ra, hỏi Mễ Lan đang làm bài tập "Gần đây nhất có phát sinh chuyện kì quái gì không?"

Nguyên chủ cũng không biết là ai đã đưa cô đến rừng rậm đối diện trường học.

Lúc cô tỉnh lại đã ở đó.

"Kỳ quái?" Mễ Lan dừng bút, quay đầu nhìn cô, "Kỳ quái gì, có chuyện phiếm sao?"

Xét cho cùng, chuyện chọn ứng cử viên dù sao cũng không phải là chuyện quang minh chính đại gì, người biết cũng không nhiều.

"Không, tớ chỉ tùy tiện hỏi một chút."

"Ai, còn tưởng rằng có gì để nói chuyện chứ." Mễ Lan quay lại làm bài, lại quay ra."Cậu đừng kén ăn nữa, vừa ốm dậy cần bổ sung dinh dưỡng."

"Ừm ừm."

Linh Quỳnh trả lời qua loa, tiếp tục lựa những món không ăn.

". . ."

Mễ Lan cũng không khuyên nhiều, tiếp tục làm bài tập.

Linh Quỳnh vốn cho rằng sẽ có người tới tìm cô, dù sao cô cũng đi ra từ trong rừng rậm, nhưng chờ cả ngày mà cũng không có ai xuất hiện.

Giống như cô thật sự chỉ đang bị bệnh xin nghỉ, bây giờ khỏi bệnh trở về.

Cô lại xuất hiện ở trong lớp, cũng hoàn toàn không có gây nên sự chú ý cho ai, hết thảy đều bình yên.

Cô giáo thật sự cho rằng Linh Quỳnh xin nghỉ bệnh, khi thấy cô đi học lại còn quan tâm cô hai câu.

Nhân duyên của nguyên chủ trong lớp học không tính là tốt, nhưng cũng không tính là kém, mấy người bạn học cũng quan tâm cô một chút.

Linh Quỳnh ứng phó với người khác xong, tùy tiện lật ra một quyển sách, kết quả phát hiện sách vở toàn liên quan tới Huyết tộc.

Huyết tộc là giống loài được thế giới này biết đến, hơn nữa số lượng cũng không ít, cũng có thể coi như là một mối nguy hiểm tiềm tàng của nhân loại.

Cho nên trường học sẽ mở một ngành học chuyên môn, dạy những kiến thức liên quan đến Huyết tộc.

Nhưng cái môn học này khi kiểm tra sẽ không đưa vào bảng xét thành tích, chỉ là để mọi người biết thêm về Huyết tộc, hiểu rõ hơn.

Thế giới này ngoại trừ chủng loại Huyết tộc này, còn lại cũng không có gì đặc biệt.

Các nữ sinh cũng sẽ đu idol, nhưng idol cũng có thể là huyết tộc.

Mặc dù Huyết tộc không chung sống cùng với nhân loại, nhưng bọn họ có thể tự mình làm. . . Huyết tộc còn có đài truyền hình riêng đó.

Mà bây giờ internet phát triển mạnh, Huyết tộc tự mình bỏ tiền để đóng phim truyền hình cũng không ít.

Người ta thậm chí còn để dành tiền làm hiệu ứng đặc biệt nữa.

Linh Quỳnh khép sách lại, viết mấy cái tên lên giấy.

Đây là những cái tên nguyên chủ đã trao đổi được trong rừng rậm sau khi tỉnh lại với những ứng cử viên khác.

Linh Quỳnh không biết bọn họ ở lớp nào, đành phải nghĩ biện pháp nghe ngóng.

Cuối cùng Linh Quỳnh xác định, những người này đều đã xin nghỉ.

Một lớp có người xin phép nghỉ sẽ không khiến cho người ta chú ý, cho dù là giáo viên cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái.

Bây giờ những người này còn chưa trở lại.

Dĩ nhiên không phải Linh Quỳnh quan tâm bọn họ, trước đó bọn họ ném nguyên chủ để làm mồi nhử lại, tự mình chạy trốn.

Cô chỉ cần tìm hiểu xem trường học là thông đồng làm bậy hay là hoàn toàn không biết gì.

Bây giờ xem ra, trường học cũng có đại bộ phận người không biết rõ tình hình.

"Tiểu Phúc Tấn, có muốn đi hát vào buổi tối không?" Mễ Lan nghiêng đầu từ phía trước về phía sau.

Linh Quỳnh nhìn cô ấy.

Tiểu Phúc Tấn là cái quỷ gì?

Mặc dù tên nguyên chủ có chút. . . Quên đi, chỉ là một cái tên mà thôi.

Mễ Lan cho rằng Linh Quỳnh đang nghi ngờ tại sao phải đi hát, tri kỷ giải thích " Sinh nhật của Diêu Tung, cho nên định đi ra ngoài chơi một chút, vừa khéo hôm nay là thứ sáu được nghỉ."

Linh Quỳnh nghĩ nghĩ, "Được."

Diêu Tung là lớp phó của lớp, lớn lên khá đẹp trai và nổi tiếng trong lớp.

Cho nên sinh nhật hắn mời tất cả bạn cùng lớp ra ngoài ca hát, ngoại trừ thành phần cá biệt, gần như đều đi hết.

Nhà Diêu Tung có tiền, trực tiếp bao một phòng bao lớn.

"Mọi người ăn ngon uống ngon, tùy tiện chơi, hóa đơn cứ để cho tớ." Diêu Tung hào phóng, khiến các bạn học hét thét chói tai một trận.

"Phúc Tấn của chúng ta hôm nay không vui sao?" Có người tới nói chuyện với cùng Linh Quỳnh.

Linh Quỳnh vân luôn ngoan ngoãn "Không có nha."

"Vậy sang bên kia chơi đi."

Linh Quỳnh bị người đẩy vào tận cùng bên trong, Diêu Tung và mấy bạn học khác đang chơi xúc xắc.

Thấy cô tới, liền có người nháy mắt ra hiệu cho nam sinh đeo khuyên tai Thập Tự Giá bên cạnh Diêu Tung.

Nam sinh đeo khuyên tai Thập Tự Giá kia lập tức nói: "Uống rượu thôi thì có nghĩa lý gì, chúng ta chơi chút, nếu ai thua phải cởϊ qυầи áo, thế nào!"

Đám nam sinh cười vang một trận, hiển nhiên cảm thấy trò chơi này khá hay.

Nhưng mà đối với nữ sinh mà nói thì không tốt như vậy, thậm chí còn có chút ác ý.

Linh Quỳnh liếc mắt nhìn nam sinh kia một cái, khóe mắt nam sinh quét tới cô, dưới ánh sáng mờ tối, trong ánh mắt hắn có một vài ý tứ mập mờ.

"Oa, các cậu thật quá đáng!"

"Lưu manh!"

Tuy các nữ sinh mắng, nhưng nhìn qua cũng không phải rất tức giận.

"Ai, cái này có là gì, lại không cởi hết, lần trước ở bờ biển, ai chưa thấy qua ai a!" Giọng điệu đám nam sinh tùy ý.

"Đúng rồi."

"Chơi hay không!"

Các nữ sinh không lên tiếng, hiển nhiên cảm thấy trò chơi này không ổn lắm.

"Phúc Tấn dám chơi không?" Nam sinh đeo khuyên tai Thập Tự Giá kia cố ý hỏi Linh Quỳnh.

"Cược thêm đi." Linh Quỳnh đón ánh mắt của người kia, cười nói: "Bằng không chỉ cởϊ qυầи áo cũng rất nhàm chán."

Linh Quỳnh cúi đầu nhấp một ngụm nước, khóe môi cong cong, con ngươi phảng phất có ánh sáng lấp lánh lưu động.

"Không được, các cậu như vậy là biếи ŧɦái!" Nữ sinh phụ họa.

Nam sinh bên kia rất dứt khoát: "Được, cược thêm gì."

Linh Quỳnh cầm ly đồ uống, giọng nói ngọt mềm lại thanh thúy: "Người thua vừa cởϊ qυầи áo, thêm một vạn nữa, chơi không?"

Người ở trường học này đều không thiếu tiền, đặc biệt là mấy người chơi cùng Diêu Tung.

Nếu NPC đã đưa tiền tới cửa, cô không nhận chẳng phải có lỗi với người ta sao.

"Chơi thì chơi, cái này có là gì đâu." Quả nhiên bên kia rất nhanh liền đồng ý "Đến, muốn chơi thì tới đi!"

Khóe miệng Linh Quỳnh vẽ ra một đường cong xinh đẹp.

Dám chơi trò trẻ con này vối ba ba à!

Hôm nay ba ba dạy các cậu làm người!

. . .

"A! !"

Đám người kêu rên một hồi.

"Tại sao lại là Phúc Tấn! !"

"May mắn thôi, cảm ơn." Linh Quỳnh khiêm tốn.

Toàn bộ các nữ sinh đã vây quanh bên cạnh Linh Quỳnh, đẩy đám nam sinh đến một bên khác.

Nam sinh đeo khuyên tai Thập Tự Giá cách Linh Quỳnh khá xa, hắn cắm đầu uống một hớp rượu, sắc mặt có chút khó coi.

Trò chơi này vốn là hắn đưa ra.

Ai có thể nghĩ tới trò chơi này, cuối cùng toàn thành nhằm vào bọn họ.

"Có chơi có chịu, cởϊ qυầи áo đê! !"

"Đừng lề mề, nhanh lên!"

Đám nam sinh thua kia đồ đã không còn, bây giờ chỉ còn mỗi một cái quần.

Hắn liếc nhìn các huynh đệ của mình một chút. . . Cũng không khá hơn là bao, ai ai cũng lột giống như trứng tôm.

Loại trò chơi này, vốn nên là nam sinh chiếm ưu thế.

Ai có thể nghĩ tới lần này lật xe. . .

Một đám người ngẫm lại liền bực.

Dù sao cũng không thể chơi quá mức, cho nên sau khi cởi xong quần dài, cũng không cần cởi nữa, nhưng mà phải dùng tiền chống đỡ.

Nữ sinh bên này thua tương đối ít, Linh Quỳnh thì chưa từng thua lần nào, giỏi nhất trong đám.

Linh Quỳnh tính toán tiền thắng cược, không sai biệt lắm đủ cho cô vui vẻ bay nhảy một hai ngày, thấy tốt thì lấy.

Nam sinh bên kia thua thành như thế rồi, đã sớm không muốn chơi.

Chẳng qua là mặt mũi làm cho bọn họ gắng gượng, không thể để cho các nữ sinh cảm thấy bọn họ không chơi nổi nên lúc này mới không hô ngừng.

Linh Quỳnh nói không chơi nữa, một đám người như trút được gánh nặng.

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »