(Quyển 2) 10 Vạn Lí Do Phải Khắc Kim

Lượt đọc: 4158 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »
Chương 345
sau khi đào hôn ta trở thành nhân vật phản diện(28).

❊ ❊ ❊

Khương Mạn liếc nhìn Lạc Trần Y, hừ lạnh một tiếng.

Quả nhiên lúc trước là nàng lừa gạt muốn lấy Tình hoa, nàng căn bản không có ý nghĩ muốn dùng trên người này chút nào.

Khương Mạn sắc mặt tối sầm, cầm lấy giá cắm nến, chiếu lên bốn phía, bắt đầu tìm đồ vật.

"Ngươi tìm cái gì?"

Khương Mạn không trả lời, chính mình lo tìm đồ vật, cuối cùng đem ánh mắt dừng ở trên hương án cách đó không xa.

Phía trên hương án có một cái lư hương và hai cái giá cắm nến, đằng sau lư hương còn có một cái hộp tích đầy tro bụi rơi xuống.

Khương Mạn lấy hộp xuống.

Tro bụi phủ cả một tầng thật dày, lâu ngày không có người động vào, khi chạm lên hiện cả dấu tay.

"Đây là cái gì?"

Khương Mạn mở hộp ra: "Hoa Vĩnh Sinh."

Linh Quỳnh nhìn vào hộp.

Trong hộp chỉ có một hạt giống.

Linh Quỳnh chớp mắt: "Đây là hoa Vĩnh Sinh?"

Nhìn qua không khác biệt lắm với hạt giống Tình hoa, chỉ là màu sắc đậm hơn một chút.

"Đúng vậy."

Linh Quỳnh thật sự không nghĩ tới, nơi này còn có một hạt hoa Vĩnh Sinh.

Minh chủ đặt loại hạt giống hoa này ở nơi này, là liệu định sẽ không có người phát hiện ra nơi này sao?

Khương Mạn nhìn chằm chằm hạt giống kia, tươi cười âm trầm: "Cuối cùng ta cũng đã hiểu ra, ta vì sao vẫn luôn không trồng ra được loại Tình hoa mà ta muốn."

Linh Quỳnh lập tức hiểu ra: "Ngươi biết rồi?"

Khương Mạn híp mắt: "Ngươi đã sớm biết?"

Linh Quỳnh xua tay, vẻ mặt thành khẩn: "Nào có, ta cũng chỉ mới biết được trước đó không lâu."

Khương Mạn đánh giá ánh mắt nàng: "Thật?"

"Đúng đúng."

Tuy rằng các nàng từng xung đột với nhau, nhưng đại khái đúng là bởi vì cùng loại người, có vài thời điểm ngược lại càng dễ dàng tín nhiệm nhau hơn.

Khương Mạn: "Hiện tại chỉ có một hạt giống, bây giờ ngươi muốn làm sao?"

"Ngươi cứ lấy đi." Linh Quỳnh làm cử chỉ mời: "Ta không phải tới tìm cái này."

Khương Mạn: "Ồ?"

Nàng ta cho rằng nàng đến nơi này cũng là vì cái này...

Thật không phải sao?

"Yên tâm, chúng ta không có xung đột lợi ích." Linh Quỳnh vỗ ngực bảo đảm: "Sẽ không đoạt của ngươi."

Khương Mạn: "..."

Khương Mạn không khách khí mà nhận lấy hạt giống.

Khương Mạn nghĩ đến cái gì không đúng: "Vậy ngươi tới nơi này làm cái gì?"

Đến nơi đây, còn không phải là vì hạt giống này sao?

Linh Quỳnh chống nạnh, thở phì phò: "Tìm chứng cứ phạm tội của Minh chủ, đáng tiếc chỉ tìm được một đống xương cốt."

"Chứng cứ phạm tội?" Khương Mạn cũng không muốn biết Minh chủ có tội gì, chỉ nói: "Phía trước có một gian thạch thất, bên trong rất sạch sẽ, còn có rất nhiều kệ sách, ngươi có thể đi nhìn một cái."

Linh Quỳnh giữ chặt nàng lại một phen: "Ai, ngươi đi đâu vậy?"

Khương Mạn: "Đương nhiên là rời khỏi nơi này, bằng không chờ lão đầu hói kia tới bắt ta sao?"

"Đợi đã..."

Khương Mạn không kiên nhẫn: "Còn có chuyện gì?"

Linh Quỳnh cười khúc khích một tiếng: "Ta rất tò mò, ngươi rốt cuộc muốn dùng Tình hoa làm cái gì?"

Khương Mạn nhìn Linh Quỳnh bằng ánh mắt ngu ngốc: "Tác dụng của Tình hoa chỉ có một."

"Cho nên ta tò mò, người ngươi thích là ai?" Vẻ mặt Linh Quỳnh bát quái: "Có hứng thú tâm sự chút không?"

Khương Mạn: "Không có hứng thú."

Linh Quỳnh: "Đừng mà, nói đi chứ. Rốt cuộc ngươi thích ai?"

Khương Mạn: "Không liên quan tới ngươi, tốt nhất ngươi bớt lo chuyện của người khác đi!"

Khương Mạn phất tay áo rời đi, mau chóng biến mất khỏi tầm mắt Linh Quỳnh.

Linh Quỳnh thở dài, cùng Lạc Trần Y đến thạch thất mà Khương Mạn nói.

Thạch thất này xác thật rất sạch sẽ, nhìn qua như là thường xuyên có người quét dọn, trong thạch thất đặt vài kệ sách.

Bên trên nhét đầy các loại thư tịch.

Linh Quỳnh tùy tay lật qua nó, hầu hết là về truyền thuyết dân gian kỳ văn dị sự.

"Chỗ này có ít thư tín."

Lạc Trần Y ở trên giá sách tìm được một cái hộp, bên trong đều là thư tín.

...

Ầm ầm——

Thạch thất bị âm thanh chấn động vài lần, Linh Quỳnh và Lạc Trần Y liếc nhìn nhau một cái, Linh Quỳnh nhanh chóng cất những bức thư đi.

Bùm!

Một bóng dáng tiến vào từ bên ngoài.

Khương Mạn đụng vào kệ sách, lăn trên mặt đất.

"Phốc..."

Khương Mạn che lại ngực, máu tươi phun lên kệ sách, trong không khí thoang thoảng mùi máu tanh ngọt.

"Lá gan của các ngươi không nhỏ nhỉ."

Ngoài thạch thất, Minh chủ tản bộ tiến vào, tầm mắt đảo qua ba người trong phòng, tràn đầy miệt thị.

Lạc Trần Y có lẽ có một loại sợ hãi trời sinh đối với Minh chủ, theo bản năng lui nửa bước.

Linh Quỳnh không hề sợ hãi, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm ông ta.

Minh chủ khoanh tay ở cửa: "Ta đang lo không tìm thấy các ngươi, không nghĩ tới, các ngươi lại tự mình đưa tới cửa, thật đúng là khiến ta tránh khỏi nhiều phiền toái."

Linh Quỳnh ôm cánh tay, chậm rãi nói: "Minh chủ, không thể nói ra lời nói quá vẹn toàn, cẩn thận đầu lưỡi bị phỏng."

Minh chủ nhướng mày: "Các ngươi cảm thấy còn có thể chạy thoát khỏi nơi này?"

Linh Quỳnh: "Nếu vào được, đương nhiên có thể rời đi."

Minh chủ dường như đang nghe thấy một câu chuyện cười: "Hôm nay các ngươi đừng mơ mộng hão huyền rời khỏi nơi này."

Khương Mạn chống lên kệ sách đứng dậy, cố nén giọng nói: "Võ công của lão ta rất kỳ quái."

Khi lão ta động thủ, ngay cả ba chiêu nàng cũng không thể chống đỡ đã bị đánh thành cái dạng này.

Ở trong ấn tượng của nàng, Minh chủ hẳn là không có thực lực như vậy...

"Hôm nay nếu các ngươi nghe lời, ta đây cũng sẽ không thô bạo với các ngươi."

"Nếu không nghe?"

Minh chủ: "Vậy đừng trách trưởng bối ta không khách khí."

Linh Quỳnh cười nhạo: "Trưởng bối? Ngươi xứng sao?"

Ngươi xứng với cái danh kia hả!!

"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt." Minh chủ cười lạnh: "Người đâu! Bắt bọn họ lại cho ta!"

Ngoài thạch thất tiếng bước chân vang lên, một đám người ùa vào thạch thất, công kích hướng tới bọn họ.

Minh chủ lui lại đến bên ngoài thạch thất quan sát cuộc chiến không có ý định động thủ.

...

Bên ngoài phủ Minh chủ.

"Xin lỗi, Minh chủ không ở trong phủ, nếu chư vị có việc, tại hạ có thế giúp chư vị chuyển lời."

Mộ phụ bị bọn người Minh chủ ngăn lại ở ngoài phủ.

Bây giờ bọn họ cũng không thể xông vào...

"Dượng."

Biểu ca mang theo người Vô Ảnh giáo lại đây.

"Biểu muội con đâu?"

"Con cũng vừa đến." Biểu ca nói: "Chưa thấy được biểu muội."

Hắn trước thấy đàn giáo chúng Vô Ảnh giáo lén lút ở đây, còn không kịp hỏi Linh Quỳnh ở đâu liền thấy đám người Mộ phụ.

"Bọn họ phía trước đi theo biểu muội, hẳn là biết."

Biểu ca hướng tầm mắt đến đầu Tiểu Lục.

Tiểu Lục bị nhiều người danh môn chính phái nhìn chằm chằm như vậy, liền có loại cảm giác lúc nào cũng sẽ bị tiêu diệt.

"Giáo chủ nàng...Giáo chủ nàng..."

"Nàng ở đâu?"

Tiểu Lục nuốt nước miếng, hướng phủ minh chủ chỉ: "Bên trong."

"Cái gì?" Đáy lòng Mộ phụ cuống lên: "Đi vào đã bao lâu?"

"Được một buổi tối rồi."

Biểu ca: "Vì sao các ngươi chưa tiến vào bảo hộ con bé?"

Tiểu Lục ủy khuất: "Giáo chủ chê chúng ta vướng chân vướng tay......"

Mọi người: "......"

"Bây giờ phủ minh chủ nói minh chủ không ở trong, cũng không cho chúng ta đi vào, vậy phải làm sao bây giờ?"

Một buổi tối còn chưa đi ra, khẳng định là đã xảy ra chuyện.

Mộ phụ ngồi yên không được, muốn mau chóng chạy đi tìm người.

Lỡ như xảy ra chuyện gì, đến lúc đó cái gì cũng sẽ chậm!

"Bọn họ không cho đi vào, bây giờ đi cũng không có cách nào......"

"Vậy thì xông vào!" Mộ phụ nói: "Trước đây Võ Lâm minh giáo tàn sát nhân sĩ giang hồ, chúng ta phải đi vào tìm một câu trả lời thỏa đáng !"

Mọi người: "..."

Tuy rằng có chỗ kỳ quái, nhưng lại không thể phản bác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 278 Chương 277 Chương 276 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355
Tiến »